Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 378: Thu nạp Bạch Y quân (thượng)



Hắn thấy đại ca đã chạy đi gọi theo cũng không kịp đành phải chạy theo ra ngoài, hắn nhìn tình huống quân doanh dưới ánh trăng có binh sĩ di động tuy nhiên cũng không loạn, cũng không chạy trốn, hắn quay đầu nhìn về phía bắc chỉ thấy một nhóm lớn kỵ binh đang đứng ở bên cạnh đại doanh, huynh trưởng cùng với một tướng quân ngựa giải thích nghe người trên ngựa có ngữ khí vô cùng nghiêm khắc.

Chương Hiếu Hổ cũng chạy theo ra, có binh sĩ gọi theo:

- Nhị tướng quân đến rồi.

Người mặc bạch y nhìn hắn lạnh lùng nói:

- Ngươi là Chương Hiếu Hổ?

Chương Hiếu Hổ nghi hoặc trong lòng nhưng không dám thất lễ, lập tức bước lên phía trước thi lễ:

- Đúng là ty chức.

Tên đại tướng nở ra một nụ cười lạnh hắn vung tay lên nói:

- Làm học quân cơ bắt hắn lại cho ta.

Hai viên binh sĩ đồng loạt ấn ngã Chương thị huynh đệ xuống đất Chương Hiểu Hổ nhìn thấy người kia đắc ý cười lạnh liền thông suốt, Tư Mã Phương làm gì có khả năng tự mình tới đây tiếp bọn họ.

- Ngươi không phải là Tư Mã Phương.

Chương Hiếu Hổ rống to.

Ngay lập tức đại tướng kia cười cười:

- Ngươi đoán đúng ta chính là tam phẩm đô úy Giang Ninh Trương Triệu Khâm không phải là Tư Mã Phương.

Hắn vung tay lên:

- Phát tín hiệu.

Một hỏa tiễn bay lên trên bầu trời đêm nổ vang trên đó, chỉ thấy ở trong rừng từng bó đuốc sáng lên, một đại đội bóng đen vọt ra, tiếng kêu rung trời, sắc mặt của Chương Hiếu Hổ bị dọa cho trắng bệch, xụi lơ trên mặt đất hóa ra bọn họ đã bị bao vây từ lâu rồi.

Bạch Y quân loạn thành một đoàn tiếng khóc hô vang lên thảm thiết, không có người chỉ huy bọn họ bỏ chạy tứ tán, rất nhiều binh sĩ nhảy cầu bơi về phía bên kia, hai bên xung quanh ánh lửa trùng thiên, vô số binh sĩ giơ lên cung nỏ ép họ xuống.

Phủ binh hô to:

- Đầu hàng thì miễn chết đầu hàng thì miễn chết.

Ở phía nam bãi sông, tám nghìn binh sĩ đã xếp hàng chỉnh tề có rất nhiều người thấy quân doanh đại loạn cũng muốn chạy trốn, Lương Ứng hô trong bọn họ thanh âm rất hùng hậu, trong hỗn loạn không nghe thấy rành mạch.

- Mọi người không cần phải hoảng sợ phủ binh là mang chúng ta về nhà, sẽ không đả thương chúng ta.

Hắn lại quát với đám giáo úy:

- Mau ổn định các huynh đệ không được rối loạn, rối loạn rồi ai cũng không sống được.

Đám giáo úy đều hoang mang lo sợ, đều nghe mệnh lệnh của hắn, lớn tiếng quát hô, ổn định tay chân của mình lúc này phủ binh mấy nghìn người chạy tới, vọt tới bên cạnh họ, hướng về phía bắc nam chạy trốn.

Một kỵ độ khác thì chạy gấp tới, cầm đầu chính là chủ tướng Trương Nhan Niên hắn hướng về phía Lương Ứng thỏa mãn gật đầu, hắn hướng về phía Bạch Y quân đang hoảng loạn hô to:

- Các huynh đệ Bạch Y quân không cần phải hoảng sợ ta được lệnh của Lương vương tiễn các ngươi trở về Hoài Bắc.

Thanh âm của hắn vang lên rất trong trẻo, ai cũng nghe thấy rõ ràng, quân Bạch Y cảm xúc dần trở nên vững vàng, tất cả mọi người đều ngơ ngác vươn cổ nhìn hắn.

Trương Nhan Niên lại hướng về phía mọi người hô to:

- Thân Quốc Cữu muốn cho các ngươi đi Thục châu, nhưng Lương vương hi vọng các ngươi ở lại quê hương, Lương vương hứa hẹn rằng sẽ cho mỗi người các ngươi một mảnh đất nuôi sống cha mẹ thê nhi các ngươi không bắt các ngươi phải xa xứ.

Lương Ứng vung tay hô tô:

- Lương vương điện hạ vạn tuế.

Một số giáo úy cùng binh sĩ cũng hưởng ứng hô lên, Lương Ứng thấy người hô ứng không nhiều lắm tất cả đều chần chừ liền hô lớn:

- Tất cả mọi người trở về quê hương, có đất của mình, đủ nuôi sống thê nhi cha mẹ.

Hắn một lần nữa vung tay hô lên:

- Lương vương điện hạ vạn tuế.

Lần này Bạch Y quân cuối cùng cũng đã phản ứng, bọn họ nghĩ mình có thể mang thê nhi về quê nhà lại có thể được phân đất thì tất cả đều kích động hô lớn:

- Lương vương điện hạ vạn tuế.

Tiếng hô âm ĩ dưỡi bầu trời đêm, những Bạch Y quân khác cuối cùng cũng bị cuốn hút, bọn họ không chạy trốn hỗn loạn nữa, liên tục bỏ vũ khí đầu hàng.

Trương Nhan Niên phái năm nghìn quân đội đem hai vạn Bạch Y quân trở về phủ Giang NInh, hắn lại suất lĩnh đại tướng mà chạy về phía bắc. Mà lúc này điạ tướng Tư Mã Phương biết bọn họ bị vây liền dứt khoát bỏ lại hai vạn binh lính già yếu, cùng với phó tướng Ngô Quân dẫn bốn vạn tinh nhuệ cấp thiết chạy về phía tây, ý đồ liều chết trốn thoát.

Đầu tháng tư, Hoàng Phủ Vô Tấn tự mình dẫn sáu vạn đại quân tới Hợp Phì huyện, cùng với bốn vạn quân của Trương Nhan Niên tụ hợp lại, Hoàng Phủ Vô Tấn luận công mà thưởng, đặc biệt đề bạt giáo úy Mai Hoa vệ Lương Ứng làm Phá Lỗ tướng quân phần thưởng năm nghìn lượng, mặt khác những tướng quân có tài đều được phong thưởng, hắn lập tức hạ lệnh, mười vạ đại quân vây quanh Hợp Phì, bức Hạ Nhược Mai đầu hàng.

Hạ Nhược Mai cuối cùng vẫn chưa chạy trốn về phía tây hắn không đành lòng dứt bỏ hai vạn quân già yếu đây là quân đội tự mình hắn chiêu mộ mặc dù những binh lính này già yếu nhưng hắn không thể từ bỏ giống như Tư Mã Phương.

Hạ Nhược Mai ngồi ở trong quận nha, tâm tình vô cùng phức tạp, hắn xuất thân quan văn, chỉ muốn bảo trì tính mạng của binh lính, nhưng Thân Quốc Cữu có ơn tri ngộ với hắn, hắn lại khong muốn phản bội Thân Quốc Cữu, chỉ có thể than ngắn thở dài, vô kế khả thi.

Lúc này một binh lính chạy tới bẩm báo:

- Đại nhân, Lương vương mời đại nhân lên thành trả lời.

Hạ Nhược Mai khẽ giật mình, hắn từ từ đứng lên, tựa hồ đã minh bạch điều gì sau nửa ngày hắn thở dài bắt đầu đi lên đầu thành.

Ở dưới thành Hoàng Phủ Vô Tấn mặc áo giáp, bên cạnh là mười thân vệ tới bên ngoài thành trăm bước, cho dù hắn đã tiến tới tầm bắn của nỏ nhưng mấy nghìn quân trên thành không ai dám bắn, tất cả đều minh bạch mũi tên này mà bắn xuống hậu quả chính là toàn thành bị đồ sát.

- Trưởng sử tới rồi.

Có người thấp giọng hô lên, mọi người liên tục tránh ra, Hạ Nhược Mai tâm tình lo lắng đi tới.

Tuy Vô Tấn tới gần thành nhưng hắn cũng không lo bị bắn lén, cách bảy mươi bước, tên nỏ không thể xuyên qua khôi giáp của hắn, quan trọng hơn là quân địch đã mất khí thế, không đủ để gây cho hắn sợ hãi.

Hạ Nhược Mai tới gần tường thành, thấy mấy vạn quân mã xã xa đại kỳ phấp phới, đằng đằng sát khí mà quân đội của mình lòng người bàng hoàng, liền thở dài một hơi, chắp tay nói:

- Lương vương điện hạ, hạ quan Hạ Nhược Mai tham kiến.

Hoàng Phủ Vô Tấn thúc ngựa tới gần, cách năm mươi bước liền dừng lại mà cười nói:

- Hạ trưởng sử ta đã nghe nhạc tổ nói về ngươi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.