Hoàng Thượng Tạo Tặc Thuyền

Chương 73



Nàng vội vàng đi theo, dặn dò Lâm bà bà một tiếng, tuy đã chuẩn bị tinh thần nhưng Lâm bà bà cũng rất bất an, “Tô cô nương, như vậy sao được? Vạn nhất Chu gia trở lại, không tìm thấy ngươi, ta phải khai báo làm sao đây?”

“Cứ nói ta cùng nam nhân khác đã rời đi.”

Lâm bà bà chắt lưỡi hít hà, lúng ta lúng túng nói. “Ngươi, ngươi nói tới nam nhân do Cổ cô nương mang về đấy sao?”

“Không phải là…thật ra thì hắn là của ta.”

Lâm bà bà hoàn toàn bị làm mơ hồ, nhưng Tô Yên Nhi không có thời gian giải thích nhiều như vậy, cầm hành lý nàng rất nhanh đi theo Kim Ngọc Kiệt lên chiếc thuyền hoa.

Thuyền mở ra.

Nàng đứng ở mũi tàu, nhìn nơi giữ kỷ niệm nàng cùng Chu Hạo Hi càng lúc càng xa, hốc mắt đã tụ đầy nước mắt, giờ phút này trong đầu nàng hiện lên từng màn từng màn nàng đã từng trải qua cùng hắn. Sự kiện lần đầu tiên gặp nhau, nhất là màn nàng thử câu dẫn hắn, muốn chạy trốn hắn, nàng nhớ đến lúc ấy nàng rất hay phản đối lại hắn nhưng hắn vẫn ôn nhu như vậy lại mang theo cuồng bá, dần dần một lần lại một lần, nàng đã mất đi trái tim của mình, đối với hắn cũng đã giao ra tấm chân tình.

Một năm chỉ có hai lần gặp nhau, trong khi chờ đợi nàng vẫn luôn si ngốc chờ hắn đến, vô oán vô hối.

Duyên hết sao? Nước mắt trong suốt một giọt lại một giọt lăn khỏi hốc mắt, nàng biết cuộc sống như vậy đã không còn nữa.

“Thật không sao?”

Một tiếng nói trầm thấp đột nhiên vang lên, nàng ngẩn ra lấy lại tinh thần nhìn khăn tơ xanh gần ngay trước mắt, ngẩng đầu nhìn hướng Kim Ngọc Kiệt tuấn dật phi phàm, “Ngươi nói gì?”

Cái gì đối với nữ nhân không có hứng thú! Nàng sinh khí, tức giận nhìn chằm chằm hắn, “Xin Kim công tử đem thuyền cập bờ, ta muốn xuống thuyền.”

“Ngươi cho là có thể sao?” Hắn xấu xa cười một tiếng.

“Ngươi có ý gì?”

“Ngươi đang ở trên con tàu cướp biển .”

Sắc mặt nàng trầm xuống.

“Cổ Chi là tặc bà, nếu nói vật họp theo loài vậy ngươi cho là ta sẽ là hạng người gì?”

Hắn cười tà mị một tiếng tiêu sái đến gần nàng, nàng bị làm cho sợ đến vội vàng lui về phía sau, “Ngươi đừng tới đây.”

“Một dung mạo như thiên tiên, mỹ nhân đã ở gần trong gang tấc có thể đụng tay đến, ta cũng không phải là Liễu Hạ Huệ, làm sao có thể không bị ngươi hấp dẫn?”

Hắn tiếp tục nhích tới gần, nàng thì liều mạng lui về sau, nhưng cuối cùng có lui không thể lui tiếp nếu đi xa hơn nàng sẽ phải rớt xuống thuyền! Nàng trừng mắt, “Ta nghĩ đến ngươi là bằng hữu của Cổ Chi!”

“Ta là.”

“Vậy ngươi còn…”

“Kiềm lòng không đậu.” Hắn lấy giọng thâm tình nói.

Cái gì…nàng chỉ cảm thấy dạ dày một trận không yên, khi hắn vẫn còn muốn tiếp cận, nàng bước nhanh qua hắn kéo làn váy chạy đến bên kia boong thuyền, “Ngươi không nên tới đây, tới nữa ta liền nhảy xuống!”

Hắn mày rậm nhăn lại một cái, “Không nghiêm trọng như vậy chứ?”

“Có, ngươi dám đối với ta làm loạn nữa, ta liền nhảy sông tự vận!” Nàng nói với bất cứ giá nào.

Tựa hồ nhìn ra sự kiên định trong đôi mắt đẹp kia, hắn vội vã nói. “Tốt, ta sẽ không loạn, ngươi cũng đừng làm loạn.”

“Ngươi phải thề!”

“Thề?”

“Đúng, ngươi tuyệt đối sẽ không gặp mặt ta! Bất kể dưới tình huuống gì, đời này cũng sẽ không đụng vào ta!”

“Này…” Thần sắc của hắn trở nên cổ quái, “Này không được.”

“Nhanh lên một chút, nếu không ta liền nhảy xuống!” Nàng vừa nói vừa quay đầu lại nhìn nước sông cuồn cuộn phía sau.

“Yên Nhi!” Động tác này của nàng thiếu chút nữa gây sợ hãi cho hắn.

“Không cho ngươi gọi ta như vậy, ngươi thề nhanh lên một chút.” Nàng nổi giận đùng đùng nhìn hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.