Hoàng Tộc

Quyển 1 - Chương 125: Trần Ang Bang(thượng)



Vô Tấn một tay cầm nỏ, một tay cầm đao, chỉ thấy nỏ bắn vèo ra một tiếng, phá tan đêm tĩnh.

Hai đoàn người va chạm vào nhau, Vô Tấn tránh nhát đao trước mặt, một quyền đem binh sĩ kia đánh bay ra ngoài, xương mũi đứt gãy máu tươi phun ra, trong một thoáng Vô Tấn đã đánh bay ba tên binh sĩ.

Nhưng tình huống khẩn cấp hắn không hơi đâu mà dây dưa với những binh sĩ này, hướng về phía chiếc tàu chở khách mà chạy tới, mười tên lính đứng trên đầu thuyền đồng loạt bắn tên.

- Ở bên cạnh xạ kích.

Hơn mười tên lính bắn tên, vèo vèo mũi tên không ngừng vọt qua người của Vô Tấn.

Vô Tấn né qua một bên, hắn lui lại vừa đúng lúc náy Hắc Mễ tiến tới, Vô Tấn cất tiếng hỏi hắn:

- Tìm được thuyền chưa?

- Tìm rồi có huynh đệ đi tìm thuyền đánh cá rồi.

Hắc Mễ cất tiếng nói bỗng nhiên chỉ về phía xa xa hô to:

- Các ngươi mau nhìn đi, đó là gì kìa.

Vô Tấn nhìn theo hướng trên mặt biển, chỉ thấy ở trong làn khói đen trên mặt biển xuất hiện năm sáu chiếc thuyền biển trong đó có một chiếc thuyền biển rất to, Vô Tấn lắp bắp kinh hãi, kinh nghi mà nhìn hỏi Hắc Mễ có chuyện gì.

- Là Phượng Hoàng hội thuyền.

Hắc Mễ bỗng nhiên quát to, hắn chỉ về cờ xí trên thuyền mà nói:

- Đảo chủ tới rồi.

Năm chiếc thuyền lớn từ từ cấp bờ, từ trên thuyền đi xuống một nam tử trung niên, mặt mũi như sư tử chỉ nghe hắn cười to:

- Vô Tấn không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây.

Hắc Mễ cùng với hai mươi mấy tên đại hán đồng thời quỳ xuống ôm quyền thi lễ:

- Tham kiến đảo chủ.

Nam tử này chính là phỉ tặc đệ nhất của Đại Ninh vương triều, đại đầu mục của Phượng Hoàng hội, Trần Ang Bang, đồng thời cũng là cữu cữu của Vô Tấn, mẫu thân của Vô Tấn Trần Phượng Hoàng chính là đại tỷ của hắn, Phượng Hoàng hội vào bốn mươi năm trước là do Trần Ang Bang và phụ thân của mình Trần Chí Phong một tay xây dựng lên, hắn đã thu phục ba mươi ba chi hải tặc ở vùng duyên hải đông nam, đưa bọn chúng xây dựng Phượng Hoàng hội.

Trải qua bốn mươi năm phát triển, Phượng Hoàng hội đã dùng Lưu Cầu đảo làm căn cơ, khống chế mười vạn ngư dân duyên hải đầu nhập vào đây, phát triển tới năm nghìn hội chúng, cùng mấy trăm chiến thuyền lớn, xưng bá ở Đông Hải nam dương, bất luận là thương thuyền mậu dịch ở đây đều phải nộp thuế cho bọn chúng, ba mươi năm trước, Phượng Hoàng hội cướp bóc đi đội tàu vận chuyển ba trăm vạn lượng thực và ba trăm vạn thuế ngân, đánh bại thủy sư Đại Ninh cứu viện, triều đình vô cùng tức giận, gần trăm tên quan huyện quan viên ở triều đình bị bãi miễn, thủy sư đô đốc Đại Ninh Đông Dương quận vương Hoàng Phủ Chức bị cắt chức giam vào ngục.

Triều đình lại phái quân tấn công Lưu Cầu đảo nhưng lần nào cũng thất bại quay về, cuối cùng triều đình cùng với Phượng Hoàng hội đã thỏa hiệm với nhau ngầm đồng ý cho Phượng Hoàng hội tồn tại cũng ngầm đồng ý cho bọn chúng thu thương thuế mậu dịch nhưng bề ngoài vẫn gọi bọn chúng là phỉ tặc ở Đại Ninh, mà Phượng Hoàng hội đáp ứng không tập kích thuyền của quan quân, đồng thời còn có một chỗ tốt khác với triều đình đó là chống lại cướp biển phù tang ở vùng duyên hải quấy rối Đại Ninh vương triều.

Vì nguyên nhân này mà ba mươi năm triều đình cùng với Phượng Hoàng hội bình an vô sự cho tới mười nmă trước đảo chủ Trần Ang Bang tiếp nhận Phượng Hoàng hội, Phượng Hoàng hội liền giảm bớt thân phận hải tặc cải mậu dịch làm chủ nghiệp ba năm trước đã hủy bỏ thuế mậu dịch kéo dài gần bốn mươi năm trên biển, không chỉ có được hơn mười vạn ngư dây ở vùng duyên hải mà còn có tám nghìn quân chính quy ở Lưu Cầu đảo, mỗi người đều trang bị tốt, có xu hướng lập quốc.

Tuy Trần Anh phái ra Phượng Hoàng lệnh nhưng Trần Ang Bang cũng không thể nhận được nhanh như vậy, chỉ là trùng hợp bọn họ có việc mà tới, vừa vặn gặp Vô Tấn truy kích binh sĩ áp giải Duy Minh.

- Vô Tấn còn nhớ ta không?

Trần Ang Bang chăm chú nhìn Vô Tấn, hắn đã nhận được thư của con gái nói Vô Tấn tựa hồ như thay đổi thành người khác, trở nên rất thông minh hơn nữa chuyện trước kia đều không nhớ rõ, Trần Ang Bang cũng không kỳ quái, với bổn sự của tửu đạo sĩ, hắn thật sự có thể khiến cho Vô Tấn thoát thai hoán cốt.

Vô Tấn lờ mờ có ấn tượng ba năm trước đây lúc hắn đi Lưu Cầu đảo đảo chủ đối với hắn vô cùng tốt, Phượng Hoàng kim bài chính là đảo chủ cho hắn, hơn nữa đảo chủ còn là cữu cữu của hắn.

Vô Tấn quỳ xuống, ôm quyền thi lễ:

- Ngoại sanh Vô Tấn tham kiến cữu cữu.

Trần Ang Bang cười ha hả, hắn vội vàng đỡ Vô Tấn dậy:

- Lúc trước ở trên đảo ta bảo ngươi gọi ta là cữu cữu, ngươi sống chết cũng chỉ gọi ta là Trần lão đại, bây giờ thông minh hơn nhiều rồi.

Vô Tấn thẹn thùng gãi gãi gáy, hắn chợt nghĩ tới chính sự:

- Đại ca con đâu rồi, mọi người đã cứu huynh ấy sao?

Nụ cười trên mặt của Trần Ang Bang biến mất, hắn lắc đầu thở dài một tiếng:

- Các ngươi có khả năng bị lừa rồi.

- Mắc lừa?

Vô Tấn khẽ giật mình, hắn rõ ràng thấy đại ca bị trói lên trên thuyền, hắn chợt nhớ tới lúc đó đại ca đeo khăn trùm đầu tâm niệm di chuyển:

- Chẳng lẽ là...

Trần Ang Bang vung tay lên:

- Dẫn hắn tới.

Chỉ thấy một nam tử bị đẩy ra Vô Tấn nhìn thấy người này chính là đại ca Duy Minh lúc nãy mà hắn thấy, đại ca trùm đầu tâm niệm chuyển động.

Vô Tấn bỗng nhiên hiểu được đại ca Duy Minh căn bản không bị đưa đi, vẫn ở Duy Dương huyện, đối phương cố ý tạo ra thế, tạo áp lực với Tô Hàn Trinh.

Vô Tấn trong lòng cảm thấy thất vọng lại cảm thấy may mắn, may mà mình đuổi theo được minh bạch sự giả dối trong đó nếu không thì đại ca ở Duy Dương thật sự đã chịu nguy hiểm.

Hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi, cuối cùng toát ra một sự căm tức không nói ra lời, bọn hắn hối hả một đêm cuối cùng trở nên vô ích.

Trần Ang Bang vỗ vai của hắn, cười an ủi:

- Không sao thắng bại là chuyện bình thường của binh gia, bại một trận nhận được một bài học, chúng ta tiếp tục làm lại là được.

Hắn cười lạnh một tiếng:

- Bọn chúng dám làm tổn thương Duy Minh, Phượng Hoàng hội ta sẽ san bằng Duy Dương huyện để cho vùng duyên hải từ nay về sau không được an bình.

Vô Tấn nhẹ nhàng gật đầu trong mắt của hắn hiện ra sát cơ, nếu như Cao Hằng có can đảm giết đại ca của hắn, chuyện đầu tiên của hắn là chém đầu Cao Hằng, hắn cần phải cảnh cáo Cao Hằng trước.

- Cữu cữu con trở về Duy Dương huyện.

Hắn vội vã muốn đem tin tức đại ca vẫn còn ở Duy Dương huyện nói cho Tô Hàn Trinh biết, Trần Ang Bang cười cười hắn quay đầu vẫy tay một cái:

- Đem ngựa tới đây.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.