Hoàng Tộc

Quyển 2 - Chương 442: Thăm dân tình (thượng)



Hoàng Phủ Vô Tấn vội vàng nâng họ dậy:

- Các vị không cần đa lễ, xin hãy đứng lên đi!

Hắn đến ruộng đồng là để thị sát, chỉ muốn hỏi nông dân tình hình thu hoạch vụ thu. Đám thân binh lập tức bày ra mấy cái ghế nhỏ.

Hoàng Phủ Vô Tấn khoát tay cười nói:

- Mời mọi người ngồi, chúng ta tùy tiện tâm sự, không cần sợ hãi.

Mấy nông dân phập phồng lo sợ ngồi xuống. Họ đời đời là nhà nông, tiếp xúc quan viên cao nhất cũng chỉ là huyện lệnh lão gia, ngay cả chủ nhân của họ là Huỳnh Dương quận vương cũng chưa từng tiến đến, càng đừng nói tới thấy đại danh đỉnh đỉnh Lương vương. Hơn nữa mấy trăm binh sĩ sát khí đằng đằng vây quanh họ, loại cảm giác này đích thực khiến người rất căng thẳng.

Hoàng Phủ Vô Tấn cười nheo mắt hỏi:

- Mảnh đất này thuộc về đâu?

Ông nông dân thấy vương gia tươi cười, lòng thầm yên tâm chút, liền nói:

- Hồi bẩm vương gia, vùng này là địa giới trấn Tống trang Bạch Kiều huyện Dĩnh Xuyên. Thôn chúng ta ở phía đông khoảng năm dặm, trên một nửa người đều là họ Tống, nhưng khối ruộng đất này thuộc về trang viên của Huỳnh Dương quận vương, không liên quan đến chúng ta.

- Ồ!

Hoàng Phủ Vô Tấn hơi có hứng thú. Hắn biết Huỳnh Dương quận vương Hoàng Phủ Giới ở Lạc Kinh rất nổi danh, bị phong làm Tông Chính tự khanh, tại Lạc Kinh lại làm hoàng tộc, đem thật nhiều người tuy là họ Hoàng Phủ nhưng không phải hoàng tộc kéo vào tông miếu quỳ lạy nhận tổ tông, gây chuyện tức cười. Thì ra nơi này là trang viên của y.

- Trang viên này lớn cỡ nào?

- Rất lớn, nghe nói hơn một vạn mẫu. Thôn chúng ta có hơn tám phần ruộng lúa đều thuộc về trang viên của hắn. Còn có Trương gia thôn và mã trang đều bao gồm trong trang viên đó. Đa số người trong ba thôn đều là điền nông của hắn, ta trồng trọt cho trang viên đã ba mươi năm.

Hoàng Phủ Vô Tấn lại hỏi:

- Vậy điền tô các ngươi bao nhiêu? Có nộp thuế không?

Ông nông dân ngẫm nghĩ, nói:

- Chúng ta điền tô có hai cách, một kêu là bị giao bị, loại khác là hai thêm một, chúng ta có thể tự lựa chọn.

- Cái gì là bị giao bị? Cái gì lại là hai thêm một?

- Hồi bẩm vương gia, bị giao bị chính là thuế ruộng giao hắn, tô thuế chúng ta tự giao quan phủ, đấy là bị giao bị. Hai thêm một là hai phần ruộng lúa cộng thêm một đấu lương thực, thế thì chúng ta không cần quan tâm thuế phú quan phủ, do hắn đến giao. Bình thường chúng ta đều chọn hai thêm một.

- Vì sao?

Hoàng Phủ Vô Tấn đã lờ mờ đoán được đây là cách trốn thuế của đám quyền quý. Hắn ở Đông quận cũng có nghe quan địa phương nói, Tề vương có được ruộng đồng trên vạn mẫu nhưng chưa bao giờ giao một chút lương thực thuế phú. Nhưng gã lại hướng nông dân trồng lương thực thu thật nhiều thuế phú quan phủ. Kỳ thật gánh nặng của nông dân không hề giảm bớt, chẳng qua là thuế phú nên giao cho quan phủ bị quyền quý tham ô, cho nên nông phương bắc rất ít, thuế phú triều đình cơ bản đều dựa vào tam châu phương nam.

Nhưng hắn muốn hiểu rõ sự mập mờ trong đó, quan viên Đông quận chỉ lập lờ, hắn hết cách đành hỏi ông nông dân để hiểu rõ ràng.

- Thuế ruộng quan phủ là thập thuế nhất, chúng ta đều là thượng điền, một mẫu có thể sản xuất ra hai thạch lúa. Thập thuế nhất chính là phải giao hai đấu cho quan phủ, mà đông chủ chỉ thu một đấu thuế ruộng, cho nên trên cơ bản thì mọi người đều chọn hai thêm một.

Ông nông dân thở dài nói:

- Kỳ thật chúng ta biết bên trong có mạo hiểm. Chúng ta đều biết đông chủ sẽ không đem những điền thuế này cho quan phủ, cứ lo lắng lỡ đâu quan phủ truy cứu, khiến chúng ta bổ sung thêm thuế ruộng đã thiếu thì sẽ tán gia bại sản.

Hoàng Phủ Vô Tấn gật đầu, nói đến cùng thì cũng tại quyền quý tham lam. Nhưng từ xưa đến nay, tiêu diệt quyền quý cũ thì sẽ có cái mới sinh ra thôi, vòng đi vòng lại. Giống như năm trước hắn nhận hai mươi vạn phủ binh Sở Châu, những đô úy đó vì sao ủng hộ hắn, nguyện bán mạng cho hắn? Còn chẳng phải bởi vì chờ hắn đoạt thiên hạ để họ trở thành tân quyền quý sao?

Từ xưa đến nay, có khai quốc hoàng đế nào đánh vỡ vòng lẩn quẩn này? Trong lịch sử, Chu Nguyên Chương muốn đánh vỡ cái vòng này, liên tiếp chế tạo đại án, quét hết tất cả quan liêu quyền quý, thậm chí phát động dân chúng tầng dưới chót, chấp nhận dân chúng dùng dây trâu trói tham quan đem vào kinh. Nhưng sau khi y chết, chỉ định một đứa cháu yếu đuối kế thừa hoàng vị, cuối cùng đứa con Chu Lệ có được quân quyền mạnh mẽ còn không phải phục hồi như cũ sao?

Dương Kiên cũng muốn đánh vỡ vòng lẩn quẩn này, xóa sạch quý tộc quân sự quan lũng. Con trai y Dương Quảng kế thừa ý chí phụ thân, kiên quyết cải cách. Y dời đô Lạc Dương, thúc đẩy khoa cử, đánh vỡ chế độ cửu phẩm trung chính, hùng tâm bừng bừng. Nhưng nóng vội tạo thành thiên họa đại loạn, vẫn bị đám quan lũng đẩy ngã, kiến lập Lý Đường vương triều. Tuy cuối cùng Lý Đường xóa sạch đám quan lũng, rồi lại bị Sơn Đông quân sự phục hồi, cuối cùng thất bại.

Lịch sử cứ vòng đi vòng lại, các loại quyền quý sinh sôi nảy nở trên mảnh đất này, tựa như đèn kéo quân ngươi hát xong thì ta lên nối tiếp, có lẽ đây chính là vòng lẩn quẩn của lịch sử Hoàng Tông Hi.

Hoàng Phủ Vô Tấn thở dài, hỏi ông nông dân:

- Hiện giờ các ngươi có khó khăn gì không?

Mấy người nông dân nhìn nhau, muốn nói lại thôi.

Hoàng Phủ Vô Tấn thấy ra họ khó xử, liền cười nói:

- Không sao đâu, các ngươi cứ nói đi, có thể giúp được gì thì ta sẽ cố gắng, nếu không giúp được thì ta cũng hết cách.

- Vương gia, bây giờ chúng ta khó khăn nhất là thu lúa không kịp. Mắt thấy hàn đông sắp đến, còn chưa kịp gieo lương thực, chúng ta rất sốt ruột.

Nhìn nông dân vất vả canh tác, xem lương thực là mạng sống, Hoàng Phủ Vô Tấn ngoái đầu thản nhiên nói:

- Trịnh tướng quân, ngươi và Hoàng Phủ Anh Tuấn tác chiến đã giẫm nát bao nhiêu ruộng đồng?

Trịnh Diên Niên vội tiến lên đáp:

- Hồi bẩm điện hạ, tính cả ruộng đồng bị Tề quân giẫm lên có tổng cộng mười lăm khoảnh, ty chức đã bồi thường.

Hoàng Phủ Vô Tấn gật đầu, lại chỉ ruộng đồng vô hạn, nói:

- Khí trời đã dần biến lạnh, mấy ngày nay chắc không có chiến dịch gì đâu, hãy để đám lính cùng gặt lúa đi.

Giọng điệu của Hoàng Phủ Vô Tấn cực kỳ bình thản, nhưng trong sự thản nhiên đó có loại uy nghiêm khiến người không thể kháng cự.

Trịnh Diên Niên vội vàng đáp:

- Sáng sớm ngày mai ty chức sẽ sắp xếp!

- Ta nói chẳng những là bộ binh của ngươi, năm vạn đại quân đều phải canh tác hết, còn có Tề quân bị bắt, tất cả phải xuống ruộng gặt lúa.

Hoàng Phủ Vô Tấn quay đầu nói với thân binh hiệu úy của mình:

- Đợi lát nữa truyền lệnh, giờ mẹo sáng ngày mai, để tất cả tướng lính từ đô úy trở lên đến đại trướng của ta mở hội, thương lượng việc gặt lúa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.