Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 407: Bộ tộc Mông Ngột (hạ)



Lô Hàn Phi gật đầu:

- Đúng thế ở bên bờ Thiên Nga Thủy gặp phải tập kích hơn vạn người.

- Trên vạn người.

Trương Nhan Quân thét lên một tiếng kinh hãi;

- Đó là toàn bộ lực lượng của người Mông Ngột, vốn ta còn tưởng chỉ là mấy trăm người quấy rối.

Trương Nhan Quân chuyển động tâm niệm;

- Ta biết rồi nhất định là Khiết Đan đã thông tri với bọn họ, đây là lần đầu tiên trong ba mươi năm người Mông Ngột dốc toàn lực, các vị chắc hẳn thương vót hảm trọng.

Lô Hàn Phi cười nhạt một tiếng:

- Coi như không tệ đại khái nửa canh giờ, chúng ta bị thương ba mươi mốt người bỏ mình mười bảy người, người Mông Ngột bỏ mình hai nghìn người tổn thương nghìn người, thương binh toàn bộ bị chúng ta giết hết, một tên cũng không tha.

Trương Nhan Quân ngây ngẩn cả người điều này làm sao có thể dược cho dù là quân Tây Lương sắc bén nhất cũng không làm được thương vong như vậy bọn họ biết làm sao bây giờ?

- Lô tướng quân cái này là vì sao?

Trương Nhan Quân đưa khẩu súng của mình cho hắn rồi nói;

- Cái này gọi là Toại Phát Thương các huynh đệ cũng gọi nó là súng kíp, dùng đá lửa mà châm lủa hỏa dược đốt lên bắn ra đạn có thể xuyên thủng áo giáp, lệnh huynh cũng là cao thủ dùng nó.

Hắn chỉ vào một tòa pháo mà nói:

- Còn cái này là thiết pháo, một thiết pháo có thể bắn ra mấy trăm viên đạn sát ở thảo nguyên chính là sát khí, lần này người Mông Ngột quá mức dày đặc một phát pháo bắn tới làm họ tổn thương một mảng lớn, bọn họ chết và tổn thương chủ yếu là vì thiết pháo này.

Trương Nhan Quân càng thêm kinh nghi hắn nhẹ nhàng vuốt ve Toại Phát thương lại nhìn tòa pháo những vũ khí này ngay cả người Mông Ngột hung hãn cũng bị đánh bại nói như vậy chỉ cần mang năm nghìn người năm trăm nòng pháo này không phải đã đủ quét ngang cả thảo nguyên sao?

Hắn cuối cùng không nhịn được mà nói:

- Lô tướng quân có thể trình diễn cho ta xem một chút được không?

- Pháo quá nguy hiểm súng thì không thành vấn đề.

Lô Hàn Phi nhanh chóng nạp đạn, nhìn về phía con cừu trắng cách đó hai trăm bước, chỉ nghe đoàng một tiếng giòn tan, con cừu trắng đã ngã xuống đất.

Các binh sĩ lập tức vỗ tay hoan hô Trương Nhan Quân vô cùng hâm mộ hắn tiến lên xấu hổ nói:

- Lô tướng quân khẩu súng này có thể cho ta một cái được không?

Lô Hàn Phi cầm thương ném cho hắn rồi cười nói:

- Ta có ba khẩu súng cái này tặng cho ngươi.

Hắn lại sai người lấy ra ba đầu đạn rồi nói:

- Đây là đạn dược của nó, để chút nữa ta dạy ngươi sử dụng.

Trương Nhan Quân lắc đầu nói:

- Hôm nào đi, ta trước hết đi thu quân ngân, Tây Lương quân đã hết bạc rồi đại soái ngày nào cũng trông chờ, năm trăm vạn lượng này vừa đến đúng lúc, đủ cho quân lương một năm.

Lô Hàn Phi vung tay lên, nói với tư mã trong quân:

- Lý tư mã đem danh sách công văn tới đây.

Hắn lại nói với Trương Nhan Quân:

- Trương tướng quân bây giờ chúng ta làm giấy tiếp nhận.

Đúng lúc thuế ngân đưa tới Cư Duyên Hải thì ở phía Nam sở Châu tại Bà Dương quận cũng xảy ra một chuyện trọng yếu, phủ binh ở Bà Dương quận thuộc về quân phủ Lĩnh Nam cùng với quân phủ Lâm Xuyên xảy ra xung đột, chết tổn thương gần trăm người, Sở châu đại đô đốc Lương vương Hoàng Phủ Vô Tấn giận tím mặt, nghiêm lệnh cho Lĩnh Nam ngũ quân phủ đô đốc giao ra hung thủ, đồng thời bắt đầu điều binh khiển tướng hướng về phái Vĩnh Gia và Bà Dương tăng binh mười vạn lại từ Giang Ninh phủ vận chuyển một trăm vạn thạch lương thực, bóng đen chiến tranh bao phủ lên trên bầu trời Lĩnh Nam.

Trong thiên hạ cửu châu, ở phía nam chính là Quảng Châu chiếm diện tích tuy lớn nhưng nhân khẩu không nhiều trước mắt Quảng Châu thuộc về địa bàn của Hoàng Phủ Hằng, Hoàng Phủ Hằng sau khi chiếm lĩnh Kinh Châu đã phái Trấn An sứ giả tới Quảng Châu trấn an quan viên cũng đã được sự thuần phục của ngũ đại đô đốc nơi này.

Quân đội của ngũ đại đô đốc chừng hơn năm vạn người, vốn có một vạn thủy quân nhưng vì ba mươi năm trước lúc tiến công Phượng Hoàng hội thủy quân Quảng Châu đã nhập vào Sở châu hiện tại đã không còn thủy quân ở nơi này nữa.

Tuy nhiên bởi vì Lĩnh Nam nhiều năm thuận lợi cho nên trên cơ bản quân lương có thể tự cấp hơn hai tháng trước, Quảng Châu còn trợ giúp Kinh Châu sáu trăm vạn thạch lương thực

Ai cũng không ngờ Hoàng Phủ Vô Tấn sau khi khống chế Sở châu xong lại có ý định với Quảng Châu, hắn lợi dụng Bà Dương huyện và Lâm Xuyên quận xung đột làm cớ bắt đầu đại quy mô tiến về phía nam điều binh, rõ ràng chuẩn bị chiếm Quảng Châu rồi.

Giang Ninh phủ Nam Kinh huyện, lúc này có hai gã nam tử ở bên ngoài chạy gấp tới, dừng lại trước huyện thành, đi tới quán rượu Thành Cổ, bọn họ không tiến vào trong ăn cơm mà đi vào hậu viện.

ở Giang Ninh phủ đề phòng sâm nghiêm nhưng Nam Kinh huyện thì lại yên tĩnh không có Mai Hoa vệ tuần trang tuy bên ngoài cũng đóng mấy doanh binh sĩ nhưng binh sĩ không có trách nhiệm tuần tra, cũng vì vậy đầu não tình báo ở Lạc Kinh Ung Kinh và Tề châu đều tập trung ở đây, Thành Cổ tửu lâu chính là tổng trạm tình báo do Tề vương thiết lập.

Tửu lâu này có ba tầng, chiếm diện tích ba mẫu, đầu lĩnh tình báo ở nơi này là Đàm Cử mấy tháng nay Đàm Cử một mực chú ý tới động tĩnh của Sở Châu suy đoán bố cục của Hoàng Phủ Vô Tấn, Hoàng Phủ Vô Tấn chiếm cứ Sở Châu vậy hắn sau này sẽ làm gì.

Đàm Cử suy nghĩ bước kết tiếp của Hoàng Phủ Vô Tấn cuối cùng cân nhắc ba khả năng, một là tây lấy kinh châu hai là bắc công tề châu bà là nam thu Quảng Châu, đúng lúc đó Bà Dương quận cùng với Lâm Xuyên quận lại phát sinh xung đột

Điều này khiến cho Đàm Cử vô cùng đắc ý, bởi vì hắn đã tiên liệu được Bà Dương quận hoặc Vĩnh Gia quận sẽ xảy ra chuyện, quả nhiên không ngoài dự đoán của hắn, Hoàng Phủ Vô Tấn đã lấy cớ này để xuất binh, quy mô điều binh về phía Bà Dương quân, hiển nhiên trong ba sách lược hắn đã chọn biện pháp tấn công Quảng Châu.

Ở trong phòng Đàm Cử một mực đứng trước đại đồ của Đại Ninh vương triều trầm tư không nói gì cho dù hắn biết trước bố cục chiến lược của Hoàng Phủ Vô Tấn nhưng cũng không dễ dàng quyết định, không thể cứ như vậy mà báo với Tề vương Hoàng Phủ Vô Tấn muốn đánh Quảng Châu hắn cần nhiều bằng chứng chính ác hơn.

Lúc này bên ngoài bỗng nhiên truyền tới tiếng bước chân:

- Tiên sinh chúng ta trở về rồi.

Đây chính là thủ hạ hắn phái đi Thiện Dương quận hiện tại đã về rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.