Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 310: Thân Quốc Cữu suy tư (thượng)



Ba tháng này, Hoàng Thượng kỳ thật chỉ làm một chuyện, đó chính là hắn cùng phái Lương Vương đánh cờ. Từ chuyện Hoàng Phủ Trác cùng Trương Sùng Tuấn minh tranh, đến việc Hoàng Thượng cùng Hoàng Phủ Cương ám đấu. Hoàng Phủ Cương đem Hoàng Phủ Vô Tấn để lên trước sân khấu, nói rõ là Tự Lương Vương, Hoàng Thượng bị ép đáp ứng, nhưng lập tức đưa Hoàng Phủ Vô Tấn đến Sở Châu, rời xa Hà Lũng, đây là hiệp một.

Hoàng Phủ Cương tuyên bố Hoàng Phủ Vô Tấn là người thừa kế Lương Vương, ở trong quân đội xác lập địa vị cho Hoàng Phủ Vô Tấn, cho Hoàng Phủ Trác đả kích trầm trọng, Hoàng Thượng lập tức hạ chỉ, lệnh Hoàng Phủ Vô Tấn đánh Phượng Hoàng Hội, rất rõ ràng, hắn là chuẩn bị dùng tiền lệ Hoàng Phủ Chí năm đó, gán cho Hoàng Phủ Vô Tấn tội bất lực, sau đó tiêu diệt, đây là hiệp hai.

Trong này còn có hiệp ba, vậy hiệp ba này là gì? Thân Quốc Cữu mỏi mắt mong chờ.

Về phần Sở Châu phát sinh ép buộc, loại sự tình này tựa hồ rất hấp dẫn ánh mắt, Thân Quốc Cữu cũng hiểu được không nên xen vào. Nhưng những việc này chỉ là nổi lên mặt nước cho náo nhiệt, cho những người không hiểu chính trị nhìn một chút, Thân hắn Quốc Cữu có ánh mắt thâm thúy, muốn xem chính là đánh cờ đáy nước, đây mới thực sự là phấn khích.

Thân Quốc Cữu mở thư tín ra, cẩn thận đọc qua, thư tín viết đầy sáu trang, hơn phân nửa đều ghi chuyện Hoàng Phủ Vô Tấn sở tác sở vi, Thân Quốc Cữu càng xem càng kinh hãi, Hoàng Phủ Vô Tấn vậy mà cưới Tề gia chi nữ, trắng trợn chiêu mộ tân binh, hao phí lượng lớn thuế ngân từ các nơi của Sở Châu, đại lượng mua sắm lương thực vật tư.

Chiêu mộ tư binh, tàng trữ lương thực, mua lá trà, tinh thiết, thông báo tuyển dụng thợ rèn, chế tạo chiến thuyền, mỗi một động tác đều là đại thủ bút. Nhất là Vô Tấn tự ý sửa ý chỉ, thánh chỉ rõ ràng là yêu cầu tất cả quận huyện chiêu mộ thuỷ quân hậu bị, tiền bạc đều do tất cả quận huyện chi trả. Lại để cho quan phủ tất cả quận huyện khống chế dân đoàn, nhưng cuối cùng lại trở thành tất cả quan phủ mặc kệ, mà Hoàng Phủ Vô Tấn tự mình đến chiêu mộ, tiền bạc do hắn gánh chịu, có Tề gia ủng hộ, hắn hoàn toàn thừa sức chịu nổi.

Cái này không thể nghi ngờ là mượn cơ hội chiêu mộ tư quân, khiến cho Thân Quốc Cữu thấy kinh hồn táng đảm, cái này gọi là người thường xem náo nhiệt a. Thân Quốc Cữu đúng là đã có hai hiệp trước làm cơ sở, hắn có thể nhìn càng thêm sâu, nhìn thấu dụng ý chân thật của Hoàng Phủ Vô Tấn, cái này là hiệp thứ ba của phái Lương Vương cùng Hoàng thượng.

Một khi đánh Phượng Hoàng Hội bất lợi, Hoàng Thượng khẳng định mượn cơ hội này tước bỏ thuộc địa, mà Hoàng Phủ Vô Tấn sẽ lợi dùng lực lượng trong tay tiến hành đối kháng. Hơn nữa hai mươi vạn đại quân Tây Lương ở sau lưng nhìn chằm chằm, cuối cùng sẽ có kết cục gì? Thân Quốc Cữu lập tức toát mồ hôi lạnh.

- Phanh!

Hắn vỗ bàn đứng lên, trong nội tâm lo nghĩ, lại mừng thầm. Lo nghĩ là nếu như Hoàng Thượng cũng không nhượng bộ, như vậy hiệp thứ tư là dẫn phát chiến tranh. Hoàng Thượng sẽ triệu tập quốc lực đồng thời hướng quân Tây Lương cùng Sở Châu phát động tiến công, dùng vũ lực để dẹp loạn Lương Vương, như vậy quân Tề Vương sẽ xuôi nam đến Sở Châu, quân Dự Châu thiên hướng về Thái tử cũng sẽ xuôi nam tới Sở Châu.

Mà mừng thầm, là dưới tình hình này, Hoàng Thượng sẽ phong Sở Vương, tọa trấn Sở Châu, dùng quân của phái Sở Vương tiến công Hoàng Phủ Vô Tấn, cuối cùng nhất Sở Châu sẽ chính thức rơi vào tay Sở Vương.

Chỉ có chiến tranh mới có thể đánh vỡ thế cục vi diệu này, đánh vỡ khốn cảnh của Sở Vương, Thân Quốc Cữu thật sâu hiểu được điểm này, cho dù với tư cách Tướng quốc, Thân Quốc Cữu cũng không hy vọng chiến tranh phát sinh, nhưng với tư cách đại biểu phái Sở Vương, từ sâu trong nội tâm hắn lại hy vọng chiến tranh bộc phát.

Thân Quốc Cữu đi tới đi lui trong phòng, nội tâm mâu thuẫn tới cực điểm.

Lúc này, cửa ra vào truyền đến thanh âm quản gia:

- Lão gia, người đưa tin đến.

- Cho bọn hắn vào.

Thân Quốc Cữu trở lại chỗ ngồi, bảo trì tư thái cao cao tại thượng của hắn.

Thủ lĩnh bên trong ba gã đưa tin đi đến, hướng Thân Quốc Cữu quỳ xuống hành lễ:

- Ty chức tham kiến Tướng quốc!

Thân Quốc Cữu thấy hắn có chút tinh anh, không khỏi âm thầm tán thưởng nhi tử biết chọn người, hắn liền ôn hòa mà cười nói:

- Ngươi tên là gì? Ở Giang Ninh phủ làm chuyện gì?

- Ty chức tên Lý Tiễn, là Chủ sự Bại Môn Binh Tào của Giang Ninh phủ.

- Binh Tào?

Thân Quốc Cữu lắc đầu thở dài:

- Giang Ninh phủ còn có chiến sự đáng nói sao?

- Hồi bẩm tướng quốc, sau khi sự kiện ép buộc phát sinh, Thân thiểu doãn cảm thấy phủ nha không người, cùng Sở Châu đại Đô đốc phủ hiệp thương, hy vọng có thể mượn một bộ phận quân đội trực thuộc cho phủ nha?

- Hắn chuẩn bị mượn bao nhiêu?

- Thân thiểu doãn nói năm trăm quân sĩ.

- Không tệ!

Thân Quốc Cữu nở nụ cười, xem ra nhi tử cũng có chút thông minh, dựa theo bộ binh quy định, chuyển hơn năm mươi người, phải có Bộ binh phê duyệt, điều trên năm trăm người, phải có Hoàng Thượng cho phép. Cho nên dùng phương thức mượn này, tránh khỏi Bộ binh phê duyệt, không cao hơn năm trăm người, cũng tránh khỏi Hoàng thượng cho phép, tiểu tử này hiện tại rất giỏi về đánh gần bóng rồi.

- Ta chủ yếu muốn hỏi ngươi một sự kiện, là Hoàng Phủ Vô Tấn hiện tại chiêu mộ thuỷ quân hậu bị dân đoàn, đã đến trình độ nào?

Đây là chuyện mà Thân Quốc Cữu quan tâm nhất, hắn cho rằng đây là hạch tâm của mọi chuyện, Hoàng Phủ Vô Tấn làm hết thảy sự tình, quan hệ thông gia, lương thực, mẻ kim loại, công tượng, hết thảy tất cả cũng là vì chiêu mộ quân đội của mình, đây mới là trọng yếu nhất, mà trong thư nhi tử đối với chuyện này lại ghi rất đơn giản, nói rõ nhi tử cũng không có nhìn thấu chân tướng.

Lý Tiễn trầm tư thoáng một chút nói:

- Ty chức có một người bạn, là Giáo úy Mai Hoa vệ, nguyên lai là Giang Ninh quân phủ Giáo úy, rất có năng lực, võ nghệ cũng rất cao cường, Mai Hoa vệ ở Sở Châu mở rộng biên chế năm ngàn, hắn được chọn trúng. Một ngày trước khi ty chức đi, cùng hắn uống một chầu rượu, hắn nói cho ta biết, lần này thuỷ quân hậu bị có tám vạn, là do Mai Hoa vệ đến chiêu mộ, điều một ngàn người, phân phó các nơi Giang Bắc cùng Hoài Bắc, phân thành năm mươi tiểu đội chiêu mộ. Bằng hữu của ta phụ trách chiêu mộ Nam quận, dưới có ba chi tiểu đội, hắn nói cho ta biết, lần này chiêu mộ hậu bị dân đoàn, trên danh nghĩa là vì thuỷ quân, nhưng trong tiêu chuẩn chiêu mộ cũng không yêu cầu biết bơi, mà là yêu cầu cường tráng. Dùng Hoài Bắc là khu lưu dân làm chủ, hơn nữa lương hướng chiêu mộ rất cao, mỗi tháng có ba lượng bạc cùng một thạch gạo, nghe nói chiêu mộ rất nhanh chóng, tám vạn danh ngạch trong bảy ngày đã đủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.