Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 284: Binh lính áo trắng (thượng)



Hoàng Lão Nha giống như nhụt chí, tê liệt ở trên mặt ghế sắc mặt xám trắng, bờ môi run rẩy:

- Ngươi... hỏi đi.

Vô Tấn tập trung lại nhìn chăm chú vào hắn rồi hỏi:

- Chuyện thứ nhất ta muốn biết hai ngày vừa rồi người mua sinh thiết có phải là Lý Bạch Sa hay không? Bọn họ có bao nhiêu người khi nào thì rời đi.

Hai ngày qua người mau tinh thiết rất nhiều.

- Chát.

Một cái tát hung hăng giáng lên trên mặt của Hoàng Lão Nha, một luồng máu chảy ra từ miệng của hắn.

Vô Tấn lạnh lùng nói:

- Cho ngươi mặt mũi mà còn không biết điều, người đâu giết một đứa con trai của hắn đi.

Một tên binh lính bước ra ngoài chỉ nghe sau đó truyền tới một tiếng hét thảm, Hoàng Lão Nha toàn bộ sụp đổ, co quắp ngồi xuống đất, hai tay nắm lấy óc, Vô Tấn một lần nữa lạnh lùng nói:

- Ta biết ngươi có năm đứa con trai, ngươi nói sai một câu ta giết một đứa, khi nào chết hết con thì giết tới cháu, ta không tin là miệng ngươi cứng hơn cả đao của ta.

- Ta nói...

Thanh âm của Hoàng Lão Nha run rẩy:

- Người tới đúng là Lý Bạch Sa, hắn chính là khách hàng cũ của ta, ở Thải Thạch trấn bọn họ có tổng cộng một trăm lẻ năm người, năm người ở tại quý phủ, 100 người thì ở trên thuyền, hiện tại trên thuyền đã có 70 mươi vạn cân tinh thiết, tối ngày mai có thể đưa nốt ba mươi vạn cân, bọn họ sẽ trở về.

- Lý Bạch Sa thì sao khi nào hắn trở về?

- Hắn không trở về lần này hắn tới không phải để mua tinh thiết, hắn đi tới Lư Giang quận rồi còn cụ thể làm gì thì ta cũng không biết.

- Được chuyện này được rồi ta hỏi ngươi chuyện thứ hai.

Vô Tấn mở tập ra mặc dù có mấy trăm đầu ghi chép, nhưng thủy chung không quá ba mươi mấy thương gia, hắn chăm chú nhìn Hoàng Lão Nha rồi nói:

- Ngươi biết binh mã áo trắng không?

Hoàng Lão Nha toàn thân run lên cuối cùng hắn cũng thấp giọng nói:

- Biết.

- Ta muốn biết trong những khách hàng này những ai là binh lính áo trắng, bọn họ ở nơi nào, ngươi trả lời xong vấn đề này chúng ta sẽ đi.

Hoàng Lão Nha ngừng một chút rồi thấp giọng nói:

- Binh mã áo trắng có một nhà gọi là Lư Giang Triệu ký tinh luyện kim loại cũng là khách nhân lớn nhất của ta, tuy ta không biết bọn chúng ở nơi nào nhưng cửa hàng xe ngựa Trương ký nhất định biết rõ.

- Ngươi dùng phần mộ tổ tiên của mình để thề đi.

Hoàng Lão Nha cắn môi một cái:

- Ta dùng phần mộ tổ tiên để thề những câu nói trên của ta là thực.

Vô Tấn gật đầu, đánh cho đám quân sĩ một ánh mắt, quân sĩ hung hăng đâm vào sau lưng Hoàng Lão Nha ba lỗ, Hoàng Lão Nha kêu thảm một tiếng tuyệt khí bỏ mình.

- Thật xin lỗi, chuyện này trọng đại, ngươi không thể không chết.

Vào lúc ban đêm, Vô Tấn liền chia binh làm hai đường, mệnh cho Tôn Kiến Hoành suất lĩnh hơn ba trăm tên Mai Hoa vệ ở lại Thải Thạch trấn, chuẩn bị phối hợp với Giang Ninh thủy quân hốt gọn Bạch Sa hội một mẻ, còn chính hắn thì dẫn một trăm Mai Hoa vệ, do phường chủ của cửa hàng xe ngựa Trương Ký lao thẳng tới Lư Giang huyện.

Hoàng Phủ Vô Tấn muốn tìm Triệu Ký tinh luyện kim loại ở Lư Giang huyện, hắn đi thẳng về phía Bắc tới Dã Phủ Sơn, Dã Phủ Sơn sở dĩ có cái tên này là vì truyền thiết cho rằng Âu Dã Tử đã từng đúc kiếm ở đây, trên núi còn có di tích lò đúc. Tuy chỉ là truyền thuyết tính chân thực không chính xác, nhưng ở Dã Phủ Sơn xuất hiện lớp lớp thợ rèn nổi danh.

Mai Hoa vệ thẳng tiến về phía Thải Thạch Trấn, ông chủ của cửa hàng xe ngựa Trương Ký tên là Trương Kiền, hắn biết rất rõ địa chỉ cụ thể của Lư Giang Triệu Ký tinh luyện kim loại.

Trên đường đi Vô Tấn từ trong miệng của Trương Kiền biết được, Triệu Ký Lư Giang kỳ thực cũng không phải là một tiệm rèn, thực tế nó là một thương hội, nhận sinh ý sau đó giao cho các thợ rèn làm, ở vùng gần Lư Giang thợ rèn có tới mấy trăm nhà, lần này triều đình hạn chế buôn bán sinh thiết nhưng không hạn chế thành phẩm thiết khí bởi vậy những thợ rèn này đều không bị ảnh hưởng.

Tuy Vô Tấn mang theo một trăm Mai Hoa vệ tới Lư Giang huyện cũng không có nghĩa là hắn sẽ đối phó như làm với Hoàng Lão Nha, một lần hành động giết người, làm như vậy sẽ mang tới chuyện đánh rắn động cỏ, khiến cho Thân Quốc Cữu biết là hắn đã phát hiện ra binh sĩ áo trắng, hắn cần phải dùng phương pháp uyển chuyển.

Tiệm tinh luyện kim loại Lư Giang Triệu Ký nằm ở trong một thị trấn nhỏ tên là Dã Phủ trấn, có không tới một trăm gia đình, đã có tới năm mươi tiệm rèn.

Lúc này Mai Hoa vệ đều đã thay đổi thường phục trang điểm thành tiêu sư, cầm cờ xí của Lạc Kinh chấn vũ tiêu cục, Mai Hoa vệ vốn là quân đội đặc vụ, loại cờ xí thẻ bài này bọn họ bình thường đều dự bị trong người.

Hơn một trăm người đi vào trong thị trấn nhỏ, ở tửu quán liên tục xuống ngựa, năm sáu tên tiểu nhị chạy ra tiếp đón.

Tiểu nhị hỏi thăm rất ân cần, khuôn mặt tươi cười đón chào:

- Chúng ta có lợn rừng gà rừng, còn có heo rừng vịt hoang, rượu trái cây tốt nhất đều là đặc sản bản địa, cam đoan sẽ khiến cho mọi người thỏa mãn.

Tửu quán rất lớn, kỳ thật là một cái lều lớn thông ba mặt, chiếm diện tích không nhỏ lúc này là buổi sáng còn chưa tới thời gian ăn cơm trưa tửu quán trống trơn một người cũng không có.

Vô Tấn tìm một nơi ngồi xuống, xảo hợp là ở chỗ chỗ hắn ngồi lại đối dinệ với bảng hiệu Triệu Ký tinh luyện kim loại.

Vô Tấn híp mắt dò xét thương hội này, cửa của thương hội rất nhỏ chỉ đủ cho một chiếc xe ngựa đi vào, nhưng có thể nhìn ra được đằng sau chiếm diện tích tương đối lớn, tựa hồ là có vài tòa nhà kho, chắc chắn phải nhiều hơn bảy tám mẫu.

Lúc này chưởng quỹ đã đi lên, quân sĩ giới thiệu với hắn:

- Vị đại gia này chính là tổng tiêu đầu, họ Hoàng Phủ đây là quốc họ có dính dáng tới quý tộc, tổng tiêu đầu hỏi ngươi mấy câu cam đoan sinh ý của ngươi sẽ thịnh vượng may mắn.

Chưởng quỹ cười tươi đáp:

- Đúng thế, hôm nay các vị là người đầu tiên, sinh ý của chúng ta sẽ náo nhiệt.

Vô Tấn lấy ra một đĩnh bạc một trăm lượng đặt ở trên bàn.

- Chưởng quỹ mời ngồi.

Hai mắt của chưởng quỹ tròn xoe, bạc trắng ai mà không thích, hắn ngồi xuống cười nói:

- Tổng tiêu đầu muốn gì vậy?

- Là thế này.

Vô Tấn chậm rãi nói:

- Lần này ta tới Lư Giang huyện là nhận được sự ủy thác của m ột người, muốn mua binh khí thượng phẩm, nhưng chưởng quỹ cũng biết, binh khí là hàng cấm chỉ có thể thông qua con đường bình thường mua sắm không biết chưởng quỹ có thể chỉ cho ta một con đường sáng hay không?

Nói đến đây Vô Tấn đem thỏi bạc đẩy về phía trước, hắn một mực tin chắc, có tiền là có thể xui ma khiến quỷ.

- Nếu như chưởng quỹ nói được thì thỏi bạc này chính là tiền thưởng hôm nay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.