Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 410: Chu Diên Bảo tham kiến (thượng)



Hoàng Phủ Chung cười nói:

- Ta suất lĩnh ba mươi vạn đại quân Tây chinh, lưu lại mười vạn quân trấn thủ U Châu, hai mươi vạn quân cho tướng quân trấn thủ Tề châu, ta đề nghị tướn quân cũng thuận thế mà lấy Bành Thành và Hạ Bi hai quân, đem cảnh giới của Tề châu đổ lên sông Hoài, dù sao hai cái này cũng là địa bàn của Dự châu, lấy nó thì Hoàng Phủ Vô Tấn cũng không có ý kiến gì, cũng không rảnh mà bận tâm.

La Thiến là người Bành Thành quận, đối với đoạt lại Bành Thành quận vô cùng đồng ý liền vui vẻ mà nói:

- Phương án này ta tán thành, vốn Bành Thành và Hạ Bi từ khi khai quốc là khu vực của Tề châu, bốn mươi năm trước Sở vương đăng cơ lại cho nó thành của Sở châu.

Đúng lúc này vương phi đẩy cửa ra vào, Hoàng Phủ Chung liền cười nói:

- Vương phi mang bữa ăn khuya tới chúng ta nghỉ ngơi một chút.

La Thiến lúc này mời phát hiện ra thời gian đã khuya liền áy náy cười nói:

- Quá muộn ta xin cáo từ.

Hắn lại nói với con gái La Khải Phượng:

- Khải Phượng sự tình đệ đệ của con con cũng đừng hỏi qua dù sao hắn cung là đại tướng trong quân, phải nghe theo quân lệnh.

La Khải Phượng cười nói:

- Phụ thân sao lại nói vậy, con khi nào can thiệp quân vụ đâu, con chỉ sợ hắn làm lỡ đại sự của vương gia, hắn là người thế nào con còn không biết sao?

La Thiến đành cười nói:

- Ta mặc kệ các ngươi thương lượng, ta đi trước.

- Phụ thân ăn cháo xong rồi đi.

La Thiến bưng một chén cháo ngân nhĩ lên, uống một hơi cạn sạch, sau đó mới cáo từ.

- Điện hạ thật sự muốn cho đệ đệ của thiếp làm đại tướng tiên phong sao?

La Khải Phượng đem chén cháo tổ yến ngân nhĩ đặt ở trước mặt trượng phu lo lắng hỏi thăm.

Hoàng Phủ Chung tiếp nhận chén cháo lúc này không hề hoang mang cười nói:

- Vương phi cho rằng hắn có nguy hiểm gì sao?

- Thiếp chỉ sợ hắn làm lỡ đại sự của vương gia mà thôi, hắn không học vấn không nghề nghiệp thiếp hiểu rõ hắn hơn bất kỳ ai khác.

Hoàng Phủ Chung vì lôi kéo La gia mà để cho La Khải Ngọc có một cơ hội kỳ thật để cho La Khải Ngọc làm tiên phong hắn cũng lo lắng.

Hắn trầm tư một lát rồi nói:

- Như vậy đi cho hắn làm tiên phong tới Huỳnh Dương xong ta sẽ đổi người khác, thế nào?

La Khải Phượng nghĩ nghĩ thấy như vậy không còn nguy hiểm nữa liền cười nói:

- Như vậy thiếp đồng ý.

Hôm nay tâm tình của Hoàng Phủ Chung vô cùng tốt hắn đã minh bạch mục đích của vương phi tới tìm mình thời cơ đã tới hắn cũng muốn nghỉ ngơi rồi, liền kéo tay vương phi nói:

- Đi thôi chúng ta đi nghỉ ngơi.

La Khải Phượng tự nhiên cười nói, liền nắm tay trượng phu đi ra ngoài cửa.

Trải qua nửa tháng đi xa tám trăm chiếc chiến thuyền cuối cùng cũng tới Bạch Sa đảo, Bạch Sa đảo đã chính thức đổi tên thành Tấn An đảo ở trên đảo có một tiểu huyện tên là Tấn An huyện, toàn bộ nằm trong phạm vi quản hạt của bọn họ, từ nơi này tới Tề châu có hải trình mười ngày thế nhưng mà nơi này gần đường biển không dễ dàng phát hiện, từ đây tấn công Tề châu sẽ có thể xuất kỳ bất ý tập kích hiệu quả.

Trước mắt trên đảo có trú ba vạn người, hơn hai trăm chiếc chiến thuyên do đại tướng quân Chu Diên Bảo suất lĩnh, Sở châu thủy quân chủ lực đã tới, khiến cho Tấn An đảo vui mừng vô cùng, mấy nghìn huyện dân dìu già dắt trẻ, vội vàng tới bờ biển nhìn bọn họ chào đón.

Thuyền của Hoàng Phủ Vô Tấn từ từ đỗ xuống bến thuyền, Chu Diên Bảo cùng với huyện lệnh Lô Tiềm Vân chạy ra đoán chào, nửa quỳ thi lễ:

- Ty chức Chu Diên Bảo tham kiến điện hạ.

- Chu tướng quân đứng lên đứng lên đi.

Hoàng Phủ Vô Tấn đỡ hắn dậy hắn lại nhìn huyện lệnh Lô Tiềm vân, cảm thấy khí sắc của hắn hồng nhuận đúng là không tệ.

- Ty chức Lô Tiềm Vân tham kiến điện hạ.

Hoàng Phủ Vô Tấn gật đầu lại vỗ vai của Chu Diên Bảo:

- Ngươi đi sắp xếp quân đội trước sau đó ta cùng ngươi đàm luận quân vụ.

Chu Diên Bảo thi lễ, lập tức bận rộn sắp xếp cho nhân mã lên trên bờ, Hoàng Phủ Vô Tấn trở mình lên ngựa, đi theo Lô Tiềm Vân tới huyện thành.

Vô Tấn đứng trước tường thành nhìn dân cư bận rộn mà hỏi:

- Đã điều tra ra chưa, có bao nhiêu người nguyện ý về cố hương?

- Bẩm điện hạ lúc đầu thì đại bộ phận muốn về về sau điện hạ hứa miễn thuế ba mươi năm khiến cho đại bộ phận người lại không muốn về, đã có bảy thành ở lại.

Lô Tiềm Vân khẽ thở dài:

- Nhuwngg ở đây chủ yếu thu nhập quá thấp, dựa vào trồng lương thực chỉ có thể miễn cưỡng sống tạm cần phải nghĩ phương pháp kiếm tiền cho bọn họ.

Lô Tiềm Vân rất yêu thương dân chúng trên đảo biết Lương vương cũng đặt tâm tư ở đây cho nên thừa dịp cơ hội này tranh thủ.

Hoàng Phủ Vô Tấn hiểu ý của hắn liền cười nói:

- Có yêu cầu gì ngươi cứ nói nếu hợp lý ta sẽ xem xét.

Lô Tiềm Vân đại hỉ vội vàng nói:

- Kỳ thật trên đảo còn có một số sản vật, chính là nông trường mênh mông, liệu có thể để cho dân chúng nuôi ngựa ở đó không, một mặt để cho bọn họ chăm ngựa một mặt khác lại cung ứng cho quân đội nếu thừa thì bán ra, điện hạ thấy thế nào?

Hoàng Phủ Vô Tấn nghĩ nghĩ rồi gật đầu đáp ứng;

- Có thể xây nông trường nhưng không thể bán ngựa đi chỉ cso thể bán la dê bò toàn bộ ngựa phải để cho quân đội sử dụng.

Dừng một lúc hắn lại thấm thía nói:

- Lô huyện lệnh với tư cách là một phụ mẫu quan huyện ngươi không chỉ nên ân nhắc ấm no của dân chúng mà còn phải xây dựng trường học nữa.

Lô Tiềm Vân gật nhẹ đầu hắn hiểu ý của Lương vương điện hạ ít nhất hắn cũng phải ở đây thêm năm năm nữa.

Mà lúc này năm vạn thủy quân đã lên đảo Tấn An hồi phục, buổi chiều ngày nọ hơn mười người nghỉ ngơi xuống biển tập lặn lúc này một binh sĩ bỗng nhiên chỉ vào một cánh chim trên biển mà nói:

- Mau nhìn kìa chim ưng đưa thư đã tới.

Chim ưng đưa thư bay vút trên đỉnh đầu của bọn họ, ở trên đùi của nó có một sợi dây màu đỏ cho thấy đây là tin tức khẩn cấp.

Hoàng Phủ Vô Tấn lúc này ở trong cung điện, lúc này hắn đã nhận được tin tức, ba mươi vạn quân Tề châu đã tiến về phía Tây, do đích thân Hoàng Phủ Chung suất lĩnh, mặt khác đại tướng La Thiến cũng suất lĩnh mười lăm vạn đại quân xuôi nam tới Lỗ quận, điều này biểu hiện cho Tề châu muốn tiến công Bành Thành và Hạ Bi.

Bỗng nhiên một gã giáo úy nhanh chóng chạy tới trong tay cầm mộng phong thư:

- Điện hạ lại có tình báo từ Tề châu tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.