Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 428: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(hạ)



Thiệu Cảnh Văn ngồi xuống, một gã thị thiếp dâng trà cho hắn, Thiệu Cảnh Văn tâm niệm xoay chuyển, liền cười nói:

- Nghe nói Vương phi cùng thế tử đã trở lại quân doanh, chúc mừng điện hạ cả nhà đoàn tụ.

- Aii! Cũng là thân binh hộ vệ đắc lực, ở Lỗ Quận suýt nữa tao ngộ Sở Quân, cách xa chỉ có ba mươi dặm.

Hoàng Phủ Chung cũng rất cảm thán, thê tử cùng nhi tử của hắn vài ngày trước rốt cục trốn về trong quân, sự tình một mực làm cho hắn lo lắng rốt cục giải quyết viên mãn, cả nhà không có việc gì, làm cho hắn cao hứng vài ngày. Nhưng hiện tại, tâm tư của hắn toàn bộ đã đặt lên Lạc kinh, hắn cũng muốn cùng Thiệu Cảnh Văn nói chuyện đánh Lạc kinh.

- Không biết Thiệu tướng quân tìm ta, có chuyện gì không?

Thiệu Cảnh Văn cười cười nói:

- Ta phụng mệnh đến cùng điện hạ trao đổi, chủ yếu có hai đại sự.

- Thiệu tướng quân mời nói, ta rửa tai lắng nghe!

- Chuyện thứ nhất, là cùng điện hạ thương lượng sự tình đối phó Sở Quân, Thân thái hậu đã quyết định, quân tướng Ung Châu toàn lực phối hợp Tề quân tiến công Sở Quân, trợ giúp điện hạ khôi phục Tề Châu cùng U Châu.

- Ah!

Hoàng Phủ Chung ah xong một tiếng, lại không có biểu hiện ra vẻ kích động, hắn biết rõ, thiên hạ không có cơm trưa miễn phí, quân Ung Châu trợ giúp hắn, nhất định sẽ có điều kiện, giúp hắn khôi phục Tề Châu, cùng Hoàng Phủ Vô Tấn khai chiến, điều kiện này tất nhiên sẽ không thấp, hắn cười nhạt một tiếng:

- Điều kiện của Thân thái hậu là gì?

- Điều kiện đương nhiên cũng có một chút!

Thiệu Cảnh Văn cũng không khách khí, liền nói thẳng:

- Sau khi đánh bại Hoàng Phủ Vô Tấn, dùng Đông quận làm biên giới, phía tây Đông quận thuộc Ung Châu, quân đội điện hạ lui về Tề Châu, đương nhiên, Lạc kinh vẫn theo như ước định lúc trước, lấy Lạc Thủy làm biên giới, mỗi nhà một nửa.

Trên mặt Hoàng Phủ Chung lộ ra vẻ đắng chát, đã không có Dự Châu, cầm nửa Lạc kinh có ý nghĩa gì, chẳng hắn đi nhận một vùng đất tứ phía là địch sao? Nếu như buông tha Dự Châu, hắn cuối cùng cũng không thu hoạch được gì, làm mai mối cho Ung Châu, hơn nữa cuối cùng U Châu chỉ sợ cũng không lấy lại được, cái kia dù sao cũng là địa bàn của Triệu Vương, cũng không thuộc về hắn.

- Chuyện này để ta cân nhắc, qua vài ngày sẽ trả lời thuyết phục, Thiệu tướng quân nói chuyện thứ hai đi!

Thiệu Cảnh Văn biết hắn sẽ không đơn giản mà đáp ứng như vậy, nên không thúc giục hắn, cười nói:

- Chuyện thứ hai, là cùng điện hạ thương nghị như thế nào mau chóng hạ Lạc kinh.

Chuyện này Hoàng Phủ Chung cảm thấy rất hứng thú, hắn vội vàng nói:

- Thiệu tướng quân mời nói!

Thiệu Cảnh Văn mỉm cười:

- Lạc kinh đã đánh nửa tháng, quân coi giữ đều đã mỏi mệt, trong thành Lạc kinh cũng không giống như vừa mới bắt đầu cao thấp một lòng rồi, theo tin tức từ trong thành, Trương Tấn Tiết làm vài sự tình khiến Thái tử bất mãn, chúng ta cân nhắc lợi dụng chuyện này, hy vọng được Tề Vương điện hạ phối hợp.

Trong thành Lạc kinh một mảnh bừa bộn, thủ vững thành trì đã hơn nửa tháng, quân coi giữ là Đại tướng Lý Di cùng Tướng quốc Trương Tấn Tiết suất lĩnh, đánh lui một lần tiến công nữa của Ung Tề liên quân, khiến cho Ung Tề liên quân tử thương hơn mười vạn. Nhưng quân coi giữ cũng bỏ ra giá lớn, quân coi giữ từ lúc đầu một vạn, mộ quân bảy vạn, hiện tại giảm còn không đến ba vạn, tử thương hơn phân nửa.

Càng chết người là, thương vong rất cao, khiến cho quân coi giữ chiêu mộ tân binh trở nên thập phần khó khăn, tòng quân chẳng khác nào chịu chết, không có bao nhiêu người nguyện ý đem nhi tử đưa lên thành, đồng thời phủ khố cũng tiêu hao hầu như không còn. Ngoại trừ còn một chút lương thực ra, kho ngân đã hết sạch, vốn đều là quân đội Đại Ninh, ý chí chống cự của mọi người cũng không kiên cường, chủ yếu là dựa vào tiền tài kếch xù để duy trì sĩ khí. Hiện tại, quân coi giữ là trả quân lương theo ngày, một ngày phải chi trả mười vạn lượng bạc, cộng thêm tiền trợ cấp khiến cho quốc khố đã không còn, không chỉ không mộ được tân binh, thậm chí ngay cả tiền trả quân lương cũng khó khăn rồi, chỉ có thể ghi nợ, sĩ khí giảm mạnh, các binh sĩ bắt đầu oán than dậy đất.

Có thể Trương Tấn Tiết không dám đem lương thực nâng giá, như vậy sẽ dẫn phát dân biến, dưới vạn bất đắc dĩ, Trương Tấn Tiết chỉ phải sử dụng sách lượt cuối cùng của hắn, là dùng cớ thông đồng với địch mà xét nhà, chuyên môn nhằm vào hoàng tộc cùng quyền quý, trong vòng một đêm xét mười hai gia tộc quyền quý cùng hào phú, thu được trăm vạn lượng bạc, trả xong sổ nợ, miễn cưỡng có thể duy trì sáu bảy ngày, nhưng nguy cơ của Trương Tấn Tiết lại xuất hiện.

Thời điểm vây công Lạc kinh được nửa tháng, bỗng nhiên truyền đến một tin tức phấn chấn nhân tâm, quân Ung Châu bởi vì Quan Trung bị Tây Lương quân tiến công quy mô mà bị bách lui lại. Mà quân Tề cũng bởi vì áp lực của Sở Quân sau lưng mà không thể không lui về nghênh chiến Sở Quân. Hai chi đại quân vây khốn Lạc kinh trong một đêm rút lui sẽ sạch.

Lập tức toàn thành vui mừng, dân chúng trên đường phố gõ chiêng đánh trống, chúc mừng Lạc kinh vệ thành thắng lợi, tất cả cửa hàng lớn, quán rượu, kỹ viện cùng quán trà yên lặng gần nửa tháng, lại liên tục mở cửa buôn bán, thực khách, trà khách cùng khách làng chơi cũng nén không được tâm tư, lục tục nối gót tới. Lạc kinh cơ hồ trong vòng hai ngày liền khôi phục phồn thịnh cùng sinh cơ ngày xưa.

Ánh mặt trời mùa thu chiếu rọi từng nơi hẻo lánh trong Lạc kinh, ôn hòa cùng mát mẻ, rất nhiều bệnh nhân cũng liên tục lên đường phố, hưởng thụ ánh mặt trời ngày thu cùng niềm vui thắng lợi.

Dương Thịnh bị bệnh gần nửa tháng, thân thể lại dần dần chuyển biến tốt đẹp. Sáng sớm, hắn cũng đi ra ngoài, hắn lúc trước thường xuyên đấn quán trà Đích Lô, uống một chén trà ngon, cùng lão hữu tâm sự, nghe thanh âm dân gian một chút, đây là thói quen mấy năm qua của hắn.

Bất quá bệnh của Dương Thịnh mặc dù tốt rồi, nhưng tâm tình của hắn vẫn rất áp lực, Thành Trì đại bại, hắn bị Trương Tấn Tiết vạch tội vô năng, bị Hoàng Phủ Hằng miễn đi hết thảy chức quan. Nếu như nói Tấn Châu bại trận hắn có trách nhiệm, hắn còn có thể miễn cưỡng tiếp nhận. Nhưng Thành Trì đại bại, Dương Thịnh không cho rằng là trách nhiệm của mình, nếu như không phải Lý Di ở Huỳnh Dương đại bại, đến nỗi tiên phong Tề Châu đuổi đến Yển Sư, hắn sao lại bị bức rút quân, không bị bức rút quân, hắn sao lại bại?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.