Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 313: A Lỗ Đa (hạ)



Vài tên thị vệ thấy Mã Nguyên Trinh không có phản đối, liền tóm Giản thái y kéo ra ngoài! Giản thái y la to, nhưng không ai nghe hắn nói, Mã Nguyên Trinh lúc này mới hướng Triệu Nhữ Chính chậm rãi nói:

- Tuy đan dược của Hồ y có hiệu quả, nhưng các ngươi cũng không thể phớt lờ, phải luôn quan sát chuyển biến của Hoàng Thượng, không thể lại để cho sự tình lần trước lặp lại, nhớ kỹ chưa?

- Hạ quan nhớ kỹ, cái này ta trở về sẽ cùng các đồng liêu thương nghị.

Triệu Nhữ Chính thấy Giản thái y chết tiệt bị kéo xuống nước, trong nội tâm cảm thấy khuây khoả, vội vàng thi lễ lui ra. Lúc này vài tên thị vệ liền đem một nữ vu y da đen dẫn đến, người này là nữ vu y A Lỗ Đa.

Nữ vu y này vừa đen lại nhỏ, cảm giác rất thần bí, lại nhìn không ra niên kỷ, giống như bốn mươi tuổi, vừa giống như chín mươi tuổi. Nàng tự xưng đã một trăm năm mươi tuổi, Sư Tử quốc vương cũng nói nàng vượt qua trăm tuổi.

Nàng không nói Hán ngữ, do con của nàng, một nam tử đồng dạng vừa đen vừa gầy với tư cách người phát ngôn. Hết thảy động tác, ngôn ngữ của nàng đều hết sức quái dị, ngay cả người trong nước Sư Tử cũng nghe không hiểu, tất cả lời nàng nói đều do con của nàng thông hiểu tiếng Hán phiên dịch.

Trong tay nàng cầm một cái hộp màu đen không biết làm bằng chất liệu gì, nàng chậm rãi đi đến trước mặt Mã Nguyên Trinh, đôi tay vừa đen vừa mịn giống như chân gà đột nhiên đem cái hộp giơ lên cao cao, động tác nhanh như thiểm điện kia khiến cho Hoàng Phủ Hằng hoảng sợ, chỉ nghe nàng chít chít oa oa nói cái gì đó.

Nhi tử nàng ở bên cạnh dùng Hán ngữ đông cứng không đầu không đuôi mà phiên dịch:

- Đây là thần ban cho thuốc tiên, ẩn chứa hữu thần nguyên dương, sẽ làm cho hoàng đế cảm nhận được tồn tại của thần.

Vu y mở cái hộp ra, Hoàng Phủ Hằng dò tò mò xem xét, chỉ thấy bên trong có sáu khỏa dược hoàn như trứng chim bồ câu, hiện lên màu đỏ thắm, nhan sắc có chút tươi đẹp.

Mã Nguyên Trinh gật gật đầu:

- Đa tạ ngươi hiến dược, ngươi lui xuống đi! Hoàng Thượng sẽ trọng thưởng cho ngươi.

Vu nữ lại kích động la to, nhi tử nàng nói:

- Thần nói, hắn cần một tòa trang viên để tu hành, tòa trang viên này phải lớn như một tòa thành thị, như vậy mới có thể dung hạ được thân thể cao lớn của thần, mới có thể dâng cho Hoàng đế đan dược tốt nhất, trong trang viên cần phải có mấy vạn người, có phòng ở, có thổ địa, bọn hắn sẽ canh tác lương thực, sẽ chế tạo đồ vật, nữ nhân sẽ hiến thân cho thần.

- Ta đã biết, các ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi!

Mã Nguyên Trinh luôn trả lời hờ hững, giọng lạnh như băng, không có cảm xúc gì, hắn tựa hồ đã tìm được cách đối phó tên vu nữ này. Biểu hiện quá nhiệt tình cảm kích, sẽ để cho vu nữ này ngang ngược đến tận trời, nhưng hết lần này tới lần khác, Hoàng Thượng lại nguyện ý thỏa mãn yêu cầu của bọn hắn.

Thái y Triệu Nhữ Chính cẩn thận từng li từng tí tiếp nhận hộp thuốc, A Lỗ Đa cùng nhi tử lui xuống, Triệu Nhữ Chính khom người nói:

- Mã lệnh công, ta phải đi kiểm nghiệm dược hoàn.

- Đi đi! Hoàng Thượng ngày mai phải phục dụng đan dược, các ngươi tốt nhất trong đêm nay kiểm nghiệm xong.

Đợi tất cả mọi người lui xuống, Mã Nguyên Trinh cười khổ một tiếng, hướng Hoàng Phủ Hằng nói:

- Điện hạ cũng thấy rồi đấy! Lần trước tên vu nữ này nói cần một chiếc thuyền đầy bạc để đón thần, kết quả Hoàng Thượng thưởng cho nàng mười vạn lượng bạc, lần này nàng muốn gì, điện hạ hiểu chứ?

Hoàng Phủ Hằng trầm ngâm thoáng một chút nói:

- Ta cảm giác nàng muốn không phải trang viên! Mà là một huyện thành a!

- Đúng! Nàng muốn một huyện thành, hoặc là nói nhi tử của nàng muốn, bọn hắn muốn làm chủ nhân của tòa huyện thành này, tất cả mọi người trong thành là nô lệ của bọn hắn.

- Làm sao có thể đồng ý.

Hoàng Phủ Hằng cười lạnh một tiếng:

- Bọn hắn coi Đại Ninh vương triều là cái gì?

Mã Nguyên Trinh cũng cười nhạt một tiếng nói:

- Ta sẽ nói cho Hoàng Thượng, bọn hắn muốn một tòa trang viên, đây là bọn hắn tự nói, ta nghe rất rõ ràng.

Hoàng Phủ Hằng nhẹ gật đầu, ánh mắt của hắn lại nhìn chăm chú lên thái y Triệu Nhữ Chính đang đi xa, trong mắt lập loè bất định.

Thái y Thự chính kỳ thật cũng là một chức quan, là chức quan cao nhất của Thái y thự, Thái y Thự chính quan phẩm không lớn, chỉ là thất phẩm, nhưng hắn quản hạt hơn trăm tên thái y của Đại Ninh vương triều.

Những thái y này không chỉ chữa bệnh cho Hoàng đế cung phi, cũng chữa bệnh cho hoàng tộc cùng quan lại từ Tam phẩm trở lên, đại đa số thời điểm, bọn hắn ở trong quan nha của hoàng thành, mỗi ngày có vài tên thái y vào cung cùng quan nha để trực, mà những thái y khác thì cùng đại đa số quan viên đồng dạng, tất cả đều ở nhà. Về đến nhà lại hành y, cái kia chính là sự vụ tư nhân, là chữa bệnh kiếm thêm thu nhập, tựa như trong Hồng Lâu Mộng, thái y đến khám bệnh, kỳ thật là thái y chữa bệnh tư nhân.

Ôn Tuyền cung cách Ung kinh hai mươi mấy dặm, trời tuyết rơi nhiều, giao thông cực kỳ bất tiện, nhưng mấy vạn binh sĩ vẫn thay nhau quét sạch một con đường, để cho Kinh thành cùng Ôn Tuyền cung có thể nhanh chóng qua lại, mỗi ngày sẽ có năm tên thái y ở Ôn Tuyền cung trực ban, ba ngày sau lại đổi một nhóm khác.

Trong khoảng thời gian này, bệnh tình của Hoàng đế rất ổn định, thậm chí dần dần có dấu hiệu chuyển biến tốt đẹp, đám thái y đều rất nhẹ nhõm. Hai ngày sau, Triệu Nhữ Chính đã trở lại Kinh thành.

Lúc xe ngựa đến Kinh thành, trời đã tối rồi, Triệu Nhữ Chính mang theo họp thuốc xuống xe ngựa, hắn vừa muốn vào nhà, trong bóng tối lại xuất hiện hai gã thị vệ, hướng hắn thi lễ nói:

- Triệu thự chính, Thái tử thân thể không khỏe, mời Thự chính đến trị liệu!

Triệu Nhữ Chính khẽ giật mình, Đông cung có Thái y đang trực ah! Vì sao còn muốn mình tới?

Trải qua hành trình mười ngày, đội tàu Sở Châu rốt cục đã tới hang ổ Phượng Hoàng Hội, ngoài Lưu Cầu đảo, trên mặt biển cách Lưu Cầu đảo ước chừng tám mươi dặm. Vùng này là một quần đảo, tất cả đảo lớn nhỏ có trên trăm tòa, tuyệt đại bộ phận đều là hoang đảo. Vài thập niên trước, giặc Oa cùng hải tặc dùng những hoang đảo này làm cơ sở, đem nhân khẩu cùng tài vật của Đại Ninh vương triều bắt lên đảo tiến hành khai hoang.

Mà từ ba mươi năm trước, sau khi Phượng Hoàng Hội xuất hiện, giặc Oa cùng hải tặc cũng dần dần tuyệt tích, những hải đảo này được rất nhiều thương thuyền nghỉ chân tạm thời, một ít đảo còn có nước ngọt, cho thương thuyền bổ sung nước.[/CHARGE]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.