Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 197: Thi đình (hạ)



Duy Minh bước nhanh đi đến quỳ xuống, hành lễ ba khấu chín bái, trong lòng của hắn bắt đầu kích động lên, hắn nằm mơ cũng không nghĩ ra, sẽ có một ngày ở trên đại điện lễ bái Hoàng Thượng.

- Sĩ tử Duy Dương huyện Hoàng Phủ Duy Minh tham kiến bệ hạ, chúc bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

- Bình thân!

Thanh âm của Hoàng Phủ Huyền Đức rất ôn hòa, tuy không lớn, nhưng có thể truyền khắp đại điện, đây là thiết kế xảo diệu của đại điện, có thể đem thanh âm phóng đại.

- Tạ bệ hạ!

Duy Minh đứng lên, khoanh tay đứng thẳng, không dám ngẩng đầu xem mặt Hoàng đế, Hoàng Phủ Huyền Đức đã khảo thí chín người, tuy thời gian mỗi người đều không dài, nhưng hắn vẫn lộ ra có chút mỏi mệt, đây là người cuối cùng, hắn giữ vững tinh thần cười nói:

- Hoàng Phủ Duy Minh, ngươi là đệ tử của Đông Hải Hoàng Phủ thị?

- Hồi bẩm bệ hạ, Đệ tử đúng là như vậy!

Hắn mặc dù đã thi đậu Tiến sĩ, nhưng Lại bộ không có chính thức phong quan, còn thuộc về môn sinh Thiên tử, không cho phép xưng thần, chỉ có thể xưng đệ tử hoặc là tiểu dân, một ít yếu điểm vấn đáp, quan viên Lễ bộ đã nhắc nhở bọn hắn, Hoàng Thượng hỏi cái gì thì đáp cái đó, không nên nhiều lời.

Hoàng Phủ Huyền Đức gật gật đầu, lại hỏi hắn:

- Duy Dương huyện nhân khẩu bao nhiêu?

Quả nhiên bị Thân Kỳ Võ nói đúng, Duy Minh đã làm Hộ Tào chủ sự của Đông Hải quận, đối với tất cả tài chính, thuế vụ và nhân khẩu của Đông Hải quận rõ như lòng bàn tay.

Hắn lập tức cung kính nói:

- Hết tháng ba năm nay, Duy Dương huyện có hai mươi mốtt vạn hai ngàn ba trăm năm mươi bốn hộ, nhân khẩu có chín mươi tám vạn bốn ngàn ba trăm bảy mươi bảy người, nhân khẩu không phải thường trú năm mươi bốn vạn ba ngàn người.

Duy Minh trả lời làm cho mọi người trong đại điện một hồi kinh ngạc, hắn sao biết được kỹ càng như vậy? Thân Quốc Cữu ngồi ở phía trước hướng mọi người thấp giọng giải thích:

- Hắn đã làm Đông Hải quận Hộ Tào chủ sự.

Mọi người lúc này mới chợt hiểu ra, Hoàng Phủ Huyền Đức khen ngợi cười cười, lại nói:

- Trẫm nhìn lý lịch sơ lược của ngươi, ngươi đã làm Hộ Tào chủ sự, cho nên trẫm không hỏi nhiều nội sự của ngươi, trẫm tùy tiện hỏi ngươi, nếu ngươi làm quan huyện, có người nhặt được một con trâu giao cho quan, ngươi khen thưởng người này một con dê, người này lại nói làm người tốt không cầu hồi báo, không chịu nhận dê, ngươi sẽ làm như thế nào?

Học thức của bọn hắn đã thi xong, bài danh đã có, Hoàng Phủ Huyền Đức cũng không cần phải hỏi lại sự tình học vấn, hắn sẽ theo một ít kiến văn để khảo sát khả năng ứng đối của các thí sinh.

Vấn đề này, Hoàng Phủ Huyền Đức cũng hỏi qua Triệu Bá Luân, Triệu Bá Luân trả lời, khen ngợi hắn, ca thán công đức.

Hiện tại hắn lại hỏi Hoàng Phủ Duy Minh, xem hắn trả lời như thế nào?

Hoàng Phủ Duy Minh nghĩ nghĩ, nhân tiện nói:

- Đệ tử sẽ triệu tập tất cả binh lính bảo an địa phương, triệu tập thân hào nông thôn, ở một bên nghe đệ tử xử trí án này, học sinh sẽ lệnh cưỡng chế người nhặt được trâu nhận dê.

Hoàng Phủ Huyền Đức lại truy vấn:

- Nếu hắn kiên quyết không chịu thu, ngươi sẽ làm như thế nào?

- Đệ tử lúc này sẽ lấy trâu nhặt được xung công, đem dê thưởng cho người nhà hắn, đồng thời dùng tội làm bại hoại dân phong, đánh hắn hai mươi côn.

Trong đại điện vang lên một mảnh tiếng bàn luận xôn xao, ánh mắt Hoàng Phủ Huyền Đức híp lại, lại hỏi:

- Hắn nhặt được trâu trả lại cho quan, không cầu hồi báo, cái này rõ ràng là phong thái quân tử, ngươi vì sao nói hắn làm bại hoại dân phong?

- Hồi bẩm bệ hạ, nhặt trâu trả quan, đây là mỹ đức, mỹ đức nhất định phải được ban thưởng, dùng cổ vũ người làm việc thiện thêm nữa, nếu như nhặt trâu không chịu nhận thưởng, hắn mặc dù chiếm được mỹ danh quân tử, nhưng nếu sự tình truyền ra, thử hỏi những dân chúng khác nhặt được trâu, ai nguyện ý giao lại cho quan? Đây không phải bại hoại dân phong vậy là cái gì?

Hoàng Phủ Huyền Đức âm thầm gật đầu, nói rất khá, đây mới là đáp án hắn muốn, khó trách Thái tử nói Hoàng Phủ Duy Minh này rất tốt, quả nhiên không tệ, hắn cười hỏi:

- Tại sao phải là huyện nha bỏ ra con dê này? Chẳng lẽ người làm mất trâu không có trách nhiệm sao?

- Học sinh sau đó sẽ yêu cầu chủ nhân của con trâu tới nhận trâu trả dê, nếu như chủ nhân của con trâu là người nghèo, cầm không ra dê, đệ tử sẽ lệnh cho người này lao động công ích vài ngày để đền. Còn nếu như là mẹ goá con côi hay lão nhân, thì có thể miễn đền, quan phủ lúc này lấy giữ gìn chế độ làm trọng, không thể chỉ làm người trung gian.

Hoàng Phủ Duy Minh trả lời làm cho Hoàng Phủ Huyền Đức rất thoả mãn, liền mỉm cười:

- Ngươi lui ra đi! Trẫm đã biết.

Hoàng Phủ Duy Minh chậm rãi lui ra bên ngoài chờ, thi đình đã toàn bộ chấm dứt, Hoàng Phủ Huyền Đức ghi mấy chữ, giao cho hoạn quan đứng ở một bên, hoạn quan đem danh sách giao cho Lại bộ Thượng thư Trương Tấn Tiết, Trương Tấn Tiết cùng vài tên Tướng quốc nhanh chóng trao đổi ý kiến, hắn đứng lên nói:

- Bệ hạ, chúng thần không có ý kiến.

- Vậy thì tốt, đem chiếu thư này tuyên bố!

Bên ngoài Đại điện, mười tên tiến sĩ đứng thành một hàng, khẩn trương chờ đợi kết quả cuối cùng. Lúc này, một tên quan tuyên chỉ bước đi ra ngoài điện, mở thánh chỉ cao giọng tuyên bố:

- Thi đình chấm dứt, Hoàng đế bệ hạ ngự bút thân điểm, Trinh Nghiệp năm hai mươi chín, Trạng nguyên Duy Dương huyện Hoàng Phủ Duy Minh!

Hoàng Phủ Duy Minh kích động, hai gối quỳ xuống, bang bang dập đầu:

- Đệ tử Hoàng Phủ Duy Minh, tạ hoàng ân mênh mông!

- Trinh Nghiệp năm hai mươi chín, bảng nhãn Tảo Dương huyện Mã Ứng Sơ.

Mã Ứng Sơ dáng người nhỏ gầy cũng quỳ xuống đất, kích động dập đầu tạ ơn, ngay cả nói cũng nói không nên lời, dùng thanh âm dập đầu để thay thế tạ ơn.

- Trinh Nghiệp năm hai mươi chín, thám hoa Thanh Hà huyện Thôi Tuyên.

Thôi Tuyên đồng dạng cũng kích động quỳ xuống, dập đầu tạ ơn:

- Đệ tử Thôi Tuyên, tạ Hoàng Thượng ban thưởng!

Bên cạnh Triệu Bá Luân cùng Thân Kỳ Võ thất vọng dị thường, Triệu Bá Luân là Tô Tốn phê đệ nhất danh dự thi, vốn Hoàng Phủ Huyền Đức cũng rất coi trọng hắn, nhưng hắn vừa rồi trả lời vấn đề nhặt trâu trả dê làm cho Hoàng Phủ Huyền Đức không hài lòng, bởi vậy không trúng cử.

Mà Thân Kỳ Võ thất vọng, là rõ ràng đêm qua phụ thân nói với mình, Thân hoàng hậu đã được hoàng đế đáp ứng, hắn chính là Thám hoa, mà Hoàng Phủ Duy Minh là bảng nhãn, Triệu Bá Luân sẽ là trạng nguyên, cuối cùng sao thay đổi toàn bộ vậy?

Thân Kỳ Võ lại không biết, vừa rồi Hoàng Phủ Duy Minh trả lời rất được Hoàng đế hài lòng, cho nên Hoàng Phủ Huyền Đức tạm thời cải biến chủ ý, điểm Duy Minh làm trạng nguyên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.