Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 199: Tân khoa trạng nguyên (hạ)



Vô Tấn từ trong xe lấy ra hai áo choàng dùng gấm Tứ Xuyên may thành, đưa cho nàng, cười tủm tỉm nói:

- Một cái cho muội, một cái cho mợ.

A Bảo vui mừng vô hạn:

- Cám ơn tỷ phu, ta biết ngay tỷ phu sẽ nhớ mà.

Nàng đem một áo choàng khoát lên vai, cười dịu dàng hỏi Vô Tấn;

- Tỷ phu, huynh cảm thấy ta khoác lên vai có đẹp không?

- Ân! Cái áo này, dường như rất thích hợp với ngươi, a Bảo, bên ngoài tiến sĩ cưỡi ngựa dạo phố, ngươi sao không đi xem?

- Ta không thích những tên mọt sách kia, nguyên một đám yếu đuối, thấy là khó chịu, nếu là quân đội chiến thắng trở về, ta nhất định đi nghênh đón, tỷ phu, ngươi chừng nào thì có thể dạy ta cưỡi ngựa? Ta nằm mộng cũng muốn cưỡi ngựa.

Kinh Nương thấy nàng quấn quít lấy Vô Tấn không rời, liền đem nàng kéo ra:

- Lại quấn quít lấy công tử rồi, hôm nay có chính sự đó!

Vô Tấn cười cười:

- Được rồi! Hôm nào có thời gian ta nhất định dạy ngươi cưỡi ngựa, hiện tại ta muốn tìm cậu có việc, sau sẽ tới tìm ngươi nói chuyện.

Trong lòng của hắn chỉ quan tâm tới Toại phát thương, liền bước nhanh đi vào sân nhỏ, trực tiếp đi vào phòng của Trần Cẩm Đoạn.

Đi tới cửa, vừa vặn gặp được Trần Cẩm Đoạn, hắn thấy Vô Tấn đã đến, vội vàng cười nói:

- Ta đang muốn đi tìm công tử.

- Cậu, thế nào rồi, làm ra được không?

- Ngươi đi theo ta!

Vô Tấn đi theo hắn tiến vào gian phòng, nơi này là nơi Trần Cẩm Đoạn làm nhạc khí. Hiện tại một nhà bọn hắn được Lan Lăng quận Vương trợ giúp, thoát ly nhạc tịch, nhưng cái này cũng ý nghĩa, bọn hắn không thể lại dựa vào đàn hát để kiếm sống.

Trần Cẩm Đoạn liền quyết định làm nhạc khí mà sống, vốn hắn muốn ở phụ cận nam thành khai mở một gian cửa hàng, nhưng Vô Tấn khuyên bảo, hắn quyết định đi Duy Dương huyện mở cửa tiệm, tay nghề chế tạo nhạc khí của hắn rất tinh xảo. Chính tay nghề tinh xảo đó đã mang đến hy vọng làm Toại phát thương cho Vô Tấn.

Trong phòng chất đầy các tài liệu làm nhạc khí, đều chỉnh tề xếp chồng, mấy cái tỳ bà bán thành phẩm để ở một bên, đã hai mươi mấy ngày qua, đến nay cũng không có một kiện thành phẩm đi ra. Tất cả tâm tư cùng tinh lực của Trần Cẩm Đoạn cơ hồ đều đặt vào Toại phát thương, đây là phong cách của hắn, làm bất luận một vật gì đều muốn làm đến thập toàn thập mỹ.

Trần Cẩm Đoạn từ dưới giường kéo ra một cái rương gỗ, đem nó đặt lên bàn, cẩn thận từng li từng tí mở ra, liền thấy một thanh Toại phát thương nằm trên một mảnh lụa đỏ.

Ban đầu Vô Tấn không nói cho Trần Cẩm Đoạn đây là vật gì, nhưng hắn rất nhanh phát hiện, nếu như Trần Cẩm Đoạn không biết nguyên lý, hắn căn bản là làm không ra Toại phát thương, một điêu tượng hợp cách, hắn phải biết rõ nguyên lý cùng tác dụng của vật mình đang làm.

Đây cũng là nguyên nhân mà Vô Tấn để cho Trần Cẩm Đoạn biết đây là vật gì, hắn không có khả năng đơn giản đem nguyên lý của Toại phát thương tiết lộ, Trần Cẩm Đoạn là cậu của Kinh Nương, hắn có thể tin tưởng.

Vô Tấn hít sâu một hơi, từ trong rương lấy Toại phát thương, Toại phát thương này cùng Toại phát thương mà hắn sưu tầm kiếp trước có ngoại hình giống như đúc, chỉ có màu sắc là không giống, Toại phát thương kiếp trước của hắn có màu vàng, mà Toại phát thương này là màu đen, nước sơn vẫn còn chưa khô.

Toại phát thương dài ba thước ba xích, chiều dài như một cây súng kỵ binh, có báng súng làm bằng đồng, cò súng, kích thiết, hỏa dược trì, ở phía dưới còn kẹp lấy một khối đá lửa, chế tác tinh xảo dị thường, quả thực là một tác phẩm nghệ thuật, ngay cả Toại phát thương đời sau được làm bằng máy móc cũng không có tinh xảo như vậy, làm cho Vô Tấn yêu thích không buông tay.

Hắn giơ súng lên, bóp cò lăng không bắn một phát, chỉ nghe “Tạch...!” một tiếng vang nhỏ, đá lửa trên kích thiết đập mạnh lên khấu hoàng, khấu hoàng bị đá lửa phá khai, lộ ra hỏa dược trì phía dưới, đá lửa lập tức phát ra hỏa tinh văng khắp nơi.

Trần Cẩm Đoạn đã rõ nguyên lý cùng công hiệu của thanh Toại phát thương này, hắn cười nói:

- Công tử có thể đi hậu viện thử một lần.

Vô Tấn gật gật đầu, mục đích hắn làm Toại phát thương không phải để ngắm, trước khi đến hắn đã chuẩn bị xong hỏa dược, hai người bọn họ đi đến hậu viện, hậu viện chiếm diện tích khá lớn, có một gốc hòe to lớn, Trần Cẩm Đoạn chỉ một tấm gỗ dày, là để cho Vô Tấn thử Toại phát thương.

Vô Tấn biết triều đại này, hỏa dược đã rất phát đạt, mũi tên hỏa dược, Địa lôi, Thủy lôi… đã phổ biến ở trong quân đội, Vô Tấn trước đó đã từ trong quân đội lấy ra hỏa dược cùng phát xạ dược.

Kỳ thật toại phát thương cũng không phải rất thuận tiện, cần từ nòng súng rót vào phát xạ dược, dùng que sắt đem hỏa dược đẩy vào, sau lại để đạn chì vào, hỏa dược là đổ vào chính giữa hỏa dược trì, nguyên lý của toại phát thương là đá lửa đập vào khấu hoàng. Khi khấu hoàng bị kích khai lộ ra hỏa dược trì phía dưới, đồng thời đá lửa bắn ra hỏa tinh dẫn đốt hỏa dược trong dược trì. Sau đó hỏa dược lại thông qua nòng súng, nhen nhóm phát xạ dược bên trong nòng súng, phát xạ dược bị thiêu đốt nổ tung, cuối cùng bắn ra đạn chì.

Những việc này Vô Tấn đã rất quen thuộc, hắn cũng biết lượng hỏa dược cần sử dụng, hắn nhanh chóng cho hỏa dược vào, sau đó bỏ vào một viên đạn chì, độ lớn vừa vặn nhỏ hơn nòng súng một chút.

Vô Tấn giơ súng nhắm ván gỗ, chậm rãi bóp cò, chỉ nghe “Tạch...!” một tiếng, ngay sau đó một tiếng oanh thật lớn, hắn kịp thời nhắm mắt trái lại, ánh lửa chói mắt trong dược trì bắn ra, dù hắn có chuẩn bị, nhưng vẫn bị phản lực cực lớn đẩy lui hai bước, bả vai bị chấn đến đau nhức.

Lại nhìn tấm ván gỗ, viên đạn không có bắn trúng tâm bia, mà bắn trúng một chỗ trên bia hoàn hai thốn, tấm gỗ bị bắn ra một cái hố, lúc này hắn và tấm gỗ cách nhau hai mươi bước.

Ngoại trừ lực phản chấn hơi lớn ra, thanh Toại phát thương này cùng Toại phát thương đời sau của hắn là hoàn toàn đồng dạng, trên mặt Vô Tấn lộ ra vẻ vui sướng.

Không ngờ Trần Cẩm Đoạn lại lắc lắc đầu nói:

- Công tử, ta ở ngoài thành thử qua, bắn xa nhất chỉ có tám mươi bước, hơn nữa quá năm mươi bước không cách nào bắn thủng ván gỗ, mặt khác, bỏ hỏa dược cùng nạp đạn cũng rất rườm rà, lúc hỏa dược cháy có ánh lửa chói mắt, không cẩn thận sẽ bỏng mắt, ta cảm thấy uy lực còn không bằng tên nỏ.

Điểm này trong nội tâm Vô Tấn minh bạch, lúc đầu súng mồi lửa cùng toại phát thương là không sánh bằng tên nỏ, nhưng trải qua cải tiến về sau, ví dụ như thêm rãnh nòng súng cùng hình thái lắp đạn, mặt khác có thể làm nòng súng dài hơn, cũng có thể đề cao tầm bắn, hơn nữa độ thuần thục của binh sĩ. . . Đương nhiên, những cái này có độ khó rất lớn, thêm rãnh súng nhất định phải lắp đạn từ phía sau, lắp đạn từ phía sau lại phải có lửa tự tộng, thời đại này tạo ra lửa tự động là nằm mơ, hơn nữa rãnh nòng súng cần kim loại có độ cứng rất cao, việc này cũng khó có thể làm được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.