Hoàng Tộc

Quyển 1 - Chương 108: Lâm nguy vâng mệnh (thượng)



Vô Tấn yên tĩnh lại. Một câu vì huynh trưởng của ngươi có tác dụng hơn hết. Tô Hàn Trinh nhìn hắn lại tiếp tục nói;

- Theo quy định thì chủ sự hộ Tào phải do thứ sử bổ nhiệm. Mà lần này bởi vì ta vừa về nhậm chức cho nên mới đấu đá một hồi. Mà hiện giờ chức này có thể do ta bổ nhiệm rồi. Chủ sự hộ Tào rất quan trọng, hơn nữa là lại viên bậc một. Người được chọn phải thỏa mãn ít nhất một trong hai điều kiện. Thứ nhất là phải có công danh cử nhân, điều kiện còn lại là phải là huân quan. Hơn nữa gia thế người đạt huân quan này phải trong sạch, là đệ tử trong danh gia vọng tộc. Mà ngươi lại phù hợp với điều kiện này. Huân quan của ngươi đã được phê chuẩn rồi, hai ngày nữa huyện nha sẽ công bố. Cho nên xét về tư cách thì ngươi hoàn toàn phù hợp.

- Chờ một chút, chờ một chút!

Vô Tấn cắt lời Tô Hàn Trinh.

- Đại nhân tại sao không bổ nhiệm Dương Vi. Hắn là phụ tá của đại nhân, lại cũng là cử nhân. Hắn càng thích hợp hơn chứ.

Tô Hàn Trinh lắc đầu. Hắn nhìn Vô Tấn nói:

- Ta nói thẳng cho ngươi biết vậy! Từ khi xảy ra chuyện Dương Học Nghệ, ta cũng không yên tâm lắm đối với hắn nữa. Hơn nữa nếu ta bổ nhiệm hắn hoặc người khác làm chủ sự hộ Tào tạm thời thì đại ca ngươi đối với Cao Hằng cũng mất đi một tầng tác dụng. Vô Tấn, ngươi có hiểu ý ta không? Ta cũng không muốn mất đi một nhân tài như đại ca của ngươi.

Vô Tấn nắm được mệnh môn của Tô Hàn Trinh thì Tô Hàn Trinh cũng uy hiếp được Vô Tấn. Thứ uy hiếp được Vô Tấn chính là Duy Minh. Vô Tấn thì có gì cũng chẳng sao. Nhưng vì đại ca của hắn, cho dù hắn không muốn làm cũng sẽ làm. Đây là ý nghĩ của Tô Hàn Trinh. Để Vô Tấn thay đại ca làm chủ sự hộ Tào một thời gian, như vậy thì chủ sự hộ Tào chẳng khác gì vẫn nằm trong tay Hoàng Phủ Duy Minh. Bọn họ sẽ không dễ dàng sát hại Duy Minh, có thể gia tăng cơ hội giữ được mạng sống.

Tô Hàn Trinh cũng rất tự tin với cách này. Hắn biết Vô Tấn nhất định sẽ đồng ý. Vô Tấn mất bao công sức mới giúp đại ca đoạt được chủ sự hộ Tào, làm sao lại có thể chắp tay dâng cho người khác? Hơn nữa chuyện này giờ có quan hệ với tính mạng của đại ca hắn.

Quả nhiên Vô Tấn gật đầu:

- Được rồi! Ta thay đại ca vài ngày vậy. Chỉ là ta cũng không muốn làm lắm, xin đại nhân thông cảm cho!

Tô Hàn Trinh cười ha hả:

- Không sao. Hiện giờ đã là giữa tháng, ngươi cũng chẳng phải làm việc gì, chỉ cần mỗi buổi sáng tới điểm danh là được.

Rốt cục cũng giải quyết xong chuyên cấp bách nhất, tâm tình của Tô Hàn Trinh cũng tốt hơn, vẫy tay với Vô Tấn.

- Ngươi theo ta qua phòng bên, thương lượng một chút làm sao để cứu Duy Minh.

...

Vô Tấn đi theo Tô Hàn Trinh vào phòng, không ngờ thấy Trần Trực và Thiên Tinh ở trong phòng. Hắn vội bước tới trước Trần Trực thi lễ. Trần Trực mỉm cười:

- Vô Tấn, mấy ngày không gặp rồi, dường như ngươi gầy đi thì phải.

Vô Tấn cười gật đầu với Thiên Tinh, lúc này mới trả lời:

- Hai ngày trước có cảm giác như bệnh nhẹ, thân thể không khỏe nhưng hiện giờ đã tốt lắm rồi.

- Ta cũng thế

Trần Trực thở dài"

- Thân thể chỉ hơi không tốt là chuyện đã xảy ra rồi! Vô Tấn, ngươi ngồi xuống đi! Thiên Tinh, ngươi cũng ngồi xuống đi, mọi người cũng bàn bạc.

Tô Hàn Trinh thấy Thiên Tinh cũng tham dự rồi, trái tim cảm thấy vững vàng hơn một chút. Thiên Tinh là Thị ảnh vũ sĩ, lại có kim bài của Thái tử, có một số việc hắn còn làm dễ dàng hơn Vô Tấn.

Bốn người ngồi xuống. Trần Trực liền nói tiếp:

- Cao Hằng này cũng không phải dùng thủ đoạn dựng chuyện lần đầu tiên. Trong ấn tượng của ta thì đây là lần thứ ba rồi. Hai lần đầu tiên hắn cũng thành công bởi có Thân quốc cữu ủng hộ hắn, nói trắng ra thì Thân quốc cữu cũng chỉ là chỉ là một cái cớ mà thôi. Thậm chí Hoàng thượng cũng cho hắn một lý do đường hoàng, cho nên hắn mới dám dùng khổ nhục kế như vậy. Nhất định là hắn có chỗ dựa rồi.

- Vậy ý Trần đại nhân là chúng ta lúc này cần làm gấp việc gì?

Thiên Tinh là một người thẳng thắn, không thích bày mưu tính kế mà thích hành động hơn.

Trần Trực cười nhạt nói:

- Ta cho rằng vừa phải có hành động lại vừa phải án binh bất động, không thể bị đối phương dắt mũi, bị động hoàn toàn. Ta cho rằng hẳn phải khiến đối phương có cảm giác như đánh hút một quyền, đợi tới khi hắn đánh ra chiêu thứ hai thì chúng ta lại có thể thong dong ứng phó rồi.

Tô Hàn Trinh trầm ngâm một chút. Mặc dù Trần Trực nói có lý nhưng một số việc hắn cần phải làm.

- Trần đại nhân, ta nghĩ ít nhất ta cũng phải dâng biểu chứ! Thị Lang bị đâm, ta không nói một tiếng thì lại càng khiến người ta hoài nghi, đại nhân có thấy thế không?

- Chuyện này cũng là đương nhiên. Cần phải tỏ thái độ chứ. Tô đại nhân cần phải khiển trách thích khách thật nghiêm, còn phải công khai truy tìm hung thủ phía sau màn. Còn ta nói an binh bất động là những hành động nhằm vào Duy Minh.

Vô Tấn là người mở miệng cuối cùng.

- Ý của đại nhân là chúng ta biểu hiện ra là không động thủ nhưng lại vụng trộm hành động có phải không?

- Nhũ tử khả giáo! (*)

Nhũ tử khả giáo

Câu thành ngữ này có xuất xứ từ "Sử ký-Lưu hầu thế gia".

Thời còn trẻ, một hôm khi Trương Lương đang một mình tản bộ trên cầu Di Thủy ở gần Hại Bì thì thấy một cụ già đang từ phía trước đi tới, cụ cố ý làm rơi mất giầy rồi gọi Trương Lương lại nói: "Này anh bạn trẻ, hãy giúp tôi nhặt giầy lên".

Trương Lương cảm thấy mất hứng, nhưng lại nghĩ thương ông già, liền vội xuống cầu nhặt giầy lên, thì đã nghe ông cụ nói: " Nào, hãy xỏ giầy vào cho ta".

Trương Lương tuy cảm thấy khó chịu, nhưng cũng xỏ giầy vào chân cho ông cụ. Cụ già đứng lên chẳng nói một lời cảm ơn rồi đi thẳng. Một lát sau, cụ quay lại nói: "Anh tuy còn trẻ nhưng lại rất nhân từ, thật xứng đáng được ta truyền dạy cho, 5 ngày sau hãy đến đây gặp ta ".

Sáng sớm ngày thứ 5, Trương Lương đến bên cầu thì đã thấy cụ già đang ngồi đợi ở đó, cụ tỏ ra rất không vừa ý bảo Trương Lương sau 5 ngày lại đến gặp. Năm ngày sau, Trương Lương tuy đến rất sớm, nhưng vẫn chậm hơn một bước chân, nên cụ già lại bào Trương Lương 5 ngày sau nữa lại đến gặp. Lần này Trương Lương đến bên cầu từ lúc tờ mờ sáng ngồi đợi ông cụ. Khi cụ đến thấy vậy rất phấn khởi nói với Trương Lương rằng: "Anh bạn trẻ, anh làm như vậy mới đúng". Cụ nói xong bèn đem tặng cho Trương Lương cuốn sách " Binh pháp Thái công" và dặn rằng; "Anh hãy chăm chỉ nghiên cứu cuốn sách này, khi đã thông thạo rồi thì sau này anh có thể làm thầy của vua". Cụ già nói xong liền lặng lẽ đi thẳng.

Trương Lương rất miệt mài nghiên cứu cuốn " Binh pháp Thái công". Về sau quả nhiên trở thành mưu sĩ quan trọng của Hán cao tổ Lưu Bang.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.