Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 301: Đại pháo đầu tiên(thượng)



Nhưng ý chỉ triều đình ở chỗ này, không thể bởi vì quận huyện từ chối khéo mà buông tha, Hoàng Phủ Vô Tấn lập tức lệnh thuỷ quân phủ, tạo thành hai mươi đội ngũ chiêu mộ, phân phó tất cả các quận, tập trung chiêu mộ cường tráng, dùng mười vạn làm hạn mức thấp nhất, thống nhất tập trung ở Giang Ninh phủ huấn luyện.

Từ Kinh Châu, tám trăm chiến thuyền thuỷ quân cùng với đại Đô đốc phủ từ quân phủ các nơi chọn ra ba vạn tinh binh đến Giang Ninh phủ, chuẩn bị chiến tranh. Hoàng Phủ Vô Tấn từ ngày hai mươi liền hạ lệnh, tất cả thuỷ quân tụ tập ở Giang Ninh, chuẩn bị ra biển tiến hành diễn luyện lần thứ nhất.

Mấy ngày nay, người trong nhà đều cảm thấy Vô Tấn rất bận rộn, đi sớm về trễ, cảm xúc cũng đặc biệt hưng phấn, phảng phất có một sự tình đáng để mọi người chờ mong, Tô Hạm hỏi thân binh của Vô Tấn, đám thân binh thì ta chỉ mi mi chỉ ta, ai cũng không nói, ngay lúc người nhà đang suy đoán đến cùng Vô Tấn đang làm sự tình gì, Kinh Nương lại ngoài ý muốn ngã bệnh.

Tâm tư mọi người đều chuyển tới trên người Kinh Nương, đại phu nói nàng không phải bệnh, vậy là cái gì?

Góc đông bắc quân doanh của Mai Hoa vệ, nơi này có hai mươi gian phòng, trong phòng có đến trăm vạn cân tinh thiết. Mười ngày trước, trên mảng đất trống rộng lớn bên cạnh dãy nhà, dựng lên hai mươi lò rèn sắt, hơn hai trăm thợ rèn cùng thợ hồ từ các nơi điều động đến, mỗi ngày ở chỗ này đinh đinh đang đang mà rèn sắt. Tất cả binh sĩ đều cho rằng, cái này nhất định là tạo binh khí, nhưng mà có người nghi vấn, binh khí của bọn hắn là đại Đô đốc cung cấp, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, không cần phải tự mình chế tạo.

Mặc dù có nghi vấn, nhưng khu vực kia đã bị hàng rào ngăn cách, mọi người cũng không cách nào nhìn tới.

Ở trước một lò rèn cao nhất, một lão thợ rèn khoảng sáu mươi tuổi, đang chỉ điểm vài tên thợ hồ chế tạo một loại khuôn đúc bằng cát dẻo (đất sét), độ dày, ngoại hình,… đều không được phạm sai lầm.

Lúc này, Vô Tấn được vài tên thân binh hộ vệ bước nhanh đi tới, hắn nén không được hỏi:

- Vương sư phó, nghe nói lại có thành phẩm mới rồi hả?

Lão thợ rèn này họ Vương, hắn là thợ rèn mà Trần Cẩm Đoạn giới thiệu, hắn có thể tạo ra đại pháo mà Vô Tấn tha thiết ước mơ.

Vương thợ rèn gật gật đầu, đứng lên nói:

- Tướng quân, xin mời đi theo ta!

Hắn mang theo Vô Tấn hướng một gian phòng đi đến, Vương thợ rèn ở mười ngày trước từ kinh thành đuổi tới Giang Ninh phủ. Bảy ngày trước liền tạo ra khẩu đại pháo đầu tiên, đáng tiếc đại pháo không chịu nổi lực tác động, đang thí nghiệm thì tạc nòng. Sau khi tổng kết kinh nghiệm thất bại, Vương thợ rèn lại bắt đầu chế tạo pháo mới, dùng đất sét làm khuôn đúc, bởi vì sử dụng là tinh thiết có độ cứng cực cao, lại có thợ hồ với tay nghề cao siêu làm khuôn đúc, thí nghiệm cũng đã thất bại mười lăm lần, sáng hôm nay, rốt cục tạo ra đại pháo hợp cách.

Vương thợ rèn lấy chìa khóa mở khóa sắt ra, hắn đẩy cửa đi vào, ánh sáng chiếu vào trong phòng hắc ám, chỉ thấy giữa phòng có một đại pháo đen nhánh, cùng sơ đồ phác thảo của Vô Tấn hoàn toàn đồng dạng. Vô Tấn chậm rãi đi đến trước, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vuốt ve khẩu đại pháo, thân pháo cùng bên trong đều được đánh bóng rất sáng. Để cho Vô Tấn thoả mãn nhất chính là, đại pháo này được làm từ khuôn đúc, nên hoàn toàn không có bất kỳ kẽ hở nào, nhìn ra được trình độ thợ rèn rất cao siêu.

Pháo dài sáu xích, nặng bốn trăm cân, nếu như đạn pháo phát huy bình thường, tầm bắn là năm trăm bước, vượt xa thạch cơ (súng bắn đá).

- Tướng quân, đại pháo này cần dùng vòng sắt hoặc xích sắt cố định trên thuyền, như vậy lực chấn động sẽ không quá lớn, hơn nữa không thể bắn ra ba lần liên tục, phải có một đoạn thời gian làm lạnh, nếu không rất dễ bị tạc nòng, tạc nòng trên thuyền là chuyện rất nguy hiểm.

Vô Tấn gật gật đầu:

- Ta muốn cầm lấy đi thí nghiệm!

- Cũng được, ta có thể cho vài công tượng đi theo!

Vô Tấn gọi một chiếc xe ngựa tới, đem đại pháo này chất lên xe ngựa, hướng ngoài quân doanh mà đi.

Trường thí nghiệm cách quân doanh không xa, là nơi thí nghiệm súng đạn của cục quân khí Giang Ninh đại Đô đốc phủ, trên bãi đất trống là nằm đầy các mảnh thủy lôi, Thiên Lôi vân...vân, đây đều là vết tích còn lại của các đợt thí nghiệm trước.

Mười tên binh sĩ chuyên môn thí nghiệm đem pháo mang lên đài bắn, đem họng pháo nhắm vào bãi đất trống phương xa, bọn hắn đã thí nghiệm vài chục lần, kể cả lần thứ nhất là hai mảnh ghép, bản thân pháo là thí nghiệm thành công, mấu chốt là phải giải quyết nan đề tạc nòng, căn cứ kinh nghiệm của bọn hắn, chỉ cần liên tục bắn ra năm lần mà không bị tạc nòng, cái kia chính là thành công rồi.

Trải qua vài chục lần thí nghiệm, bọn hắn đã đã tìm được biện pháp giải quyết, một là cải tạo thân pháo, làm đuôi pháo dày thêm, hình thành quy tắc trước mỏng sau dày, tiếp theo là lượng hỏa dược, không thể nhiều, cũng không thể ít. Bọn hắn đã đo được liều lượng chuẩn xác, cùng sử dụng một phương pháp giải quyết đặc thù, là dùng giấy diêm bọc hỏa dược lại, mỗi lần xạ kích dùng một bao, như vậy cam đoan liều lượng chuẩn xác.

- Tướng quân, bắn không hay là dùng đạn?

Một gã quân sĩ hỏi.

Bắn có đạn là bên trong dùng đạn rỗng ruột chứa hỏa dược, sau khi bắn ra đạn sẽ nỗ, lực sát thương rất lớn.

- Bắn có đạn!

Vô Tấn không chút do dự nói.

Động tác của hai gã quân sĩ thí nghiệm phi thường thuần thục, bọn hắn đem một bao hỏa dược nhét vào họng pháo, lại dùng cán pháo đẩy hỏa dược vào, từ ngòi nổ cắm vào một dây dẫn lửa, sau đó lại đem một viên đạn bỏ vào họng pháo, ngòi nổ có hai cây, một cây là bản thân đạn pháo, một cây là của hỏa dược.

- Tướng quân, mời lui về phía sau 3ba mươi bước!

Vừa mới bắt đầu, Vương thợ rèn đã rất cẩn thận, cho nên cho dù xuất hiện nhiều lần tạc nòng, cũng không có thương tổn đến binh sĩ, đồng thời đề phòng thân pháo chấn động bắn ngược, chân pháo dùng trăm cân trọng thiết chắn cố định.

Vô Tấn cùng những binh lính khác nhanh chóng lui về phía sau, hiện trường chỉ để lại một binh sĩ châm lửa. Hắn dùng bó đuốc trước nhen nhóm kíp nổ đạn pháo, lại đốt hỏa dược đằng sau, quay người liền chạy, vừa chạy được hơn hai mươi bước, chỉ nghe "Oanh" một tiếng thật lớn, một cổ khói trắng từ họng pháo phun ra, thân pháo không chút sứt mẻ, ngay sau đó, mấy trăm bước xa truyền đến một tiếng nổ tung ầm vang, khói trắng bay lên trời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.