Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 389: Dương Duyên An (hạ)



Hai quân sĩ cao lớn vạm vỡ cũng mặc kệ Dương Duyên An có đồng ý hay không lập tức kéo hắn:

- Dương đại nhân cẩn thận kẻo trượt chân.

Dương Duyên An cúi đầu thấy thuyền lớn cao như thế, hắn lập tứ sợ tới mức hai chân run rẩy, đầu váng mắt hoa một hồi, nhắm mắt lại tùy ý để cho quân sĩ đỡ đi rời thuyền.

Hoàng Phủ Vô Tấn thì đứng ở mạn thuyền nhìn theo Dương Duyên An rời khỏi thuyền mà lắc đầu buồn cười.

- Điện hạ ty chức có chuyện bẩm báo.

Một gã giáo úy khom mình thi lễ nói.

- Chuyện gì?

- Ty chức vừa rồi thăm dò đội thuyền thuế ngân thì có đủ nhưng lương thực chỉ có mười vạn thạch.

- Vậy sao?

Vô Tấn lúc này mới kịp phản ứng đúng thế hai trăm chiếc thuyền năm trăm thạch nhỏ nhoi này làm sao có thể vận chuyển hết lương thực và thuế ngân được khẳng định lương thực vẫn còn trong kho.

Hắn trầm tư một thoáng rồi cười nói:

- Truyền mệnh lệnh của ta, Dương đại nhân chính vụ mệt nhọc, phái hai chiếc thuyền đưa Dương đại nhân đi Vĩnh Gia quận nghỉ ngơi du ngoạn một phen sau đó đưa trở về.

Tin tức tiền bạc ở Dư Hàng quận bị Hoàng Phủ Vô Tấn vận chuyển cuối cùng cũng tới tai của Hoàng Phủ Hằng, ở trong Tử Vi cung Lân Đức điện Hoàng Phủ Hằng giận dữ, rầm một tiếng giòn tan, y ném chén trà xuống mặt đất, hoạn quan cung nữ ở bên cạnh nguyên một đám nơm nớp lo sợ, co vai rút đầu không dám lên tiếng.

- Hoàng Phủ Vô Tấn ngươi lớn mật lắm.

Hoàng Phủ Hằng chỉ về phía nam mắng to.

- Ngươi dắm chặn đường thuế ngân của trẫm muốn tạo phản sao?

Đứng ở dưới bậc thềm là hữu tướng Trương Tấn Tiết cùng binh bộ thượng thư Dương Thịnh hai người nhìn nhau Trương Thịnh tiến lên khom người nói:

- Bệ hạ xin bớt giận chuyện này nằm trong dự liệu của lão thần.

Dương Thịnh hiện tại đã bảy mươi tuổi đầu tóc trắng xóa, lúc này hắn lo lắng nhất chính là sự an toàn tính mạng của nhi tử Dương Duyên An kỳ thực lúc trước y đã viết thư cho con của mình không được hành động thiếu suy nghĩ không biết tại sao con của y không nghe lời y nói, trong lòng tràn đầy sầu lo.

Trương Tấn Tiết bên cạnh cũng khom người nói:

- Bệ hạ tiên dế đã từng vì sự tham ô thuế ngân của Hoàng Phủ Vô Tấn mà tức giận hơn nữa hắn cũng có mười vạn quân đội không có khả năng đem thuể ngân tặng cho bệ hạ thần nghe nói Hoàng Phủ Vô Tấn khách khí đoạt ngân nói rõ Vô Tấn không muốn trở mặt với triều đình thần có ý là tạm thời không nên có cường địch này.

- Thế nhưng mà con của ta hạ lạc không rõ ràng....

Trương Tấn Tiết thấy Dương Thịnh già rồi lẩm cẩm ngay cả chuyện này cũng không nghĩ được, hắn thở dài an ủi:

- Dương thượng thư, Hoàng Phủ Vô Tấn muốn lấy lương thực và thuế ngân của Dư Hàng quận cho nên không cho Dương đại nhân trở về, chờ hắn lấy được lương thực tự nhiên sẽ đem Dương đại nhân thả ra, hắn là người thông minh nhất quyết không đơn giản trở mặt với triều đình.

Hoàng Phủ Hằng cũng dần tỉnh táo lại hắn thở dài nói:

- Ta cũng biết hắn không đem tài quyền Sở Châu cho ta, tuy nhiên hiện tại tiền bạc của trẫm thiếu thốn phải làm sao bây giờ?

Trương Tấn Tiết cất tiếng nói:

- Bệ hạ đã quên rồi sao còn có một chỗ trọng địa lương thực vẫn chưa có người chiếm lĩnh.

- Ngươi nói là Tấn Châu?

Hoàng Phủ Hằng đã minh bạch ý của Trương Tấn Tiết, đúng thế Tấn châu phì nhiêu há có thể để cho Ung Kinh ngụy đế đoạt lấy.

Thời gian dần tới tháng năm lưỡng đế tồn tại cũng đã một tháng rồi, cho dù song phương không thừa nhận đối phương nhưng dân chúng cùng tấng lớp quan viên đều chấp nhận sự thật, đem Ung Kinh gọi là Tây Ninh, đem Lạc Kinh gọi là Đông Ninh.

Hai vương triều nhanh chóng ổn định chính quyền, tranh đoạt thổ địa mở màn, mà bắt đầu là Hà Đông Tấn Châu.

Đầu tháng năm, Thân Quốc Cữu bình định Thục Châu xong trở về Ung Kinh, được gia phong làm thượng thư lệnh, thái úy, Hán Trung quận vương, thực phong năm nghìn hộ, đây chính là quận vương đầu tiên khác họ của Đại Ninh vương triều, không chỉ nắm chính quyền mà còn nắm ba mươi vạn đại quân của Đại Ninh vương triều.

Tuy nhiên Thân Quốc Cữu cũng có phiền não đó chính là ở bên trong Ung Kinh cũng có mâu thuẫn, thái hậu buông rèm nhiếp chính, khống chế ngọc tỷ, can thiệp chính trị mặc dù Thân Quốc Cữu độc tài quyền hành nhưng quan trọng hơn trong tay của nàng vẫn nắm hai mươi vạn đại quân, nàng phong Vũ Lâm quân đại tướng quân La Chí Ngọc làm binh bộ thượng thư kiêm quan nội đại nguyên soái, thay nàng thống soái hai mươi vạn đại quân, sở hữu tất cả quyền điều động quân đội, đồng thời mỗi khi điều động phải có phù lệnh của nàng.

Mà hình bộ thượng thư kiêm đại lý tự khanh Bạch Minh Khải thì là tâm phúc của thái hậu, hắn khống chế mười mấy chức vị trọng yếu, bởi vậy ở bên trong Tây Ninh vương triều thực tế đã phân làm hai tập đoàn chính trị, một bên là của Thân Quốc Cữu một bên là thái hậu, bọn họ khi thì hợp tác khi thì đấu tranh với nhau, Tây Ninh hoàng đế Hoàng Phủ Điềm lúc này trở thành sự ràng buộc của họ.

Hoàng Phủ Điềm năm nay chỉ có mười ba tuổi, hắn là một ông cụ non, lòng dạ rất sâu bình thường không nói nhiều, bởi vì hắn còn trẻ tuổi chưa độc lập chính trị được cho nên phần lớn thời gian đều đọc sách xem xét chiếu thư tấu chương, cùng lúc đó hắn cũng suy tư cách thống nhất Đại Ninh vương triều.

Buổi chiều Hoàng Phủ Điềm đang ở trong ngự thư phòng của mình, cũng giống như thường ngày đều đọc sách suy nghĩ.

- Bệ hạ Thân tướng quốc tới rồi.

Một gã hoạn quan tới bẩm báo.

- Mời tướng quốc đến.

Một lát sau Thân Quốc Cữu tiến vào trong thư phòng mà cười nói:

- Lão thần Thân Trăn tham kiến bệ hạ.

- Tướng quốc không cần khách khí, mời ngồi.

Thân Quốc Cữu ngồi xuống thấp người cười nói:

- Hôm nay thần tới tìm bệ hạ là có một sách lược trọng đại muốn thương lượng.

- Thương lượng với trẫm?

Hoàng Phủ Điềm mỉm cười hắn lập tức hiểu rõ dụng ý của Thân Quốc Cữu:

- Tướng quốc muốn mẫu hậu phối hợp.

Từ bao lâu Thân Quốc Cữu cùng với Thân hoàng hậu từ huynh muội trở thành kẻ thù chính trị, mà hoàng đế Hoàng Phủ Điềm chính là sự ràng buộc của họ.

- Đúng thée lão thần có một sách lược, hi vọng thái hậu ủng hộ.

Thân Quốc Cữu cười xấu hổ, Thân thái hậu cùng với hắn đã hình thành cục diện đối kháng.

Hắn tuyệt đối không ngờ rằng thái hậu ở trong thâm cung đã lung lạc đại tướng quân La Chí Ngọc khống chế hai mươi vạn quân trực thuộc hoàng đế nghe theo mình.

Điều khiến cho Thân Quốc Cữu không thể tưởng được chính là hoàng đế nhỏ tuổi lại có thủ đoạn của đế vương, cuối cùng thuận lợi nắm được hai đại tập đoàn này ai cũng không thể rời khỏi hắn nếu như không thông qua hắn, vậy thì hai thế lực đưa ra phương án đều không thể thành công.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.