Hoàng Thượng Tạo Tặc Thuyền

Chương 53



Ngươi đừng làm loạn a… “Ách ——” nàng đột nhiên mở to mắt. Trời ạ, hắn thế nhưng lại điểm huyệt đạo của nàng, xong nàng sai lầm rồi, nàng không có báo lại cho bất luận kẻ nào việc mình đi tới nơi này.

“Ngươi khỏe thật!” Hắn tiếp theo lại đi tới trước bàn, đem bình sứ bạch ngọc kia đổ thuốc ra chia làm hai phần, để vào trong hai con chén rượu.

Thở ra một ngụm khí lạnh, nàng biết hắn muốn làm cái gì! “Tại sao? Ta còn có cơ hội, mà ngươi nếu uống vào cũng sẽ chết không phải sao?”

“Câm miệng!” Hắn đột nhiên tức giận gầm thét, dữ tợn trừng mắt nhìn nàng, “Ai nói uống sẽ chết? Đồ chơi này gọi là ‘Mất tâm tán’.”

Cái gì?! Sắc mặt nàng nhanh chóng tái đi, đây không phải là sư phụ nàng…

“Hừ, ngươi cái xú nữ nhân này, ngươi đã sớm là nữ nhân của Hoàng Thượng, còn có can đảm dám gạt ta, muốn đem ta diễn thành kẻ ngu, ngươi cùng Hoàng Thượng nhất định là ở cùng nhau cười nhạo sự ngu xuẩn của ta, có đúng hay không?”

Nàng kinh hoàng nhìn chằm chằm hắn đang lấy chén rượu tới, nàng muốn chạy trốn nhưng thân thể không nhúc nhích được, đang muốn kêu to hắn lại đưa tay điểm á huyệt của nàng (huyệt câm).

Nàng hoảng sợ nhìn hắn bắt lấy mình đem chén rượu kia đổ vào trong miệng nàng. Xong, nàng sẽ quên Hoàng Thượng, sẽ quên nàng thương hắn nhiều như thế nào, sẽ quên chuyện tốt đẹp nhất giữa bọn họ, nàng không nên, nàng không nên a! Tô Yên Nhi ở trong lòng thống khổ, nước mắt như vỡ đê chảy xuống…

Cứu ta! Mau tới cứu ta, Hoàng Thượng…

Ánh mắt của nàng bắt đầu trở nên dày đặt như sương mù.

“Mặt nạ da người phải không?” Lão vương gia đưa tay ở trên mặt nàng sờ soạng kéo một tờ mặt nạ da người xuống, vừa thấy dáng vẻ nghiêng nước nghiêng thành kia liền giật mình.

Trời ạ! Mỹ, cực kỳ xinh đẹp, đây chính là chân diện bắt nương tử sao?

Hơn nữa nàng lúc này nước mắt rơi lã chã, bộ dáng thật làm rung động lòng người, so với Nhân phi trong lòng hắn nhớ mãi không quên không kém chút nào, tuyệt sắc điên đảo thần hồn này cũng đủ để bắt hắn thuần phục dưới chân nàng.

Tay hắn run rẩy ở trên dung nhan mỹ lệ của nàng khẽ vuốt qua lại.

Không nên đụng ta! Không nên đụng ta… Tô Yên Nhi nước mắt như suối chảy, ở trong lòng không ngừng reo hò.

Lão vương gia đột nhiên tà dâm cười to, “Ha hả a… Đã hưởng qua tư vị nữ nhân của hoàng đế, sau khi uống xong Mất Tâm Tán của ta cả đời này của người sẽ không bao giờ nhớ lại bởi vì ta sẽ biến người trở thành một người vô tâm …”

Nói xong ánh mắt hắn lạnh lẽo, đưa tay đến cổ của nàng, rồi di chuyển đến bộ ngực bằng phẳng kia, hắn tròng mắt đen nhíu lại, một phen xé mở xiêm y của nàng.

Không nên, không nên! Mau tới cứu ta, Hoàng Thượng… Tô Yên Nhi liều mạng khóc.

“Phanh.” một tiếng, Chu Hạo Hi sắc mặt xanh mét đẩy cửa vào, mà phía sau còn có Lý Đại Duy đi theo vẻ mặt tái nhợt.

Lão vương gia quay đầu căm tức nhìn Lý Đại Duy, hắn bị làm cho sợ đến run rẩy quỳ xuống, “Chuyện này không liên quan đến ta a, Vương gia, Hoàng Thượng vừa nghe đến Hoàng Thái Hậu nói ngươi tối nay cũng ở trong cung, đã vội vã tìm Tiểu Tương Tử, ta chỉ nói nàng đã bị ngươi tìm đến, Hoàng Thượng liền ——”

Lão vương gia biến sắc, phi thân về phía trước, Chu Hạo Hi cũng đi theo hướng về phía trước, nhưng vẫn không kịp ngăn cản hắn uống xong một chén rượu khác ở trên bàn!

Nhìn về phía Tô Yên Nhi quần áo xốc xếch nằm ở trên giường, Chu Hạo Hi mặt liền biến sắc, lập tức tiến lên, cầm lấy chăn vì nàng mà che kín thân thể, lần nữa quay đầu hướng lão vương gia cắn răng cả giận nói. “Không nghĩ tới hoàng thúc đã sắp chết, còn có hăng hái uống rượu? Người đâu!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.