Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 242: Cố nhân tới thăm(hạ)



Vô Tấn khẽ giật mình.

- Huynh theo muội!

Tô Hạm cười thần bí, liền dẫn hắn đi đến tây viện, Đông viện trong phủ đã trở thành nơi đóng quân cho binh sĩ, Tây viện thì vẫn còn trống, Tây viện rất nhỏ, chỉ có năm sáu gian phòng, là ngoại thư phòng của Vô Tấn.

Đi vào Tây viện, đã thấy một trung niên nam tử béo ục ịch từ một gian phòng đi ra, ngáp thật dài một cái.

- Ngũ thúc!

Vô Tấn ngây ngẩn cả người, đứng ở trước mặt hắn, không ngờ là Ngũ thúc Hoàng Phủ Quý, hắn phải ở Duy Dương mới đúng, sao lại chạy đến nơi này.

Hoàng Phủ Quý cũng nhìn thấy hắn, hắn ngơ ngác mà đứng nơi đó, tựa như choáng váng đồng dạng, bỗng nhiên, hắn tiến lên quỳ rạp xuống đất:

- Tiểu dân Hoàng Phủ Quý, tham kiến Vương gia!

- Ngũ thúc, người đừng như vậy!

Vô Tấn vội vàng nâng hắn dậy:

- Người còn như vậy nữa, về sau chúng ta ở chung như thế nào?

Hoàng Phủ Quý đứng lên, hắn hướng về sau nhìn nhìn, thấy không có người ngoài, lập tức nghiến răng nghiến lợi thấp giọng nói:

- Xú tiểu tử, ngươi còn trở về Duy Dương huyện nữa hay không? Nếu không trở lại, tiền trang kia toàn bộ thuộc về ta.

Vô Tấn thấy Hoàng Phủ Quý khôi phục lại bản thái, trong lòng của hắn dễ chịu hơn, như vậy mới đúng chứ, hắn ôm bả vai to béo của Hoàng Phủ Quý cười nói:

- Hiệu cầm đồ có thể cho người toàn bộ, nhưng tiền trang thì không được, đó là nội tình của ta, cho người rồi, ta uống gió Tây Bắc mà sống sao.

Bọn hắn cười cười nói nói đi vào trong nhà, Tô Hạm ở phía sau cười nói:

- Phu quân, muội đi ra ngoài xem rương sách.

Vô Tấn nhớ tới sự tình buổi tối, vội vàng đi ra cửa nói:

- Hạm Nhi, đừng quên buổi tối còn phải đi Tề phủ.

- Không quên đâu mà! Lát nữa Muội cùng Kinh Nương sẽ chuẩn bị, Ngũ thúc, người cùng Vô Tấn nói chuyện, ta đi đây.

Tô Hạm cười nói tự nhiên, quay người liền đi, Hoàng Phủ Quý chậm rãi đi đến trước, cười hắc hắc:

- Tiểu tử, được đó! Cuối cùng đem nàng thu vào phòng, lúc trước ngươi còn không để ý tới người ta.

Vô Tấn mặt đỏ lên, nội tình của hắn Hoàng Phủ Quý biết được quá nhiều:

- Ngũ thúc, chuyện đã qua đừng nói nữa.

- Ta biết! Ta biết! Ngươi là Vương gia rồi, phải chú ý hình tượng, sự tình trước kia ta sẽ không lắm miệng, ngươi yên tâm.

Hai người ngồi xuống, Vô Tấn cười hỏi:

- Mọi người thế nào, La Tú Tài, lão Thất bọn hắn, còn có Hắc Trư, Hắc Mễ, đã lâu không gặp, ta rất nhớ bọn hắn.

- Tất cả mọi người rất tốt, La Tú Tài mua nhà mới, hai đứa con trai đều đang đọc sách, con trưởng chuẩn bị thi Tú tài, lão Thất tháng trước cũng thành thân, nương tử rất lợi hại, quản hắn đến dễ bảo, Hắc Trư bây giờ là chưởng quầy hiệu cầm đồ, bất quá tình huống Hắc Mễ nghe nói không tốt lắm.

Vô Tấn gật gật đầu, hắn biết lúc ấy Hắc Mễ bị thương rất nặng, có thể bảo trụ một mạng là may mắn lắm rồi:

- Hắn như thế nào?

- Hắc Mễ nghe nói tàn phế một tay, mang theo thê nữ đi rồi, không biết tung tích.

Trực giác nói cho Vô Tấn, Hắc Mễ hẳn là quay trở lại Lưu Cầu đảo, hắn trầm tư một lát, chủ đề liền chuyển tới chính sự:

- Ngũ thúc, sự tình tiền trang thế nào rồi?

Đây cũng là nguyên nhân Hoàng Phủ Quý đến tìm Vô Tấn, hắn nghe phụ thân nói, Vô Tấn được phong làm Tự Lương Vương, vài ngày nữa đến Giang Ninh phủ nhậm chức, hắn liền đuổi tới Giang Ninh phủ để tìm Vô Tấn, cùng hắn nói một ít sự tình của tiền trang.

- Vô Tấn, tiền trang đã sửa chữa tốt, hoàn toàn dựa theo kiểu dáng của Tề Thụy Phúc mà tu kiến, nửa tháng trước khai trương. Khách hàng đầu tiên của chúng ta là Tô đại nhân, số tiền gửi là một trăm vạn lượng thuế ngân...

- Chờ một chút!

Vô Tấn cắt đứt lời nói của Hoàng Phủ Quý:

- Không phải nói là ba mươi vạn lượng Đông Phú thuế ngân sao? Sao lại biến thành một trăm vạn lượng?

Hoàng Phủ Quý có chút đắc ý cười nói:

- Đây là ta không ngừng đi xin Tô đại nhân, Tô đại nhân đáp ứng chuyển bảy mươi vạn lượng thuế ngân từ Đông Lai tiền trang cùng Bách Phú tiền trang cho chúng ta.

Vô Tấn mỉm cười, hắn biết nguyên nhân của chuyện này là mình cưới Tô Hạm, Tô Hàn Trinh đối với mình tự nhiên sẽ tỏ vẻ, hắn cũng không nói phá, tiếp tục hỏi:

- Cái kia còn gì nữa không?

- Còn, ta lại từ chỗ phụ thân lấy ra mươi vạn lượng của gia tộc, hơn nữa Lý Ký châu bảo ba vạn lượng, còn có tồn ngân của 120 hộ thương nhân, hiện tại tiền trang chúng ta đã có một triệu sáu trăm ngàn lượng bạc, thả ra chín mươi vạn lượng, dựa theo mỗi tháng nửa phần tiền lãi, tiền lãi một tháng chênh lệch, thu nhập là hai vạn lượng bạc, một năm lợi nhuận ít nhất là hai mươi vạn, đây là bắt đầu. Lưu quản sự của Tề Đại Phúc nói cho ta biết, một năm sau, chúng ta sẽ có năm mươi vạn lợi nhuận, mặt khác, chúng ta bây giờ đã có ba mươi tên tiểu nhị cùng nữ nhân viên cửa hàng.

Hoàng Phủ Quý rất hưng phấn, con mắt bắn ra hào quang sáng người, hắn lấy ra một bản sổ sách, đưa cho Vô Tấn cười nói:

- Đây là sổ sách thu chi việc kiến tạo tiền trang cùng lợi nhuận tháng này, mời Đông chủ xem qua.

Vô Tấn đối với Ngũ thúc là tuyệt đối tin tưởng, hắn mở sổ sách ra cười nói:

- Có bao nhiêu cư dân bình thường đến gửi tiết kiệm?

Hoàng Phủ Quý sửng sốt một chút, hắn lắc lắc đầu nói:

- Vô Tấn, thật xin lỗi, chúng ta cùng Tề Đại Phúc đồng dạng, chỉ thu năm mươi lượng bạc trở lên, cho tới bây giờ, một cư dân bình thường cũng không có.

Dừng một chút, hắn lại hỏi:

- Ý của ngươi là nói, chúng ta cũng thu tiền tiết kiệm của bình dân sao?

Vô Tấn trầm ngâm thoáng một chút nói:

- Ngũ thúc, kỳ thật đây chính là ta muốn nói với người, chúng ta không cần phải cùng các tiền trang khác giống nhau, chúng ta có thể đi theo con đường riêng của mình. Chúng ta có thể ở các nơi trong Duy Dương huyện thành lập một trăm Tấn Phúc Ký tiền trang loại nhỏ, không cần mua đất, thuê một mặt bằng là được, cho hai gã nhân viên cửa hàng, mỗi ngày đem tồn ngân áp tải đến Bát Tiên Kiều tổng điếm, cái này chủ yếu là nhằm vào dân bình thường, tiền đồng cũng được, ngân lượng cũng được, tích tiểu thành đại, Duy Dương huyện nhiều cửa hàng cùng dân chúng như vậy, chúng ta chỉ cần thu một vạn hộ, mỗi một hộ bình quân trăm lượng, cái kia chính là bách vạn. Nhưng khẳng định không chỉ nhiêu đó, đừng nhìn tiền tiết kiệm của một hộ ít, chỉ cần nhiều hộ, đồng dạng cũng có thể thu được một số tiền khổng lồ, Ngũ thúc cảm thấy đề nghị của ta thế nào?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.