Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 234: Lưu Tứ Quân (thượng)



Lưu Tứ Quân suy nghĩ một chút, liền hỏi:

- Cái kia cần bao nhiêu thời gian, ta hy vọng có thể mau chóng hợp tác.

- Nhanh nhất là bảy ngày!

- Vậy thì được, bảy ngày sau, ta lại tới bái phỏng nhị vị.

Tuy quan mới tiền nhiệm có ba ngày an cư, nhưng Vô Tấn là Tướng quân cầm binh, việc quân không thể chậm trễ. Sáng sớm hôm sau, hắn liền đến quân doanh của Mai Hoa vệ bên ngoài Bắc thành.

Giang Ninh huyện thành cũng không phải nương tựa Trường Giang, cách Trường Giang còn có bảy tám dặm lộ trình, một đường đi qua đều là đất bằng, rừng cây rậm rạp bao trùm mảng lớn, ở gần khu rừng có một thôn trấn dài hẹp, gọi là Lâm Giang trấn, phía bắc thôn trấn là bến tàu mênh mông bát ngát, trên bến tàu còn có mấy trăm kho hàng cực lớn.

Bến tàu Giang Ninh cũng là bến tàu lớn nhất trên Trường Giang, nó không giống bến tàu Duy Dương huyện chủ yếu là thương nhân sử dụng, bến tàu Giang Ninh còn là quân cảng, hàng năm đều có đại lượng lương thực, gạo, lá trà các loại hàng hóa thông qua thủy phận Sở Châu hướng Kinh thành, trước đều tụ tập ở Giang Ninh phủ, sau mới bắt đầu vận chuyển.

Còn có tiếp tế của ba mươi vạn quân Sở Châu, cũng là thông qua vận tải đường thuỷ đưa tới, còn có nơi đóng quân của thuỷ quân. Bởi vậy, quy mô bến tàu vượt xa bến tàu Duy Dương huyện.

Lâm Giang trấn mặc dù chỉ là một thôn trấn, nhưng quy mô của nó lại vượt qua huyện thành bình thường, có hơn sáu ngàn dư hộ, đại bộ phận đều là công nhân bến tàu, nhà cửa của gia đình nhỏ nhiều vô cùng. Trên thị trấn, các loại cửa hàng, tửu quán, thanh lâu, sòng bạc, khách điếm, quán trà vân...vân, mọi thứ đều đầy đủ, náo nhiệt dị thường.

Quân doanh Mai Hoa vệ tựu vào Lâm Giang trấn, là một đại quân doanh chiếm diện tích trăm mẫu, có thể dung nạp hơn vạn binh sĩ. Vô Tấn đối với quân doanh này không quá hài lòng, ở đây tựa vào thôn trấn, đối với các binh sĩ hấp dẫn quá lớn. Bất quá nơi đây gần Trường Giang, điểm này là hắn thấy hài lòng nhất.

Hắn được ba mươi binh sĩ hộ vệ, chạy như bay tới quân doanh, đã thấy cửa ra vào của quân doanh vây quanh một đoàn nữ nhân, nguyên một đám ăn mặc trang điểm xinh đẹp dị thường.

Giáo úy Tôn Kiến Hồng nói khẽ với Vô Tấn nói:

- Tướng quân, những nữ nhân này đều là kỹ nữ trên thị trấn, đêm qua lao tới nơi này, đuổi cũng đuổi không đi.

Vô Tấn nhíu mày, những kỹ nữ này vây quanh đại môn quân doanh, đương nhiên hư không tưởng nổi. Nhưng hắn cũng biết, loại chuyện này không cách nào ngăn được, nếu như cưỡng ép cấm, làm không tốt có khi binh sĩ còn leo tường ra ngoài, lại hại quân kỷ, việc này nhất định phải dùng phương pháp vẹn toàn.

Hắn xoay người xuống ngựa, đi tới đại môn quân doanh, một đám kỹ nữ giống như con ruồi vây quanh, lôi kéo lấy hắn:

- Quân gia, năm mươi văn một lần!

- Quân gia, ta chỉ cần bốn mươi văn một lần.

Các binh sĩ giận dữ, đang muốn xông lên đánh dẹp, Vô Tấn khoát khoát tay, ý bảo binh sĩ tạm thời không nên động thủ, hắn hướng các kỹ nữ nói:

- Ta là Tướng quân cao nhất quân doanh, các ngươi nghe cho kỹ đây.

Các kỹ nữ nghe nói hắn là Tướng quân, đều không dám làm càn, liên tục lui ra sau hai bước, Vô Tấn hướng các nàng nói:

- Các ngươi muốn tìm thủ hạ ta buôn bán, ta cũng không cấm, nhưng phải có quy củ. Binh lính của ta mỗi tuần sẽ được nghỉ ngơi một ngày, bọn hắn có thể ra doanh đi tìm các ngươi. Nhưng chỉ có thể ở trên thị trấn, không được ở quân doanh, cho nên các ngươi ở chỗ này lôi kéo, không có binh sĩ nào dám ra doanh tìm các ngươi, càng không dám mang bọn ngươi vào doanh, các ngươi trở về đi! Bắt đầu từ ngày mai sẽ có binh sĩ nghỉ ngơi, bọn hắn sẽ tới tìm các ngươi, về sau các ngươi không được tụ tập trước cửa quân doanh. Hôm nay các ngươi không biết, ta không xử phạt, nếu như còn có lần sau, vậy đừng trách binh lính của ta động thủ đánh người!

Nói đến phần sau, ngữ khí của Vô Tấn trở nên nghiêm khắc dị thường, trong nội tâm các kỹ nữ sợ hãi, liền chậm rãi giải tán, Vô Tấn đi đến cửa ra vào của quân doanh, thủ vệ vội vàng mở cửa để hắn đi vào, Vô Tấn lạnh lùng hướng Giáo úy đang trực nói:

- Dán bố cáo, trước đại môn quân doanh, bất luận kẻ nào cũng không được tới buôn bán, nếu có người còn dám không nghe, cho phép động thủ đánh!

- Ty chức tuân lệnh!

Vô Tấn gật gật đầu, bước nhanh đi vào quân doanh, hắn là lần đầu tới quân doanh này, điều kiện không tệ, các phòng đều được xây bằng gạch, sắp xếp chỉnh tề, sân huấn luyện ở chính giữa chiếm diện tích gần bảy mươi mẫu, có thể cỡi ngựa bắn cung, bốn phía quân doanh có tường vây cùng chòi canh, nhìn ra được tòa quân doanh này mới xây không mấy năm, điểm này hắn tương đối hài lòng.

Lúc này, phó tướng Trịnh Duyên Niên xa xa trông thấy Vô Tấn đến, liền tiến lên, quỳ một gối chào nói:

- Ty chức tham kiến tướng quân.

Vô Tấn vội vàng nâng hắn dậy, cười nói:

- Về sau không cần khách khí như vậy, mọi người tùy ý một chút.

Trịnh Duyên Niên là con trai của Bình Tây Đô đốc Trịnh Kiêu, kể cả Trương Lũng, bọn họ đều là hậu nhân của phái Lương Vương. Trừ hai người bọn họ ra, còn có hơn mười Giáo úy cùng Lữ soái trẻ tuổi, bậc cha chú bọn hắn đều ở Tây Lương quân, đây là Giang Yêm đặc biệt triệu tập tất cả đến cùng một chỗ, như vậy dễ dàng cho Vô Tấn ở trong thời gian ngắn có một đám thủ hạ có thể tin cậy.

Hiện tại nhóm đệ tử Tây Lương quân này đều được trọng dụng, chiếm cứ các chức vụ Đô úy, Quả Nghị Đô úy cùng Giáo úy của Sở Châu Mai Hoa vệ, từ việc này, Sở Châu Mai Hoa vệ trên thực tế đã trở thành Tây Lương quân.

Trịnh Duyên Niên dáng người khôi ngô, lực lớn vô cùng, sử dụng đại đao trăm cân, là hãn tướng bên trong Mai Hoa vệ. Loại người này tuy không thông minh, không làm được thống lĩnh, nhưng hắn vẫn có thể trở thành Đại tướng tiên phong trung thành và tận tâm.

Hắn đứng người lên, gãi gãi đầu cười nói:

- Ta giới thiệu tình huống quân doanh thoáng một chút.

Vô Tấn gật gật đầu cười nói:

- Vừa đi, vừa nói.

Hắn trở mình lên ngựa, hướng quân doanh chậm rãi mà đi, trong quân doanh chỉ nói không được phóng ngựa chạy như điên, cũng không phải là không được cưỡi ngựa, chỉ cần đi chậm, đội ngũ chỉnh tề, dọc theo đường cái chuyên môn, là có thể cưỡi ngựa mà đi.

Nơi ở của quân sĩ có hơn ba mươi dãy phòng xây bằng gạch, mỗi dãy sáu mươi gian, năm người một gian, cả quân doanh có thể dung nạp chín nghìn người, mà triều đình định ra nhân số, Mai Hoa vệ Sở Châu mở rộng năm ngàn người. Mặt khác, Mai Hoa vệ không chỉ trú đóng ở Giang Ninh phủ, phải phân phối tới các nơi ở Sở Châu, cho nên quân doanh này tối đa chỉ có hai ngàn người.

Ngoại trừ nơi ở của binh sĩ ra, còn có nhà kho, nhà bếp cùng mã trường, mọi phương tiện đều rất đủ hết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.