Hoàng Tộc

Quyển 1 - Chương 151: Đại chiến trên biển (Thượng)



Vô Tấn vừa quay đầu lại đã thấy con thuyền đã chao đảo, cột buồm màu đen cực lớn đang lao xuống đỉnh đầu hắn, hắn chấn động, ra sức lặn xuống mặt nước để tránh thoát cột buồm đập xuống, hơn nữa một khi con thuyền chìm nghỉm, trên mặt nước sẽ xuất hiện vòng xoáy cực lớn, các vật thể xung quanh hơn mười trượng đều bị hút vào đáy biển.

Hắn đi theo Trần Anh, hai người một trước một sau rời khỏi con thuyền, bơi ra ngoài trăm trượng, bọn hắn mới dừng lại, quay đầu lại nhìn, con thuyền vừa rồi đã biến mất, chỉ thấy trên mặt biển xuất hiện một vòng xoáy cực lớn, tất cả mọi người trên thuyền và con thuyền đều bị cuốn vào biển sâu.

Vô Tấn và Trần Anh đưa mắt nhìn nhau, một loại kích động sống sót sau tai nạn đồng thời dâng lên trong lòng bọn họ, bọn họ ôm chặt lấy nhau. Đây cũng là một loại chúc mừng thắng lợi, những lo lắng kéo căng như dây cung của Trần Anh đột nhiên đứt rời, một chút nức nở nghẹn ngào và nước mắt vui sướng dâng lên trong lòng nàng, mãnh liệt khiến toàn thân nàng run rẩy, thậm chí khiến nàng lại nghẹn ngào khóc lên:

- Đồ ngu xuẩn này, ta còn tưởng rằng ngươi đã chết!

- Không! Chúng ta đều không chết!

Vô Tấn ôm chặt nàng vào lòng mình, thì thào nói nhỏ vào tai nàng. Trần Anh sau khi cho nổ thuyền thành công, cũng không quay lại thuyền, mà bơi đi tìm Vô Tấn. Điều này khiến Vô Tấn có một loại cảm động sâu thẳm trong lòng, bọn họ đúng là trùng phùng sau nguy hiểm.

- Không hay rồi!

Trần Anh kinh hãi kêu lên, tay nàng chỉ về phía trước:

- Vô Tấn, ngươi mau nhìn xem!

Vô Tấn quay đầu lại nhìn, lập tức cũng sợ ngây người, con thuyền của bọn hắn đang bốc cháy đùng đùng, cả buồm và cột buồm đều bốc cháy, một chiếc thuyền Bạch Sa hội khác đã áp sát chiếc thuyền của bọn hắn.

Vì hai chiếc thuyền bên ngoài đột nhiên phát sinh bạo tạc nổ tung, khiến Bạch Sa hội thay đổi sách lược, bọn chúng không xua đuổi nữa, lại một lần nữa phát động cường công.

Thuyền của Bạch Sa hội tải trọng nhỏ, tốc độ nhanh, còn thuyền của Trần Anh và Vô Tấn lại chở ngân lượng, tốc độ chậm, một lát sau đã bị đuổi kịp.

Lần này Bạch Sa hội không hề đánh lén, mà chính diện tiến công, hai chiếc thuyền lớn nhanh chóng dựa sát vào nhau, sau những tiếng “ầm ầm”, hai chiếc thuyền kịch liệt đụng nhau, thuyền chở ngân lượng nghiêng ngả, thiếu chút nữa lật nhào, tựa hồ tất cả mọi người trên khoang thuyền đều té ngã xuống đất.

Bạch Sa hội nhanh chóng nắm bắt cơ hội này, hai chiếc ván gỗ kèm theo móc sắt sắc bén trước sau được móc vào thuyền chở ngân lượng, kéo hai chiếc thuyền sát vào nhau. Gần một trăm tên hải tặc Bạch Sa hội hò hét phóng tới thuyền đối phương, bọn chúng một tay cầm đao thép, một tay giơ tấm chắn, điên cuồng hét lên xông lên thuyền chở ngân lượng.

Người của Phượng Hoàng hội thấy cung nỏ mất hiệu lực, cũng rút hoành đao ra nghênh chiến, bọn hắn chỉ có hai mươi tám người, hơn nữa lại có mười tên thuyền viên tay không tấc sắt, sớm bị hù dọa, một lát sau đã bị giết chết năm sáu người, thuyền viên còn lại sợ tới mức hồn phi phách tán, đều chạy trốn xuống khoang đáy. Duy Minh và huynh đệ Thích thị cũng đi theo đám người bọn hắn cùng trốn vào khoang chứa hàng trong tầng thấp nhất của khoang thuyền, nơi này chính là khoang chứa 50 rương bạch ngân, cửa lớn được đúc bằng đồng, sau khi khóa trái rất khó mở ra, đây là hy vọng chạy trốn cuối cùng của bọn họ.

Hơn mười tên hải tặc Bạch Sa hội đuổi tới tầng dưới cùng, một trăm vạn lượng bạch ngân đã kích phát khát vọng dã tính của bọn chúng, mấy cây rìu lớn luân phiên chém xuống cửa sắt…

- Ầm, ầm!

Âm thanh chém xuống nặng nề xen lẫn tiếng chói tai của cửa sắt bị xé rách vang vọng vào trong khoang thuyền, các thuyền viên bịt tai thống khổ ngồi xổm trong góc thuyền, sắc mặt Duy Minh trắng bệch, hắn tựa vào một chiếc rương lớn ngây người nhìn tấm cửa sắt, trên mặt không có bất kỳ biểu lộ nào, còn huynh đệ Thích thị thì ôm đầu trốn sau rương bạc khóc lóc, tử vong sợ hãi như tràn ngập từng góc nhỏ trên khoang thuyền….

Chiến đấu trên boong thuyền vô cùng thảm thiết, hai mươi tám tên tử sĩ của Phượng Hoàng hội và gần chín mươi tên hải tặc Bạch Sa hội lao vào nhau ác chiến. Phía bên Phượng Hoàng hội dần dần lộ ra xu thế khó khăn, trên boong thuyền không ngừng vang lên tiếng kêu thảm thiết, một gã tráng hán bị chặt đứt cánh tay phải, ngã xuống vũng máu, hắn còn chưa chết, bốn gã hải tặc đã túm lấy hai chân hắn cùng cánh tay trái ném xuống biển cả.

Dương nhị - một tiểu đầu lĩnh khác của Phượng Hoàng hội sau khi liên tiếp giết chết ba gã địch nhân, cuối cùng thể lực cạn kiệt, bị loạn đao chém ngã. . . . . .

Cột buồm chính đã bị phóng hỏa thiêu cháy, cánh buồm trắng cháy hừng hực trong trời đêm. Ở chỗ cột buồm thứ ba phía đuôi thuyền, chiến đấu lại kịch liệt nhất, Ngu Hải Lan bị đám hải tặc phát hiện, nữ nhân xinh đẹp như vậy khiến đám hải tặc giống như phát điên, hơn mười tên hải tặc ùa lên, bao vây lấy nàng, đầu tiên là bức bách nàng đầu hàng.

- Tiểu nương tử, ngoan ngoãn nghe lời, chúng ta sẽ yêu thương ngươi….A!

Tên hải tặc còn chưa dứt lời đã bị Ngu Hải Lan dùng kiếm đâm xuyên qua cổ họng, một gã đại hán khác chặn ngang hướng nàng chạy tới, bị nàng tung một cước đá bay, trường kiếm lăng lệ ác liệt đâm tới, huyết quang tung tóe, trong chớp mắt, ba gã hải tặc đã bỏ mạng dưới lưỡi kiếm của nàng.

Sau khi bị nàng liên tiếp giết chết ba người, đám hải tặc cuối cùng cũng ý thức được tình hình không ổn, bắt đầu điên cuồng từ bốn phương tám hướng chém giết về phía Ngu Hải Lan, nàng vừa đánh vừa lui, thối lui đến dưới đài cao trên cột buồm, lúc này sau đầu có tiếng gió vang lên, một gã hải tặc từ bên trên nhảy xuống, ý đồ đâm nàng từ phía sau lưng, nhưng Ngu Hải Lan lại trở tay một kiếm đâm thủng bộ ngực của hắn.

Hắn hét thảm một tiếng, quay cuồng trên boong thuyền, nhưng đồng thời cũng cuốn kiếm của nàng đi, khiến nàng tay không tấc sắt, đám hải tặc vô cùng vui mừng, cùng lao tới chỗ nàng, Ngu Hải Lan cắn chặt bờ môi, nàng thả người nhảy lên đài cao trên cột buồm, nhân cơ hội bắt lấy dây thừng nhảy lên, thân thể nhẹ nhàng leo lên cột buồm.

Hai gã hải tặc đi theo nàng cũng leo lên trên, một tên trong đó bị nàng tung cước đá trúng mắt phải, kêu thảm ngã xuống boong thuyền, còn một tên hải tặc khác lại thừa cơ bắt được cổ chân nàng, mạnh mẽ kéo xuống, ý đồ kéo nàng xuống dưới, trong giây phút nghìn cân treo sợi tóc này, một mũi tên như thiểm điện phóng tới, đâm xuyên đầu hắn, tiếng kêu đau đớn vang lên, tên hải tặc đã bị đóng đinh sống trên cột buồm.

Ngay sau đó bốn mũi tên gào thét lao tới, bốn gã hải tặc khác trước sau trúng tên, kêu thảm lăn xuống boong thuyền, biến cố đột nhiên này khiến cho bảy tên hải tặc còn lại chấn động, cùng quay đầu lại, chỉ thấy bên ngoài hai mươi mấy bước, có một gã nam tử trẻ tuổi đứng trên mạn thuyền, tay cầm cung nỏ, người đó chính là Vô Tấn vừa vặn trèo lên thuyền, hắn tìm đươc thủ nỏ của mình bên cạnh mạn thuyền, liếc mắt trông thấy nguy cơ của Ngu Hải Lan, liền không chút do dự xuất kích.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.