Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 427: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(thượng)



Vào đêm, Cao Ngang Dã ở trong doanh trướng của mình, thật lâu cũng khó có thể bình tĩnh, hắn nhìn bản đồ trên bàn, nhiều lần cân nhắc dụng ý tập kích lần này của Sở Quân, phá hủy con đường vận chuyển trên nước của quân Tề, đó cố nhiên là một mục đích của Hoàng Phủ Vô Tấn, nhưng chỉ sợ đả kích sĩ khí của quân Tề mới là dụng ý thực sự của hắn.

Tề Châu đã bị Sở Châu chiếm lĩnh, tuyệt đại bộ phận gia quyến của tướng sĩ Tề quân nằm trong tay Sở Quân, đã dao động quân tâm của Tề quân, điểm này Cao Ngang Dã cũng ý thức được. Nhưng duy nhất làm cho hắn tính sai chính là, Sở Quân tiến quân chậm chạp, rõ ràng ngừng trú tại Đông quận không đi, rất hiển nhiên, Hoàng Phủ Vô Tấn là sử dụng chiến lược kéo dài, thời gian càng kéo dài, quân tâm của Tề quân lại càng bất lợi.

Cao Ngang Dã có một cảm giác đâm lao thì phải theo lao, lúc trước là hắn hiến thượng trung hạ tam sách cho Tề Vương, cuối cùng Tề Vương lựa chọn trung sách, ở lại Dự Châu cùng Sở Quân quyết chiến. Nhưng bây giờ Sở Quân lại tựa hồ như không chịu cùng bọn họ quyết chiến. Mà tạo thành trạng thái giằng co, bây giờ mà phản hồi Tề châu, vậy Lạc kinh làm sao bây giờ? Đã đánh gần nửa tháng, lập tức sẽ phá thành, không có khả năng đơn giản buông bỏ.

Cao Ngang Dã đã bắt đầu cảm thấy Lạc kinh là một khối gân gà, ăn vào vô vị, bỏ thì lại tiếc, hắn cũng không thể tránh được.

Tâm tình phiền muộn, hắn chắp tay sau lưng đi ra đại trướng, ở trong đại doanh dò xét, hắn tận lực không có mang tùy tùng, đi một mình ở trong doanh trướng của các binh sĩ, khi tới gần một hoanh trướng, Cao Ngang Dã dừng bước, doanh trướng rất mỏng, có thể trông thấy bên trong có rất nhiều bóng người, hình như là có hai mươi mấy người tụ hội, trong lòng của hắn âm thầm cả kinh, vội vàng đi lên.

- Tiểu Lang, ngươi đừng lo lắng, cha mẹ ngươi không có việc gì, Sở Quân cũng không phải người tàn bạo, Hoàng Phủ Vô Tấn là người chí đoạt thiên hạ, nhất định sẽ đối xử tử tế với dân chúng.

- Thế nhưng mà chân cha ta bị đau, thân thể mẹ ta lại không tốt, tỷ phu cực kỳ keo kiệt, ta không quay về, ai nuôi sống bọn họ, không được, ta đêm nay phải đi!

Nghe thanh âm này, người gọi là tiểu Lang tuổi không lớn lắm, tối đa mười bảy tuổi. Lúc này, một lão binh thở dài nói:

- Không nên hành động ngu xuẩn, đào binh bị bắt sẽ mất đầu đấy, ráng nhịn một chút đi!

Lại có một người cả giận nói:

- Vương đại ca, ngươi cái gì cũng tốt, nhưng là quá nhu nhược, cái gì gọi là nhịn một chút, vợ con ta đều ở trong gia tộc, nghe nói Tề châu muốn phân lại đất đai một lần nữa, bây giờ đang đăng ký đinh khẩu, người không ở nhà không có phần, ngươi không quay về, ta phải đi về!

- Triệu Tam, chúng ta cũng nghe nói Tề châu muốn phân lại đất đai, rốt cuộc là thật hay giả?

Mọi người đồng loạt hỏi.

- Cái này... Dù sao trong quân doanh nói như vậy, đoán chừng là thật, còn có súng đạn của Sở Quân, mấy trăm bước xa nổ tung, căn bản tránh không khỏi, trận chiến này ta không muốn đánh, ta đêm nay cùng tiểu Lang rời đi, các ngươi có đi hay không?

Trong doanh trướng nhao nhao thành một đoàn, có nói đi, có nói lo lắng, lúc này, bỗng nhiên có người hô:

- Đừng cãi nữa, các ngươi nghe kìa!

Cao Ngang Dã cũng nghe thấy, có người đang thổi tiêu, tiếng tiêu nức nở, nghẹn ngào, thê lương, ở trên không quân doanh quanh quẩn. Đây là khúc “ Tư hương” (nhớ nhà) của vùng Đông Lai Tề châu, không ít người cũng trầm thấp hát theo, “xưa kia ta ở đây, dương liễu xanh tươi; nay ta rời đi, vũ tuyết tầm tã; ân quy, tư quy, cha mẹ dựa cửa; tóc trắng xoá, thê tử vào rừng, dung nhan tiều tụy, …

Cao Ngang Dã trong nội tâm thở dài một tiếng, không thể đánh tiếp được rồi, phải buông tha Lạc kinh Đông quy, hắn quay người bước nhanh hướng đại doanh Tề Vương đi đến.

- Không được!

Hoàng Phủ Chung quả quyết cự tuyệt đề nghị của Cao Ngang Dã:

- Vì đánh Lạc kinh, ta hao phí lương thực, tử thương hơn năm vạn người, ngay cả Tề châu cũng ném đi, thành trì lập tức sẽ bị phá, lại muốn ta buông tha Lạc kinh Đông quy, ta tuyệt không làm!

- Thế nhưng mà sĩ khí không còn, quy hương sốt ruột, để lâu ngày, sợ sinh binh biến, điện hạ, Lạc kinh có cũng được mà không có cũng không sao, nhưng quân tâm lại không thể mất, cái nào nặng cái nào nhẹ, nhìn qua là biết, mong điện hạ nghĩ lại!

- Ai nói Lạc kinh có cũng được, không có cũng không sao!

Hoàng Phủ Chung lạnh lùng mà nhìn Cao Ngang Dã:

- Ta hy vọng hạ Lạc kinh, đã không chỉ một ngày, nếu không leo lên Vương vị, nếu không đi vào Tử Vi cung, ta ngàn dặm xa xôi, đến Dự Châu làm cái gì?

Cao Ngang Dã khẩn trương, ngồi lên ngai vàng thì được cái gì, nếu vội vàng đăng cơ như vậy, sẽ bị người trong thiên hạ phỉ nhổ, Hoàng Phủ Chung từ khi nào trở nên thiển cận như vậy:

- Điện hạ. . .

Cao Ngang Dã còn muốn khuyên nữa, Hoàng Phủ Chung lại không muốn lại nghe, hắn khoát tay chặn lại nói:

- Ngươi không cần khuyên, ta đã có dự tính, sĩ khí hạ thấp, đánh hạ Lạc kinh, ta sẽ khao thưởng, ngươi vẫn là thay ta suy nghĩ một chút, làm sao mau chóng đánh hạ Lạc kinh!

Hoàng Phủ Chung vừa nói xong, liềncó thân binh đến bẩm báo:

- Điện hạ, Ung Châu quân Đại tướng Thiệu Cảnh Văn có chuyện quan trọng cầu kiến!

Hoàng Phủ Chung giật mình, lập tức đại hỉ, không ngớt lời nói:

- Mau, mau mời vào!

Thiệu Cảnh Văn là nhân vật số hai của quân Ung Châu, hắn đến, tất nhiên là có chuyện trọng đại, Cao Ngang Dã lại có chút lo lắng, dùng tâm tính chỉ vì cái trước mắt hiện tại của Hoàng Phủ Chung, chỉ sợ sẽ bị Ung Châu lợi dụng, hắn vội vàng khuyên nhủ:

- Điện hạ không thể đơn giản đáp ứng cái gì, Ung Châu bụng dạ khó lường, thuộc hạ rất lo lắng bọn hắn sẽ thừa cơ bỏ đá xuống giếng.

Vốn Hoàng Phủ Chung đối với Cao Ngang Dã có chút bất mãn, những lời này của hắn làm cho Hoàng Phủ Chung càng thêm mất hứng, mặt hắn trầm xuống nói:

- Ta không phải hài nhi ba tuổi, dụng ý của Ung Châu ta sẽ suy xét, ngươi lui xuống trước đi!

Cùng Thiệu Cảnh Văn nói chuyện, hắn vậy mà không cho Cao Ngang Dã tham dự, Cao Ngang Dã bất đắc dĩ, chỉ phải lui xuống.

Một lát sau, Thiệu Cảnh Văn được thân binh đưa đến, hắn quì xuống hành lễ:

- Mạt tướng Thiệu Cảnh Văn, tham kiến Tề Vương điện hạ!

Lúc trước Hoàng Phủ Chung cùng Thiệu Cảnh Văn có nhiều lần quan hệ, hắn biết rõ người này khôn khéo tài giỏi, là đệ nhất tâm phúc của Thân Quốc Cữu, trong tay hiện tại lại có mười vạn đại quân, khinh thị không được, hắn vội vàng nâng hắn dậy:

- Thiệu tướng quân miễn lễ, mau mời ngồi!

- Tạ điện hạ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.