Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 4: Tâm sự của Ngu Hải Lan (Hạ)



Sau khi tiếp tế nước ngọt ở Bồng Lai quận, bọn họ liền đi qua bán đảo Lai Châu, xuất phát về cửa Hoàng Hà, lúc này cách cửa Hoàng Hà còn có ba ngày lộ trình, bởi vì thời khắc mấu chốt nhất được Phượng Hoàng hội cứu trợ, Duy Minh không tiện tỏ vẻ bất mãn đối với bọn người Trần Anh, nhưng hắn rõ ràng cho thấy không quá nguyện ý, cứ buồn bực không vui, phần lớn thời gian đều nhốt mình trong khoang thuyền đọc sách.

Sáng nay, Vô Tấn đang sửa sang lại vật phẩm tùy thân, vật phẩm tùy thân của hắn ngoại trừ bao lớn da cá mập, chính là Bối Diệp Kinh và Tử Kim Hồ Lô, mặt khác còn có một rương nhỏ chứa đầy bảo thạch quý báu. Những ngày này, hắn vẫn tập trung nghiên cứu Tử Kim Hồ Lô, để làm rõ bí mật của hồ lô tửu, hắn còn đặc biệt mua hai Tử Kim Hồ Lô đồng dạng so sánh, kết quả không tìm thấy bất cứ sai biệt gì.

Hắn mượn ánh sáng mặt trời từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, cẩn thận nghiên cứu bình hồ lô này, bởi vì niên đại của bình hồ lô đã lâu lại được mài sáng, mặt ngoài nổi lên một tầng sáng bóng đồng đỏ nhàn nhạt, không biết hắn đã nghiên cứu bình hồ lô này bao nhiêu lần, nhưng vẫn không phát hiện không được bí mật của nó.

Lúc này, trong lòng hắn bỗng nhiên nổi lên một ý niệm trong đầu, lẽ nào bí mật của bình hồ lô nằm ở bên trong? Vừa nghĩ đến đây, hắn biết mình đã tìm được đường đi, nhất định là như vậy, mình chỉ suy nghĩ đến bề ngoài của nó, chứ không để mắt đến bên trong của nó.

Hắn lập tức nheo mắt lại nhìn vào trong hồ lô, bên trong tối đen như mực, không nhìn thấy cái gì, hắn lại mượn ánh sáng mặt trời bắn vào trong hồ lô, nheo mắt lại quan sát, lúc này trong hồ lô đã trở nên sáng trưng, cuối cùng hắn cũng phát hiện từng chút một mánh khóe, tựa hồ trên vách đá trong hồ lô có khắc chữ.

Vô Tấn vô cùng mừng rỡ, hắn rốt cuộc phát hiện bí mật của hồ lô có thể là trên vách bên trong, chậm rãi chuyển động hồ lô, cẩn thận phân biệt, chữ khắc trên vách đá trong hồ lô rất rậm rạp chằng chịt khiến Vô Tấn không thấy rõ, chỉ mơ hồ nhìn thấy một cái tên: Trần Chí Phong.

Hắn ngây người sửng sốt, đây hình như là tên của ông ngoại hắn, hắn đã từng nghe Trần Anh nhắc đến, hắn lại tiếp tục xem xét, nhưng thật sự không nhìn thấy rõ chữ viết, hình như có tên sáu người.

Hắn nheo mắt nhìn mặt trời bên ngoài ô cửa sổ, hắn đang suy nghĩ hình như đã nghe thấy sáu cái tên này ở nơi nào, nhưng hắn nghĩ nửa ngày cũng không nhớ ra, ánh mắt của hắn lại rơi vào phía trên Tử Kim Hồ Lô.

Vô Tấn hiện tại có một loại xúc động muốn mở bình rượu hồ lô này ra, chỉ cần mở hồ lô này, hắn sẽ biết tất cả bí mật bên trong, nhưng nếu thật sự cắt ra, hắn không thể tới Thiên Tích tự tìm lão hòa thượng Cấp Năng được.

Đành vậy, nhịn một chút, đúng lúc này, tiếng đập cửa bỗng nhiên vang lên:

- Vô Tấn, là ta đây!

Bên ngoài truyền đến thanh âm của đại ca Duy Minh:

- Ta có chuyện muốn nói với ngươi.

Vô Tấn cả kinh, liền vội vàng nhét hồ lô và bao da trên bàn vào khe hở trên khoang thuyền, lúc này mới tiến lên mở cửa, chỉ thấy Duy Minh âm trầm đứng bên ngoài cửa.

- Đại ca, nhanh vào đi!

Vô Tấn mỉm cười đẩy Duy Minh vào trong khoang thuyền của hắn, Vô Tấn rất biết rõ nội tâm của Duy Minh. Duy Minh rõ ràng sợ hãi Phượng Hoàng hội sẽ ảnh hưởng đến con đường làm quan của mình, nhưng hắn lại không cho như vậy, hắn cho rằng đại ca cẩn thận quá mức, không nói đến không có Phượng Hoàng hội trợ giúp, thuế ngân của bọn hắn căn bản không thể nào vào kinh, cho dù Phượng Hoàng hội không có trợ giúp gì với vận chuyển thuế ngân, nhưng với tư cách một người ủng hộ mạnh mẽ hữu lực, nếu biết vận dụng thoả đáng, đồng dạng sẽ trở thành trợ lực.

Xem ra hắn cũng phải nói chuyện một phen với Duy Minh, hắn cảm thấy đại ca đã tiến vào sai lầm, lúc này đại ca tới rất vừa vặn.

- Vô Tấn, ta có chuyện muốn nói với ngươi!

Duy Minh đi vào buồng nhỏ trên tàu, tiện tay đóng cửa lại, có lẽ do đi đường vất vả, Duy Minh ngày càng gầy gò, khí sắc thật sự cũng không tốt lắm, hắn ngồi xuống liền thở dài nói:

- Ta thật không biết nên nói với ngươi như thế nào.

Vô Tấn ngồi xuống đối diện Duy Minh, bình thản mỉm cười:

- Ta biết trong lòng đại ca đang nhẫn nhịn rất nhiều, đừng ngại cứ nói thẳng.

- Đúng! Ta cũng nên nói chuyện hết với ngươi, những hành động gần đây của ngươi, thật sự vô cùng hoang đường!

Thái độ bình thản của Vô Tấn rốt cuộc đã chọc giận Duy Minh, khẩu khí của hắn trở nên nghiêm nghị:

- Ta hỏi ngươi, tại sao ngươi lại để huynh đệ Trần thị theo chúng ta vào kinh, cái này không phải ngươi muốn hại chết ta sao!

- Bởi vì bọn họ là người của Phượng Hoàng hội sao?

Vô Tấn không vội vàng xao động, trên mặt vẫn mỉm cười bình thản, đại ca tức giận cũng nằm trong dự liệu của hắn, hắn biết rõ đại ca bất mãn nhẫn nhịn đã lâu, cứ để đại ca phát ra lửa giận cũng tốt.

Sự tỉnh táo của Vô Tấn khiến lửa giận của Duy Minh không phát ra được, kỳ thật hắn cũng biết mình có chút trách oan huynh đệ, nếu không có Phượng Hoàng hội toàn lực hộ vệ, bọn hắn sớm đã chết trong tay Bạch Sa hội, nhưng Vô Tấn tự tiện làm chủ, không thương lượng với hắn đã dẫn theo huynh đệ Trần thị, điều này khiến hắn cực kỳ căm tức, Trần Anh và Ngu Hải Lan mặc dù cũng là người của Phượng Hoànghội, nhưng dù sao các nàng cũng là nữ nhân, ảnh hưởng không lớn, nhưng huynh đệ Trần thị đều là nhân vật trọng yếu của Phượng Hoànghội, một khi bọn hắn bị người khác nhìn thấu, vậy con đường làm quan của Hoàng Phủ Duy Minh hắn coi như xong đời.

Duy Minh cuối cùng khắc chế lửa giận bộc phát trong lòng, hắn âm trầm nói:

- Hộ ngân vào kinh chẳng qua là một loại thủ đoạn trên con đường thăng quan của ta, nhưng ngươi lại lẫn lộn đầu đuôi, lại xem việc hộ ngân quan trọng như vậy, có lẽ ngươi còn trẻ, không nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng của chuyện huynh đệ Trần thị vào kinh, hiện tại ta có thể chính xác nói cho ngươi biết, Phượng Hoàng hội đã cứu mạng ta, ta rất cảm kích, nhưng huynh đệ Trần thị vào kinh, ta tuyệt đối không đồng ý, cái này là hai chuyện khác nhau, tóm lại một câu, bọn hắn tuyệt đối không thể vào kinh!

Vô Tấn có thể hiểu được lo lắng của đại ca, ba mươi năm trước, cự phú Duy Dương là Dương Đình Giang vì tư thông với hải tặc Lưu Cầu của Phượng Hoàng hội mà bị cả nhà bị tịch thu tài sản, tru di tam tộc. Vụ án đó cho đến nay vẫn khiến người Duy Dương cảm thấy sợ hãi, nhưng tình thế trước mắt bày ra ở đây, Duy Minh tiếp nhận lại là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, mà thái tử lại không chịu viện thủ, chỉ có thể dựa vào chính bọn hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.