Hoàng Tộc

Quyển 1 - Chương 124: Trần hắc diện (hạ)



Trần Trực cũng từng ở trong quan trường trà trộn nhiều năm, cũng biết Triệu Kiệt Hào do dự liền thản nhiên nói:

- Ta ở ven đường đã viết báo cáo, sẽ trình lên hoàng thượng, troig báo cáo đặc biệt bình luận Đông Hải quận trong đó Triệu tư mã ta sẽ thêm nhiều văn chương hơn nữa, Triệu tư mã thấy sao?

Triệu Kiệt Hào nở ra nụ cười:

- Vậy cám ơn trung thừa đại nhân đã nói tốt.

Hắn nói với Tô Hàn Trinh:

- Đại nhân vừa rồi nói có người cướp ngục, ty chức cho rằng đây là chuyện trọng đại cần phải phái Đoàn Luyện binh lùng bắt nhưng ty chức xuất binh cần phải được đại nhân hạ lệnh, mong đại nhân dùng lệnh thứ sử phát ra.

Hắn có thể bán nhân tình nhưng trách nhiệm hắn không thể gánh, Tô Hàn Trinh cũng hiểu rõ hắn liền gật đầu:

- Đã như vậy chuyện này không thể chậm trễ, mời Triệu đại nhân tới quận nha.

sau nửa canh giờ, một nghìn Đoàn Luyện binh ở Đông Hải quận đã xuất động, canh gác ở bến tàu đường thủy, tất cả xe ngựa Duy Dương muốn rời khỏi đều phải thông qua bọn họ.

Điều tra một đêm chỗ ở của Duy Minh không có tin tức, nhưng một canh giờ sau Vô Tấn đã được Hắc Mễ mang tới một tin trọng yếu.

Sau hai canh giờ sau, năm cỗ xe ngựa ở trên quan đạo chạy nhanh một canh giờ trước, Hắc Mễ đã tới hiệu cầm đò Tấn Phúc Ký nói cho Vô Tấn một tin tức vô cùng quan trọng có người ăn mày phát hiện ra mười binh sĩ hộ vệ một chiếc xe che kín đi ra về phía nam của Bình Hồ huyện.

Nếu như từ bản đồ mà nhìn thì muốn rời khỏi Đông Hải quận vào kinh cũng không phải là đơn giản, hai tuyến đường một là đi đường thủy chèo thuyền xuôi theo Trường Giang hoặc là giong thuyen ra biển, tiếp theo đi đường bộ mà đường bộ có ba đầu tuyến một hướng về phía tây bắc, qua Bình GIang huyện, hướng thứ hai là đi về phía chính Tây đi qua Bình Hồ huyện, thậm chí có thể theo hướng nam theo Hải Diêm huyện ra biển.

Trước đó mọi người đều nghĩ tới Ký Dương huyện và Hoa Đình huyện nhưng lại bỏ sót Bình Hồ huyện, người bình thường đều loại trừ nơi này, nhưng chính vì điều này mà đối phương lại đi về phía BÌnh Hồ huyện.

Trong lòng Vô Tấn như lửa không ngừng theo dõi về phía xa ã thúc xe ngựa tăng thêm tốc độ Hắc Mễ bên cạnh thỉnh thoảng lai an ủi hắn:

- Công tử yên tâm, Phượng Hoàng hội ở Hải Diêm huyện cũng có thám thính, A Cô đã gửi chim bồ câu đưa thư, đến bây giờ không có tin tức trả lời cho thấy đối phương không đi đường Hải Diêm huyện mà vòng qua Bình Giang huyện rồi.

Sắc mặt Vô Tấn rất khó nhìn, hắn sớm đã lo lắng vô cùng, mệt nhoài cả người, bây giờ trong mắt của hắn lóe lên lửa giận, đây là giận Triệu Kiệt Hào thất trách hắn phái ra Đoàn Luyện binh kiểm tra khắp nơi lại bỏ qua Bình Hồ huyện, cho đối phương nắm được cơ hội.

Hiện tại gấp cũng không được Vô Tấn đành phải làm cho mình tỉnh táo lại hắn ngồi trên ghế dựa khẽ thở dài một cái:

- Ta hiện tại vô cùng hối hân, nếu như luyện tập cưỡi ngựa thì không chừng còn có thể đi nhanh hơn xe ngựa.

Bất kể kiếp trước hay kiếp này Vô Tấn đều đã cưỡi ngựa, Duy Dương huyện là ở duyên hải phía đông nam, người cưỡi ngựa không nhiều lắm đa phần cho thuê xe là phát đạt, cơ hồ lúc nào cũng có thể thuê được xe làm hắn vô tâm luyện thuật cưỡi ngựa, giờ đã hối hận.

- Công tử kỳ thật ngươi có ngựa.

Hắc Mễ tiếp lời:

- Ta nghe A Cô nói đảo chủ đã đưa cho ngươi một con lương mã, hiện tại đang ở Lưu Cầu đảo, A Cô nói rằng ngươi quên mất đó.

Hắc Mễ thấy Vô Tấn không lên tiếng thì thăm dò hắn:

- Công tử kỳ thật chúng ta đều nhìn ra A Cô có ý với ngươi, ta nghe Khâu lão bát nói, kỳ thật trước kia các ngươi ở trên đảo quan hệ vô cùng tốt, A Cô tuy hơi đen một chút nhưng mà xinh đẹp...

Hắn chưa nói xong Vô Tấn đã cắt đứt lời nói của hắn:

- Giờ không phải là lúc nói chuyện này ta không có tâm tư nghe, sau này hãy nói.

Hắc Mễ không dám nói nữa, hai người bận rộn một đêm mỏi mệt không chịu nổi nhân cơ hội này nhắm mắt dưỡng thần một lát.

Xe ngựa thẳng theo quan đạo chạy nhanh, bốn phía là cảnh đêm bao phủ, ruộng lúa mênh mông, hiện tại đã là cuối tháng năm, cây lúa đã kết bông, trong không khí tràn ngập hương vị ngọt ngào.

Lúc này ở trên quan đạo có một con ngựa chạy như bay mà tới, kỵ sĩ từ phía xa đã kêu lên:

- Mễ đại ca ở đâu?

Xe ngựa dừng lại, Vô Tấn tỉnh trước hắn đẩy Hắc Mễ:

- Mau tỉnh lại hình như có người.

Hắc Mễ ngồi dậy, người cưỡi ngựa đã tới gần cửa sổ xe:

- Mễ đại ca ta là Dương Chí ở Hải Diêm.

Hắc Mễ nhận ra người cưỡi ngựa này liền chấn động tinh thần hỏi:

- Dương huynh đệ có tin tức rồi sao?

- Có tin tức, Ô Đạo trấn có huynh đệ phát hiện ra có chiếc xe ngựa khả nghi, tổng cộng mười tám tên lính hộ vệ bọn hắn ở Ô Đạo trấn nghỉ ngơi một canh giờ hiện tại đang hướng về phía hải cảng mà đi.

- Hiện tại bọn hắn ở đây rất xa sao?

Vô Tấn nhanh chóng hỏi, đây là vấn đề mà hắn quan tâm nhất.

- Hải cảng cách đây chừng năm mươi dặm, chúng ta kém hai mươi dặm lộ trình.

- Cái thuyền kia đâu? Có phải chăng tùy thiờ xuất cảng?

Vô Tấn lại truy vấn trong lòng hắn hiện tại rất bối rối.

- Bình thường thuyền có thể tùy thời xuất cảng tuy nhiên hôm nay hải cảng sương mù dày đặc không thể đi, chúng ta có lẽ đuổi kịp.

- Lập tức xuất phát.

Vô Tấn hạ lệnh một tiếng, chiếc xe ngựa lên đường, xa phu không ngừng quất ngựa, năm con ngựa chạy nhanh trên quan đạo hướng thẳng về phía Nam Hải.

Tới canh bốn, chiếc xe ngựa cuối cùng cũng tới hải cảng, hải cảng cách huyện thành ước chừng mười dặm, là một tòa đại trấn, hơn năm trăm gia đình ở đây có tới mấy trăm năm lịch sử. Khói đêm bao phủ mơ hồ có thể nhìn thấy kiến trúc cực lớn giống như một tòa núi nhỏ.

Xe ngựa vọt tới bến tàu, mấy con ngựa gần như đã kiệt sức dừng lại, một thớt ngựa quỳ rạp xuống đất rồi bất động, Vô Tấn nhảy từ trên xe xuống trong tay hắn cầm theo tên nỏ hướng về phía bến thuyền chạy như điên, Hắc Mễ theo sát sau hắn, hơn hai mươi mấy tên đại hán cũng nhảy xuống các cỗ xe khác, theo sau thân ảnh của bọn họ.

Lúc này là sáng sớm, nước biển trong làn khói đen bốc lên, ở phía xa xa phảng phất như ẩn chứa nguy hiểm.

Chiếc thuyền chở khách trước mắt ước chừng chỉ đốt mười bó đuốc dưới ánh sáng lờ mờ mơ hồ có thể trông thấy mấy cỗ xe ngựa đứng ở bến thuyền, có mấy người đang lên thuyền đều là binh sĩ mặc khôi giáp, Vô Tấn thậm chí nhìn thấy một nam tử bị buộc chặt, che đầu màu đen, chính là đại ca Duy Minh của hắn, Vô Tấn dùng tốc độ dưới chân thật nhanh, một tên lính trên thuyền nhảy xuông rút ra thanh đao hàn quang óng ánh nghênh chiến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.