Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 426: Hạ gia huynh đệ (hạ)



Lúc này ở trong một khe nhỏ, đậu đầy mấy trăm chiến thuyền, đại bộ phận là chiến thuyền ngàn thạch. Những chiến thuyền này đều là của Tề châu, thuỷ quân Tề châu chủ yếu là phòng ngự gần biển, vừa phải chiếu cố sông Đại Thanh, bởi vậy chiến thuyền còn hơi nhỏ, lấy ngàn thạch làm chủ, lần này Tề Vương tây chinh, cơ hồ điều động tất cả chiến thuyền của thuỷ quân Tề châu, xuôi theo Hoàng Hà đi về phía tây, chủ yếu vận chuyển lương thực cùng vật tư quân dụng. Sau khi chiếm lĩnh Huỳnh Dương quận, Tề Vương hạ lệnh đội thuyền vận chuyển lương thực của Huỳnh Dương đến Lạc kinh, mấy trăm thuyền lớn tụ tập ở hào rộng trên mặt sông.

Lúc này màn đêm đã buông xuống, trên bến tàu Huỳnh Dương chất đầy bao tải lương thực, lộ ra thập phần yên tĩnh, công nhân bến tàu đều đã về nhà, chỉ có mấy chục tòa lương thực cách vài dặm bên ngoài đứng sửng ở trong màn đêm.

Ban đêm, hai mươi chiếc thuyền lớn ngàn thạch tạo thành đội tàu chạy nhanh hướng bến tàu Huỳnh Dương. Trên thuyền lớn đều treo phiên kỳ của quân Tề, trên mỗi con thuyền cũng có thể trông thấy binh sĩ Tề quân đang đi lại, hơn nữa đuôi thuyền cũng có số thứ tự, tất cả chi tiết đều biểu hiện đội tàu này là chiến thuyền của quân Tề, số lượng cũng không khổng lồ, nên không quá bắt mắt.

Khi cách bến tàu Huỳnh Dương còn có hai mươi dặm, bị thuyền tuần tra trên mặt sông ngăn lại, vài tên binh sĩ kiểm tra leo lên thuyền nhỏ đi tới trước kiểm tra, nhìn nhìn công văn, không có vấn đề gì, Giáo úy cầm đầu liền hỏi:

- Từ nơi nào tới?

Một gã quan quân cầm đầu đi ra, dùng khẩu âm Tề Quận ồm ồm nói:

- Từ Lạc kinh tới, đều là huynh đệ mình, còn muốn tống tiền sao?

Trong lời nói của hắn có chứa ý mỉa mai, là ý nói những binh sĩ này lấy cớ kiểm tra, thực tế là tống tiền thuyền vãng lai, binh sĩ kiểm tra mặt đỏ lên, tên Giáo úy xấu hổ, cả giận nói:

- Cái gì mà tống tiền, bọn ông chỉ là kiểm tra bình thường, đem thuyền dừng lại, chúng ta muốn lên kiểm tra!

Lúc này, trong khoang thuyền lại đi ra một gã quan quân, ngăn tên quan quân trước lại, chắp tay nói:

- Tất cả mọi người không dễ dàng, chẳng phải vì kiếm miếng cơm ăn sao? Huynh đệ này của ta nói chuyện không giữ miệng, ta thay hắn hướng các huynh đệ xin lỗi.

Giáo úy thấy hắn nói chuyện khách khí xuôi tai, nộ khí cũng giảm vài phần, nhưng cứ như vậy bỏ qua, lại có chút không cam lòng, liền cười khan một tiếng nói:

- Lạc kinh là nơi phú quý, các ngươi phát tài cũng không ít a!

Quan quân hiểu ý của hắn, tay khẽ vẫy, binh sĩ từ trong khoang thuyền xách ra một cái bao bố, ném cho bọn hắn, quan quân cười nói:

- Một chút thành ý, các huynh đệ cầm lấy uống rượu.

Bao phục nặng trịch, chí ít có hai trăm lượng bạc vụn, Giáo úy lập tức cười híp mắt, vung tay lên:

- Mở đường!

Rào chắn trên sông chậm rãi mở ra, thuyền nhỏ kiểm tra cũng lui về cạnh bờ, đội tàu xuất phát, chạy nhanh hướng bến tàu Huỳnh Dương, quan quân Đại Hồ Tử nhìn qua bóng lưng của tên Giáo úy kiểm tra, hừ một tiếng nói:

- Cho bạc bọn hắn làm cái gì, một pháo là chúng tan tành, sợ gì chứ?

Đội tàu này tự nhiên là thuỷ quân Sở Châu cải trang, đến Huỳnh Dương chấp hành nhiệm vụ bí mật, quan quân cầm đầu tên là Hoàng Chí Xa, là Đô úy của Sở Châu thuỷ quân, Đại Hồ Tử chính là phó tướng dưới tay hắn.

Hoàng Chí Xa hung hăng trừng phó tướng:

- Nhiệm vụ của chúng ta là đánh thuyền tuần tra sao sao? Nếu ngươi cứ như vậy, bọn hắn lên thuyền phát hiện pháo thì làm sao bây giờ? Nhiệm vụ thất bại, ai chịu trách nhiệm, ta còn không tìm ngươi tính sổ, ngươi ngược lại còn lý sự hả?

Đại Hồ Tử không dám lên tiếng nữa, Hoàng Chí Xa cũng không có tâm tư quản hắn, đã qua thuyền tuần tra, ý nghĩa bọn hắn rất nhanh sẽ đến bến tàu Huỳnh Dương.

Đội tàu trên mặt sông xếp thành hàng mà chạy, một lúc sau, cách bến tàu Huỳnh Dương chỉ có ba dặm. Lúc này, mặt sông bắt đầu xuất hiện đội thuyền của thuỷ quân Tề châu, một chiếc đón lấy một chiếc, rậm rạp bỏ neo bên cạnh bờ, mặt sông vùng này rất rộng lớn, chừng hai mươi trượng, cơ hồ tất cả chiến thuyền vận lương của Tề châu đều ở đây. Đội tàu ở trên mặt sông chạy nhanh, thỉnh thoảng có thuyền nhỏ dân dụng chạy sát qua bọn hắn, các binh sĩ bắt đầu trở nên nghiêm túc, Hoàng Chí Xa cũng bắt đầu khẩn trương, mục tiêu của bọn hắn cũng không phải kho lúa kia, bên kia có ba vạn quân phòng thủ nghiêm mật, bọn hắn không cách nào phá được. Mục tiêu của bọn hắn là hơn bốn trăm chiếc thuyền lớn trên mặt sông, triệt để phá hủy phương tiện chuyên chở của quân Tề.

Đội tàu rốt cục đã đến gần bến tàu, lúc này hai mươi chiếc thuyền lớn đã phân tán ra, từ một dặm kéo dài thành ba dặm. Ba chiếc thuyền lớn đã đến gần bến tàu, ở đây thả neo hơn hai mươi chiến thuyền ngàn thạch, cửa sổ trên thành tàu của ba chiếc thuyền lớn đã mở, một họng pháo tối om từ trong khoang thuyền thò ra.

Thời gian đã đến giờ hợi, trên bến tàu đã không ai, Hoàng Chí Xa nhìn một dãy thuyền lớn cách hắn hơn mười trượng, hắn dứt khoát hạ lệnh:

- Xạ kích!

Tiếng pháo cực lớn ở trên mặt sông đột nhiên vang lên, hai mươi chiến thuyền, hai trăm hỏa pháo đồng thời phát tác, từng khỏa đạn pháo đục thủng thân thuyền, ở trong thân tàu nổ tung, lửa cháy mạnh bắn ra, gỗ vụn tung tóe, đội thuyền vỡ ra, lập tức dẫn phát đại hỏa, từng chiếc từng chiếc chiến thuyền bị phá thành mảnh nhỏ, nhanh chóng chìm xuống, rất nhiều thủy thủ cùng binh sĩ trên thuyền, có bị tạc chết, có rơi xuống nước, hoảng sợ vạn phần mà bơi lên bờ, kêu khóc thảm thiết, hô hào hướng quân doanh chạy đi. La Khải Ngọc bị âm thanh nổ tung từ trong mộng bừng tỉnh, hắn đẩy nữ nhân bên cạnh ra, chạy đến đại trướng, lập tức sợ ngây người, chỉ thấy ánh lửa trùng thiên ở bờ sông cách vài dặm bên, đại hỏa kéo dài vài dặm, hơn bốn trăm chiếc thuyền lớn đều bị đại hỏa nuốt hết.

Hơn ba vạn binh sĩ đều thấy đại hỏa thiêu đốt, lại không ai dám tiến đến cứu hoả, tiếng nổ lớn cực mạnh cùng miêu tả của thủy thủ trốn về làm bọn hắn sợ hết hồn.

Trên mặt sông, hơn bốn trăm chiến thuyền toàn bộ biến mất, gỗ vụn trôi đầy mặt sông, pháo oanh kích trọn vẹn một canh giờ, thời gian dần dần trôi qua, lại qua một khắc, tiếng bạo tạc trên sông hoàn toàn yên tĩnh lại.

Tin tức đội thuyền Huỳnh Dương bị hủy, buổi tối ngày hôm sau liền đưa đến trong tay Tề Vương Hoàng Phủ Chung. Hơn bốn trăm chiến thuyền, tính cả ba mươi chiếc vận lương thực cùng một chỗ tan thành mây khói, làm cho Hoàng Phủ Chung nổi trận lôi đình, mà vũ khí sắc bén kiểu mới của Sở Quân thì càng làm cho hắn lo nghĩ, bất quá kho lúa không việc gì, khiến cho hắn hoặc nhiều ít cảm thấy có vài phần may mắn, loại phẫn nộ này, may mắn cùng hoảng sợ đan vào một chỗ, làm cho nội tâm của hắn loạn thành một đoàn, hắn ai cũng không muốn tiếp, ngay cả mưu sĩ Cao Ngang Dã cũng bị hắn cự tuyệt ở bên ngoài đại trướng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.