Hoàng Tộc

Quyển 1 - Chương 150: Bị bao vây(hạ)



Một lát sau, con thuyền khổng lồ đã tới sát bên người, thuyền lớn tạo ra sóng gợn đẩy hắn ra xa hơn một trượng, Vô Tấn nhìn ngọn sóng trước mặt giống như ngọn núi nhỏ đen nhánh, còn hắn lại vô cùng nhỏ bé. Lúc này hắn nghe thấy tiếng quát tháo phía trên, mặc dù không nghe rõ bọn chúng đang nói gì, nhưng khẳng định không phải phát hiện ra mình. Bọn chúng có nằm mơ cũng không nghĩ rằng, sẽ có người dám nhảy xuống đại dương khủng bố hắc ám như thế, bọn chúng càng không thể ngờ rằng, trên chiếc thuyền quan chở đầy thuế ngân, bảo tiêu lại là kẻ thù truyền kiếp của chúng - Phượng Hoàng hội.

Cơ hội ngay trước mắt, Vô Tấn hít sâu một hơi, lặn xuống nước, hắn phá tan ngăn trở của dòng nước, lặn xuống dưới thuyền, nhưng khi thuyền chạy vẫn mang theo dòng hải lưu cường đại, vô tình đẩy hắn xoay tròn về phía sau, khiến hắn mất đi kiểm soát, mấy lần hắn huy động móc câu móc vào vách thuyền, nhưng vách thuyền trơn trượt, mọc đầy rêu xanh căn bản không cách nào móc vào được.

Trong nháy mắt khi hắn sắp sửa bị đẩy ra xa con thuyền, Vô Tấn thấy giữa boong thuyền có một khe hở, hắn nhanh chóng nắm lấy cơ hội cuối cùng, cố gắng tung móc, chiếc móc câu móc vào khe hở trên vách thuyền, nhanh chóng giữ thân hình hắn ổn định, thuyền lớn bắt đầu kéo hắn chạy ngược dòng.

Đây là loại móc câu đặc biệt được chế tạo từ tinh thiết, một đầu là móc câu vừa sắc vừa nhỏ, vô cùng lợi hại, có thể cố định thân thể vào thuyền, đây là một trong những pháp bảo giữ nhà của đám hải tặc, nếu như Vô Tấn không thể kịp thời tiếp cận con thuyền, hắn cũng sẽ bị ném vào đại dương vô biên vô hạn, chờ đợi hắn chỉ có con đường chết, đây chính là nơi cực kỳ nguy hiểm mà thuyền bè chạy qua, vô số hải tặc đã bỏ mạng trong loại trò chơi cực kỳ nguy hiểm này.

Kỳ thật hắn vô cùng may mắn, Bạch Sa hội vì che dấu hành tung của mình đã dùng ba chiếc thuyền hàng, chứ không phải con thuyền chuyên dụng của Bạch Sa hội, nếu là thuyền của hải tặc, bọn chúng sẽ trang bị dao sắc dưới đáy thuyền, dưới trùng kích của nước chảy, những lưỡi dao sắc bén này trong nháy mắt sẽ xoắn cắt kẻ tập kích lén lút thành mảnh nhỏ.

Lúc này đã là hai canh giờ, trong bóng đêm hắc ám vô biên, bốn chiếc thuyền lớn vẫn chạy với tốc độ cao trong đại dương mênh mông.

Vận khí của Trần Anh còn tốt hơn một chút so với Vô Tấn, sau khi nàng nhảy xuống biển, cũng bị một mạch nước ngầm cuốn đi, khi lao ra khỏi mặt nước, vừa vặn lại đến đúng con thuyền mà nàng phụ trách.

Thân thể của nàng mềm dẻo không gì sánh được, cho dù kỹ năng bơi lội của Vô Tấn không hề thua kém nàng, nhưng ở phương diện hoàn thành một số động tác độ khó cao, hắn thật sự không theo kịp Trần Anh.

Trần Anh căn bản không lặn xuống đáy thuyền tìm cơ hội.

Khi cách con thuyền khoảng một trượng, nàng liền dùng thủ nỏ cỡ nhỏ bắn ra một dây chão. Cung tiễn bình thường đều sợ nước, dây cung sau khi gặp nước sẽ trở nên mềm nhũn, còn thủ nỏ của nàng lại dùng cường lực lò xo bắn ra, thủ nỏ giống như ống đồng cột vào cổ tay nàng, một đầu dây chão chính là móc câu sắc bén, có thể đóng chặt trên ván gỗ.

Trần Anh dùng một chút sức mạnh của dây chão, thân hình nhảy lên trên mặt nước, giống như một con mực leo lên khe hở trên vách thuyền, dùng ba thủy thứ làm giá đỡ tạm thời cho mình, đủ để chèo chống thân thể mềm mại của nàng.

Lúc này đang là mùa hạ nóng bức, nhưng Vô Tấn lại cảm giác thân thể của mình tựa hồ bị đông cứng, hắn bận rộn một phút, mới đưa thân thể của mình hoàn toàn cố định trên vách thuyền bên trái.

Lúc này hắn lo lắng nhìn về hướng bắc, sương mù dần dần bị gió biển thổi bay, hắn có thể trông thấy một chiếc thuyền khác từ xa mấy trăm bước, con thuyền này cũng đang hăng hái chạy, không hề có dấu hiệu bạo tạc nổ tung, Vô Tấn không khỏi bắt đầu lo lắng, Trần Anh đã trèo lên được thuyền chưa? Có bị hải lưu cuốn đi hay không? Có lẽ kỹ năng bơi lội của nàng tốt hơn mình, có lẽ thân thể nàng mềm dẻo hơn mình, có lẽ kinh nghiệm của nàng phong phú hơn mình, có lẽ…

Kỳ thật trong lòng Vô Tấn bất an hơn bất cứ người nào khác, quan trọng hơn là phải có vận khí, liệu Trần Anh có được vận khí giống như hắn không?

Hắn vừa nghĩ tới đây, chỉ thấy xa xa một đạo hồng quang bắn ra, ngay sau đó truyền đến tiếng nổ mạnh như sấm rền, Vô Tấn cả kinh, nhưng lại lập tức vô cùng vui mừng, Trần Anh đã thành công rồi.

Hắn không còn gì lo lắng, tay run rẩy lấy đá lửa và đánh lửa ra, sau hai tiếng “tạch tạch”, một ngọn lửa xuất hiện trong tay hắn, hắn dùng thân thể che chắn ngọn lửa trước gió biển, nhưng ngọn lửa vẫn bị gió thổi kịch liệt lay động, lúc này vật thể đen nhánh hình tròn đã được đính vào trên vách thuyền, đây là một loại quân dụng thiết lôi, bề ngoài giống như trái dưa tròn dẹp, phía dưới thiết lôi có bốn chiếc gai nhọn, có thể trực tiếp đính lên thân thuyền.

Trong thế giới kia của hắn, cũng phát minh ra thiết xác lôi vào hậu kỳ Bắc Tống, sử dụng hỏa dược của cả hai thế giới cũng có sự đồng bộ.

Hắn lại liếc nhìn chiếc thuyền xa xa, một con thuyền đã chìm nghỉm một nửa, tốc độ chìm thật sự rất nhanh, trên đỉnh đầu hắn bắt đầu vang lên những tiếng kêu hỗn loạn

Hỏa tập cuối cùng đã nhen nhóm kíp nổ, kíp nổ bắt đầu toát ra ánh lửa, khói trắng bốc lên, Vô Tấn sớm đã chuẩn bị xong xuôi, hắn rút dao găm cắt đứt dây thừng cố định thân thể mình, hai chân đạp mạnh một cái, thân thể từ trên không trung nhảy ra xa một trượng, rơi vào trong biển rộng mênh mông.

Lần này, hắn không gặp phải vòng xoáy, chỉ là một con sóng đánh qua, hắn liền lao ra mặt nước, ra sức bơi về con thuyền của mình, con thuyền sau tiếng nổ bạc tạc đầu tiên liền chậm lại, chờ đợi bọn hắn trở về.

Vô Tấn ra sức bơi lội trên biển, nhưng chỉ bơi xa được vài chục trượng, liền nghe sau đầu truyền đến một tiếng nổ mạnh “Ầm ầm” đinh tai nhức óc như sấm rền, khiến trái tim hắn sợ hãi nhảy loạn nhịp, một bóng đen xẹt qua đỉnh đầu hắn, nặng nề rơi xuống mặt nước trước mắt hắn. Đây là một miếng ván thuyền dài chừng một trượng, bị phá thành mảnh nhỏ. Hắn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy trên vách thuyền đã bị nổ tung một hố to đen nhánh, nước biển mãnh liệt tràn vào, con thuyền rõ ràng bắt đầu chìm xuống, trên bong thuyền tiếng kêu la hoảng sợ vang lên không ngừng.

- Vô Tấn, tên khốn khiếp, rút cuộc ngươi đang ở đâu? Vô Tấn….

Bên tai hắn truyền đến tiếng kêu nức nở của Trần Anh, thanh âm đứt quãng trong gió, Vô Tấn vội vàng quay đầu lại tìm kiếm trên mặt biển, hắn cũng lo lắng quát to lên:

- Hắc muội, ta ở đây!

Chỉ thấy một bóng đen mạnh mẽ bơi về phía hắn, khi bóng đen còn cách ngoài một trượng, Vô Tấn nhìn thấy thân ảnh quen thuộc đó chính là Trần Anh. Vô Tấn nhìn thấy Trần Anh bình an vô sự, liền vô cùng vui mừng. Lúc này, Trần Anh đột nhiên kêu lên một tiếng, thanh âm vô cùng lo lắng:

- Đồ ngu xuẩn nhà ngươi nhìn cái gì, còn không mau trốn đi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.