Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 233: Tiền trang có loạn (hạ)



Thân Uyên từ trong kiệu đi ra, chắp tay cười nói:

- Đại nhân tìm ta vội vả như vậy, không biết có chuyện gì?

Dư Diệu Giang hướng hắn thấp giọng nói vài lời, Thân Uyên giờ mới hiểu được, hắn gật gật đầu:

- Người tới lúc nào?

- Vừa tới Giang Ninh phủ, ngươi mau tới đi! Hắn đang chờ ở trong thư phòng ta.

Thân Uyên đi lên bậc thang, vừa đi, một bên nói khẽ với Dư Diệu Giang:

- Hoàng Phủ Vô Tấn đến, Trương Dung giống như rất cao hứng, đại nhân cảm thấy thế nào?

- Ta biết, bọn hắn ở Duy Dương huyện đã quen biết, bất quá một cái quân, một cái chính, Hoàng Phủ Vô Tấn cho dù muốn giúp hắn cũng không được

Hai người rất nhanh đi tới thư phòng của Dư Diệu Giang, cửa không đóng kín, từ khe cửa nhìn lại, chỉ thấy trong thư phòng đang ngồi một người, bưng chén trà cùng thị nữ bên cạnh nói đùa.

Dư Diệu Giang có chút mất hứng, hắn còn chưa thấy qua, có khách nhân nào cùng thị nữ nói chuyện, hắn đẩy cửa ra, tên nam tử kia lập tức đứng dậy cười nói:

- Dư đại nhân, Thân thiểu doãn tới rồi sao?

Thân Uyên đi vào gian phòng, hắn thấy người kia ước chừng ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi, mũi ưng, ánh mắt có chút âm tư, liền hỏi:

- Ta là Thân Uyên, xin hỏi tôn tính các hạ?

Vừa rồi lúc hạ kiệu, Dư Diệu Giang đã cho hắn biết, đến là một đặc sứ của Tề Vương, việc này làm cho Thân Uyên có chút kinh nghi, Tề Vương phái đặc sứ tới làm cái gì?

Người tới vội vàng chắp tay, cười nói:

- Tại hạ Lưu Tứ Quân, là người bên cạnh Tề Vương điện hạ, phụng lệnh Tề Vương đến Tề châu có công vụ.

Nói xong, hắn lấy ra một kim bài đặt lên bàn, đây là kim bài của Tề Vương, chỉ có tâm phúc của Tề Vương mới có.

- Ta vừa rồi đã cùng Dư đại nhân nói một chút, lúc này mong được nói với Thân Thiểu doãn vài lời.

- Mời ngồi!

Ba người phân chủ khách ngồi xuống, thị nữ đem trà lên lần nữa, Dư Diệu Giang phất tay, ý bảo các nàng lui xuống.

Lưu Tứ Quân là Nhị sư huynh của Vô Tấn năm đó, vẫn là tâm phúc của Tề Vương Hoàng Phủ Chung, lần này phụng lệnh Tề Vương đến Tề châu, đại diện Tề Vương tới Sở Châu làm một sự tình.

Hắn tuy mấy lần phán đoán sai lầm đối với Hoàng Phủ Vô Tấn, nhưng đây không phải là vấn đề của hắn, lúc Hoàng Phủ Vô Tấn cùng một chỗ với hắn, xác thực là kẻ ngu, hắn như thế nào cũng không nghĩ ra, Hoàng Phủ Vô Tấn bỗng nhiên trở nên thông minh như vậy.

Tề Vương tín nhiệm hắn, là vì hắn xác thực là một người khôn khéo tài giỏi, hắn vừa rồi cùng Dư Diệu Giang nói chỉ chốc lát, Dư Diệu Giang lại nói, phải có Thân Uyên đến mới được. Lúc này hắn quan sát chỗ ngồi hai người, Dư Diệu Giang tuy là chủ nhân, là Phủ doãn, nhưng lúc này, chủ vị lại là Thân Uyên ngồi, trong nội tâm Lưu Tứ Quân liền minh bạch, xem ra Thân Uyên mới thật sự là chủ sự.

Hắn liền khẽ mĩm cười nói:

- Ta chạy đến Tề châu, lời nói khách khí ta cũng không muốn nói nhiều, thẳng thắn nói với hai vị! Ta là phụng lệnh Tề Vương, hy vọng hai nhà có thể ở Sở Châu hợp tác.

Dư Diệu Giang vừa rồi đã biết rõ chuyện này, nhưng hắn còn không biết hợp tác cái gì, hắn và Thân Uyên nhìn nhau, Thân Uyên chậm rãi nói:

- Không biết Tề Vương muốn cùng chúng ta hợp tác làm cái gì?

Lưu Tứ Quân chậm rãi nói:

- Tề Vương muốn đối phó Tề Thụy Phúc thương hội, hắn hy vọng Tề Thụy Phúc thương hội triệt để sụp đổ!

Nguyên lai là chuyện này, Thân Uyên mặc dù đối với Tề Thụy Phúc cũng không có ấn tượng gì tốt, nhưng hắn cảm thấy quan phủ Sở Châu cùng Tề Vương liên thủ, đi đối phó một thương nhân, có chút cảm giác giết gà dùng mổ trâu đao. Hơn nữa Tề Thụy Phúc suy sụp, đối với bọn họ cũng không có chỗ tốt gì, ngược lại sẽ ảnh hưởng đến thuế ngân của địa phương, Tề Thụy Phúc thương hội không chỉ là đệ nhất thuế gia cho triều đình, cống hiến đối với Giang Ninh phủ cũng rất lớn. Thân Uyên là chủ quản tài chính và thuế vụ, trong nội tâm rất rõ ràng, Tề Vương Đông Lai thương hội tuy quy mô cũng rất lớn, nhưng là nơi vắt cổ chày ra nước, căn bản không nộp thuế. Hiện tại vắt cổ chày ra nước muốn giết gà đẻ trứng, trong nội tâm Thân Uyên đương nhiên là có chút không thoải mái, nhưng không có biểu hiện ra ngoài.

Hắn chậm rãi uống một ngụm trà, ôn hoà nói:

- Tiêu diệt Tề Thụy Phúc, thuế ngân của Giang Ninh phủ sẽ đại suy giảm, chúng ta là phụ mẫu địa phương, làm như vậy sẽ rất khó xử, Đông Lai thương hội nguyện ý bù đắp vào chỗ này sao?

Lưu Tứ Quân thấy bọn họ tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu, là Tề Vương đến cùng Thân Quốc Cữu hợp tác, đây là đại sự chính trị, bọn hắn lại nói chuyện gì thu thuế, rất rõ ràng là không tín nhiệm Tề Vương. Bất quá đây cũng là chuyện hắn dự liệu, không có lợi, bọn hắn làm sao có thể đơn giản đáp ứng?

Lưu Tứ Quân cười cười, tiếp tục nói:

- Đương nhiên, Tề Vương sẽ không để các ngươi chịu thiệt, để báo đáp lại, chúng ta toàn lực giúp bọn ngươi diệt trừ Trương Dung, như thế nào?

Thân Uyên không lên tiếng, diệt trừ Trương Dung đương nhiên là bọn hắn mong muốn, cái này so với Tề Thụy Phúc thì trọng yếu hơn nhiều lắm. Chỉ là Tề Vương đến hỗ trợ, cái này nghe có chút không thể tưởng tượng, để cho lòng người luôn cảm thấy bất an, nói cho cùng là vì chuyện này tới quá đường đột.

Sở Vương cùng Tề Vương vốn là đối thủ cạnh tranh, trước kia quan hệ cũng không tốt, lần trước tranh giành Hộ Tào chủ sự ở Đông Hải quận, Tề Vương còn ở phía sau đâm một dao, vết thương đến nay vẫn còn đau. Lúc này Tề Vương lại muốn cùng bọn họ hợp tác, loại người hai mặt này, bọn hắn sao dám đơn giản đáp ứng.

Bất quá nói đi thì cũng phải nói lại, Thân Uyên cũng biết, hiện tại đấu triều đình tranh đang tiến vào gay cấn, nếu như Tề Vương có thể cùng Sở Vương liên thủ, lật đổ Thái tử cũng không phải là không được. Sở Tề liên thủ, cũng là một chuyện tốt, chỉ là chuyện này vô cùng trọng đại, hắn nhất định phải hướng huynh trưởng báo cáo.

Nghĩ vậy, hắn lại hỏi:

- Ta muốn hỏi một câu, Tề Vương có năng lực gì ở Sở Châu giúp bọn ta?

Lưu Tứ Quân biết hắn có thể hỏi như vậy, liền cười nói:

- Tú Y vệ Tướng quân của Sở Vương là Vũ Hóa Minh đã tiền nhiệm!

Thân Uyên nhẹ gật đầu, không tệ, hắn thiếu chút nữa đã quên chuyện này, Tú Y vệ Tướng quân Vũ Hóa Minh ở ba ngày trước vừa mới tiền nhiệm, người này là tâm phúc Tề Vương, là một lực lượng rất hữu dụng.

- Như vậy đi! Sự tình liên hợp trọng đại, không phải ta cùng Dư đại nhân có thể quyết định, chúng ta sẽ lập tức hướng Thân Tướng quốc bẩm báo, nếu như Thân Tướng quốc đồng ý, hai nhà chúng ta có thể hợp tác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.