Hoàng Tử Muốn Bỏ Cô Bé Lọ Lem

Chương 9



Nửa tháng sau tại phi trường quốc tế Đào Viên

Tưởng Vĩ Nhân ở trước quầy hàng không Tây Bắc, chờ Uông Gia Úy sắp xếp tốt.

"Đã chuẩn bị xong rồi sao?" Cô tươi cười rạng rỡ, nhìn Uông Gia Úy.

Hắn vỗ vỗ tôiy lên hộ chiếu cùng vé máy bay, nháy mắt cười khẽ."Nên làm đã chuẩn bị xong rồi, nhưng thứ muốn vẫn là không có được."

Tưởng Vĩ Nhân cho hắn một cái liếc mắt, không có ý định để ý tới ‘ ám hiệu ’ của hắn. Cô đi cà nhắc, ôm cổ Uông Gia Úy, cho hắn một cái ôm 100%, bằng hữu đối với bằng hữu .

"Bảo trọng, bạn tốt của tôi, hi vọng anh lên đường thuận buồm xuôi gió."

Uông Gia Úy cũng ôm thật chặt, buông ra, ở bên má cô còn để lại một nụ hôn từ biệt.

"Thật ngốc, không nên quên lời anh nói..., anh chờ em một năm. Một năm nay, ban ngày hay ban đêm, từng giờ từng giây, chỉ cần em nghĩ thông, cảm thấy có thể quên Lương Tiên Sinh rồi, gọi anh một cuộc điện thoại, chân trời góc biển anh đều sẽ nhanh chóng bay tới bên cạnh em, cưới em về nhà."

"Ha ha ~~" tiếng cười Tưởng Vĩ Nhân quanh quẩn, Uông Gia Úy cam kết thỏa mãn hư vinh phái nữ của cô, đáng tiếc hắn không thay thế được người đàn ông kia trong lòng cô.

Nửa tháng trước ở cùng một phi trường đưa Lương Duy Nặc đi thì cô đã rõ ràng, có lẽ mười năm, hai mươi năm, có lẽ cả đời như vậy, Lương Duy Nặc cũng có thể sẽ là người duy nhất cô yêu.

Uông Gia Úy đã hoãn thời gian về Mỹ lần nữa, vì muốn thuyết phục cô và hắn cùng nhau trở về, nhưng Tưởng Vĩ Nhân không có cách nào đồng ý với hắn. Cô không thể lừa gạt hắn, càng không muốn bởi vì không ai bên cạnh, tùy tiện lấy người khác.

Uông Gia Úy trở thành nam nhân tốt, mà cô không muốn làm trễ nãi nam nhân tốt này.

"Cám ơn anh thời gian này giúp một tôiy, em thật sự vô cùng cảm ơn anh."

"Không khách khí, đứa ngốc này!" Hắn xoa xoa đầu của cô, trong lòng rất là thương tiếc.

"Được rồi, anh nên vào rồi."

"Chớ đuổi anh, ôm anh một lần nữa." Uông Gia Úy giang hai cánh tôiy.

Tưởng Vĩ Nhân vừa cười, nhưng không cự tuyệt yêu cầu của hắn, lại ôm hắn một lần nữa.

Mấy ngày nay, ban đêm cô không ngủ được thì đều là Uông gia úy cùng với cô chung quanh loạn quạng . Dương Minh sơn cảnh đêm, nội thành các đại nổi danh Loungebar, đều là bọn họ thường đi giết thời gian địa phương.

Cô biết sau khi Uông Gia Úy đi nước Mĩ ,cô sẽ hết sức nhớ hắn, nhớ người bạn tốt này .

"Ôm đủ rồi chưa?" Tưởng Vĩ Nhân cười hỏi.

"Không có. Anh có thể ôm em như vậy đến thiên hoang địa lão."

"Bớt buồn nôn đi!" Cô cười khẽ, đẩy hắn ra.

"Trực giác của anh nói cho anh biết, đây là cái ôm cuối cùng của chúng tôi, mà trực giác anh bình thường rất chính xác! Người phụ nữ ngốc, em phải chiếu cố chính mình. Không yêu anh, cũng không cần quá nhớ anh. Anh phải đi, em phải nhớ số điện thoại của anh đi."

Tưởng Vĩ Nhân cười to. Thật không chịu nổi hắn!

Uông Gia Úy nói số điện thoại ghi nơi nào đều nguy hiểm, viết trên giấy, giấy không thấy; ghi trong điện thoại di động, sợ rằng điện thoại di động có một ngày sẽ hỏng.

Nhất không có biện pháp, chính là nhớ trong đầu.

Hắn ép buộc cô ghi nhớ chuỗi mã số, hơn nữa mấy ngày nay động một chút là hỏi cô, cô sợ mình đời này thậm đã chí không quên dãy số này. Trừ phi ngày nào đó cô mất trí nhớ, nếu không đây thật là không có biện pháp tốt đấy.

"1623XXXXX. . . . . ." Cô lưu loát nói ra dãy số.

"Tốt lắm." Hắn gật đầu, cực kỳ hài lòng.

Tưởng Vĩ Nhân đẩy hắn, đi về cổng soát vé.

Sau khi đưa Uông Gia Úy đi, Tưởng Vĩ Nhân rời phi trường, đang định vẫy xe tắc xi thì lại bị người gọi lại.

". . . . . . tiểu thư Tưởng Vĩ Nhân?"

Giọng nói đối phương hình như không xác định chắc chắn là cô.

Cô quay đầu, không ngờ nhìn thấy -- Hồng Hi Vân!

Tưởng Vĩ Nhân ngây người, không phải cô nên ở nước Mĩ sao?

"Thật sự là cô? Mới vừa xem bóng lưng c còn không chắc chắn, không ngờ thật tôi đoán trúng rồi, đây nhất định coi là vận mệnh?"

Hồng Hi Vân hướng về phía cô cười, lời nói khiến Tưởng Vĩ Nhân không hiểu được.

"Cô. . . . . . Về Đài Loan lúc nào vậy?" Tưởng Vĩ Nhân không biết có thể hỏi gì.

"Tôi mới vừa xuống máy bay, vừa ra tới đã nhìn thấy cô. Thật không thể tin được, tôi ngay cả gọi điện thoại cho côđều không cần."

"Cô. . . . . . Muốn tìm tôi?" Tưởng Vĩ Nhân nghi hoặc nhìn cô.

"Tôi sợ không nói rõ ràng trong điện thoại, cho nên liền trực tiếp trở lại tìm cô. Bây giờ cô có rãnh không? Chúng ta có thể đi vào tìm một chỗ ngồi hay không, tôi có việc nhất định phải nói cùng cô, có thể không?"

Bộ dạng Hồng Hi Vân thực vội, Tưởng Vĩ Nhân suy nghĩ một chút, dù sao hôm nay là Chủ nhật, cô cũng không có việc gì.

Vì vậy, hai người lại trở lại phi trường, tìm coffee bar, ngồi xuống nói chuyện.

Mấy vạn thước trên bầu trời, Tưởng Vĩ Nhân lệ rơi đầy mặt, tay vẫn còn run rẩy.

Máy bay đã bay hơn hai giờ, từ lúc Hồng Hi Vân tìm tới cô, cũng đã qua 15 tiếng.

Thật may là cô có nhiều lần qua Mỹ, vội vã về nhà cầm hộ chiếu, mua một bay vé đi L.A. Cô bây giờ đã ở trên máy bay rồi.

Kể từ sau khi đánh vỡ một tách cà phê ở coffee bar, đôi tay Tưởng Vĩ Nhân run rẩy không dừng lại, nước mắt cũng không ngừng rơi.

Cô thậm chí không cảm thấy được Lương Duy Nặc sắp chết, sao người sắp chết, không phải là cô!

Bộ dáng Hồng Hi Vân khóc, cô còn nhớ rõ; Hồng Hi Vân đã nói, mỗi một lời giống như ngàn vạn kim châm, đâm cô đau đớn không chịu nổi.

Cô nói, bởi vì khối u áp bức đến thần kinh thị giác, hắn đã hoàn toàn không nhìn thấy.

Bởi vì u quá lớn, phải phối hợp tia phóng xạ, trị bệnh bằng hoá chất, lại phẫu thuật. Hắn thật gầy, rõ ràng không thấy được,

Mỗi ngày ngồi bên cửa sổ, đều nghe một bài hát –Don McLean ‘And I Love You So’.

Hắn là bệnh nhân hết sức phối hợp với bác sỹ, nhưng xem ra lại không có ý chí muốn sống.

Hồng Hi Vân còn nói, Lương Duy Nặc chưa từng phản bội cô, từ đầu tới đuôi hắn đều yêu cô.

Bởi vì Hồng Hi Vân không đành lòng để Lương Duy Nặc cô đơn ra đi -- hắn có thể sẽ chết, cũng có khả năng chết ở trên bàn mổ -- mà ba ngày sau đó, hắn sẽ phải lên bàn mổ rồi, cho nên Hồng Hi Vân gạt Lương Duy Nặc trở lại, chính là muốn hỏi cô một chút, có nguyện ý đi gặp Lương Duy Nặc hay không?

Vốn là nghĩ cùng cô về nước Mỹ , nhưng suy nghĩ một chút, cô quyết định không làm ‘ người thứ ba ’ nữa. Mặc kệ kết quả giải phẫu như thế nào, cô cảm thấy thời gian này cũng nên để cho hai vợ chồng bọn họ ở chung.

Nói rất nhiều, rất nhiều. . . . . . Mà lòng của Tưởng Vĩ Nhân lại càng nghe càng cảm thấy loạn.

Ba ngày, chỉ còn dư ba ngày! Ngồi máy bay mười ba tiếng đồng hồ, lại cùng cô nói chuyện mới đáp chuyến bay là 15 giờ, gặp lại được hắn, bọn họ chỉ còn lại thời gian không tới hai ngày!

Ông trời, hắn lại muốn một người lặng lẽ rời đi cái thế giới này? !

Tưởng Vĩ Nhân khóc suốt, cô muốn khóc khô nước mắt, như vậy đợi lúc cô nhìn thấy Lương Duy Nặc, cũng sẽ không khóc nữa. Cô không cần rơi lệ ở trước mặt hắn, hắn không cần đau lòng vì cô. . . . . .

Bởi vì cô càng không ngừng khóc, vì vậy tiếp viên hàng không tới đây hỏi thăm cô là cần giúp đỡ phải không?

"Cô có cần sự giúp đỡ hay không? Có phải thân thể không thoải mái hay không?" Nữ tiếp viên hàng không hỏi.

Tưởng Vĩ Nhân lắc đầu, nghẹn ngào nói: "Tôi sẽ khóc suốt như vậy đến nước Mĩ, không cần đưa bữa ăn cho tôi, chỉ cần cho tôi nước, những thứ khác tôi đều không cần." Nói xong, cô quay đầu nhìn cửa sổ cabin, tiếp tục khóc.

Austin đẩy cửa phòng bệnh, tiếng nhạc liền xuất hiện --

And I love you so

The people ask me how

How I"ve lived till now

I tell them Idon’t know

I guess they understand

And you love me too

Your thought sare just for me

You set my spirits free

I’m happy that you do

The book of life is brief

And oncea page is read

All but love is dead

That is my belief

Tưởng Vĩ Nhân đã cho là rơi hết nước mắt, trong mắt lại tràn đầy. Ca từ lập lại một lần lại một lần, nước mắt của cô không ngừng nhỏ xuống, không cách nào khống chế.

Cô nhìn thấy Lương Duy Nặc trở nên gầy gò tái nhợt, nhìn cửa sổ, đôi môi động đậy, ngâm nga theo giai, biểu lộ có chút ưu thương, không biết được đang suy nghĩ gì.

Tưởng Vĩ Nhân đi theo phía sau Austin, an tĩnh đi vào phòng bệnh. Austin là bác sỹ điều trị cho Lương Duy Nặc, ở nước Mĩ, hắn đã là bác sĩ khoa não rất quyền uy rồi.

Austin đi tới bên cạnh tắt âm nhạc, giống như không có gì nói: "Ông trời của tôi! Anh nghe không phiền à? Ngày ngày nghe, rốt cuộc bài hát này hấp dẫn chỗ nào?"

"Tôi đã không nói với anh sao? Đây là bài hát tôi hát cùng Nhân Nhân."

Mặc dù Lương Duy Nặc không nhìn thấy, nhưng mặt còn chuyển tới phương hướng Austin lên tiếng."Tôi yêu Nhân Nhân, tựa như bài hát này."

Austin đi tới bên cạnh Lương Duy Nặc, kéo ghế ngồi xuống.

"Hôm nay cảm thấy thế nào?"

"Như cũ. Viên thuốc đáng chết làm tôi muốn nôn, anh có muốn phẫu thuật cho tôi hay không, muốn chết muốn sống cho tôi một cái sảng khoái?" Lương Duy Nặc cười như không cười nói.

"Anh thật muốn tiếp tục sống sao?" Austin hỏi, có lúc hắn rất hoài nghi Lương Duy Nặc có muốn tiếp tục sống hay không.

Tưởng Vĩ Nhân đứng ở góc muốn lớn tiếng khóc, muốn xông tới ôm hắn thật chặt. Cô chưa từng nhìn thấy bộ dáng Lương Duy Nặc gầy như vậy, hai má hắn lõm xuống, sắc mặt tái nhợt, tóc cũng thưa thớt. . . . . .

Cô rất đau lòng, thật là khổ sở, hận không được những thứ ốm đau kia trên người mình.

"Muốn." vẻ mặt Lương Duy Nặc nghiêm túc nói: "Tôi muốn tốt. Có lẽ còn có cơ hội cùng Nhân Nhân --"

Lương Duy Nặc không có nói thêm gì nữa, chợt an tĩnh lại, một lát sau, nghi hoặc hỏi: "Có người khác trong phòng sao? Tôi giống như ngửi thấy mùi nước hoa." Hơn nữa còn là nước hoa hắn rất quen thuộc.

Austin không lên tiếng, nhìn về phía Tưởng Vĩ Nhân, cô lắc đầu một cái với Austin. Cô bây giờ không thể nói chuyện, cô còn cần một chút thời gian để chỉnh lại cảm xúc.

"Tại sao anh không nói lời nào?" Lương Duy Nặc hỏi.

Austin than thở, quay đầu trở lại nhìn về phía trên giường bệnh hắn, nói: "nếu như anh yêu cô, thì không nên gạt cô."

"Anh không có trả lời tôi, trong phòng còn có người khác sao?" Hắn xác định ngửi thấy mùi nước hoa, là Christian Dior Pure Poison, Vĩ Nhân thường dùng nước hoa này.

Tưởng Vĩ Nhân không muốn làm khó Austin, vì vậy thả nhẹ bước chân, đi ra phòng bệnh. Cô bây giờ thật không có biện pháp nói chuyện với Lương Duy Nặc trên giường bệnh, một lời cũng không có.

Austin quay đầu lại nhìn bóng lưng Tưởng Vĩ Nhân rời đi, có chút buồn vì cô.

Tâm tình Vĩ Nhân hắn có thể hiểu, Lương Duy Nặc hao hết thiên tân vạn khổ, đẩy cô cho người khác, chính là không để cho cô đối mặt với khó khăn như hôm nay.

Hắn hiểu được Tưởng Vĩ Nhân muốn kiên cương ở trước mặt Duy Nặc, đáng tiếc người trong loại tình huống này, phải kiên cường không rơi lệ, thật sự quá khó khăn.

"Tại sao anh cảm thấy trong phòng còn có người khác?" Austin hỏi ngược lại.

Lương Duy Nặc cau mày, mùi nước hoa trở thành nhạt, chẳng lẽ ảo giác của hắn sao? Là hắn. . . . . . Quá mức nhớ nhung cô sao?

"Tôi ngửi thấy được mùi nước hoa quen thuộc." Mùi nước hoa hoàn toàn biến mất rồi, vẻ mặt Lương Duy Nặc nhàn nhạt ưu thương. Hắn có lẽ là thật quá mức nhớ nhung cô.

Lương Duy Nặc chuyển sang cửa sổ thủy tinh. Tuần lễ trước hắn còn thấy được cây ngoài cửa sổ, nhưng tuần lễ này đã không thấy được. Tuần lễ này hắn vẫn còn sống, có lẽ. . . Một tuần lễ hắn sẽ chết đi.

Hắn nghĩ, thật may là hắn làm một rất quyết định chính xác.

Nếu như không ly hôn cùng Vĩ Nhân, bây giờ cô không biết có nhiều khổ sở!

Uông Gia Úy sẽ đối đãi cô tốt chứ? Mặt của hắn hướng về phía cửa sổ, tưởng tượng cảnh sắc mình thấy được lúc ngoài cửa sổ, tưởng tượng Misty xinh đẹp trong ký ức của hắn, đang cười ngọt ngào nhìn mình.

"Sam cậu đối với mình, đối với người yêu của mình, cũng quá tàn nhẫn." Austin nói.

"Quá tàn nhẫn? Tôi không cảm thấy như vậy. Anh giúp tôi tắt nhạc được không? Tôi muốn nghỉ ngơi một hồi."

Lương Duy Nặc không muốn tán gẫu nhiều hơn nữa, định nhắm mắt lại. Dù sao, mặc kệ anh ấy giương mí mắt hoặc nhắm hai mắt, đều là bống tối vô tận.

Austin cũng không phản đối, sau khi kiểm tra cho anh ấy đã kiểu có lệ, đi tới tắt đĩa nhạc mới rời khỏi.

Đóng cửa phòng bệnh, Austin nhìn thấy Tưởng Vĩ Nhân ở một đầu khác hành lang, đứng đối diện cửa sổ thủy tinh.

Anh ấy đi tới bên người cô, hỏi: "Cô có khỏe không?"

"Không có tốt chút nào." Vĩ Nhân lắc đầu.

"Tình trạng của anh ta cũng không tệ lắm, tỷ lệ thành công không thấp."

"Cao bao nhiêu? 90% sao?" Vĩ Nhân nhìn ngoài cửa sổ, chính là không nhìn Austin.

". . . . . . 65%." đầu tiên Austin trầm mặc mấy giây, tiếp mới lộ vẻ mặt khó khăn mở miệng.

"65% có thể tính cao sao?"

"Misty"

"Làm sao anh có thể giúp anh ấy lừa gạt tôi? Anh là phù rể của chúng tôi, chứng kiến hôn lễ tôi và anh ấy, làm sao anh có thể? !" Vĩ Nhân không nhịn được tức giận chất vấn.

"Thật xin lỗi." Austin nói xin lỗi, than thở tiếp.

"Tôi biết Nặc rất có sức thuyết phục, nhưng anh là bác sỹ, làm sao anh có thể để cho anh ấy. . . . . . Anh ấy rất có thể cứ như vậy cô đơn chết!" Nghĩ như vậy, lòng của Tưởng Vĩ Nhân toàn bộ xoắn chung ở một chỗ, đau đến cùng cực.

"Tôi chỉ muốn cho anh ấy mau sớm tới chịu trị liệu, thật xin lỗi." Austin lại nói xin lỗi.

"Anh nhất định phải để cho anh ấy còn sống, chịu đựng lần giải phẫu này, đây là anh thiếu nợ của tôi!"

". . . . . ." Austin không lên tiếng.

"Nếu như giải phẫu thành công, anh ấy có thể khỏi sao?"

"Misty, nếu không giải phẫu cắt bỏ hoàn toàn khối u, dự đoán bệnh tình mười năm tỉ lệ sống sót có 75%."

"Có ý tứ gì?"

"Ý là, nếu giải phẫu hoàn toàn cắt bỏ u, anh ấy có thể sống thêm mười năm tỷ lệ chỉ có 75%."

"Anh nói là. . . . . . Bệnh của anh ấy cho dù làm giải phẫu cũng có khả năng không tốt lên?"

"Rất có thể là như vậy, bởi vì khối u không nhất định có thể hoàn toàn cắt bỏ. Chỉ là coi như u cắt bỏ không hoàn toàn, cũng không phải là hoàn toàn không có hy vọng, nói không chừng đối với hóa học trị liệu anh ấy phản ứng tốt, vậy cũng sẽ có khả năng khỏi hẳn. Tôi cũng không coi thường tánh mạng con người."

Tưởng Vĩ Nhân nhìn cửa sổ, không biết đang suy nghĩ gì, sau đó cô tiến lên tầm mắt Austin , nói: "Vô luận như thế nào, lần giải phẫu nà anh nhất định phải thành công, nếu không tôi thành quỷ cũng sẽ không buông anh!"

Austin nghe Tưởng Vĩ Nhân uy hiếp, chợt nhớ tới chuyện cũ từ trước.

Đối với Austin mà nói, Sam là so anh em ruột còn thân hơn. Năm đó bọn họ ở L. A. Lúc đều vẫn là học sinh, cha mẹ anh ấy bởi vì tai nạn máy bay mà qua đời, anh ấy khổ sở chuyện gì cũng không có biện pháp, thậm chí thiếu chút nữa không cách nào hoàn thành việc học.

Lúc đó, là Sam giúp anh vượt qua . Lớp của anh ấy, Sam giúp anh ấy lên trên, ghi chép, giảng nghĩa, ba bữa cơm cũng thường là Sam giúp anh ấy lo liệu. Nếu như không phải là lời nói Sam, anh ấy nhất định sẽ tạm nghỉ học .

Lần này, đổi anh ấy giúp Sam rồi.

Austin không sợ Vĩ Nhân uy hiếp, anh cười cười, nhẹ nói: "Cô có thể , lòng của tôi liền an một nửa. Như vậy đi, tôi phụ trách lấy ra bản lĩnh xuất chúng, hoàn thành giải phẫu; cô phụ trách đi vào cửa phòng bệnh, kích thích anh ấy ý chí cầu sinh mãnh liệt nhất. Tôi đồng ý cô, tôi nhất định đem hết toàn lực để cuộc phẫu thuạt thành công, bằng không, coi như cô làm quỷ bỏ qua cho tôi...tôi cũng không còn biện pháp bỏ qua cho chính tôi."

Anh ấy vỗ vỗ vai của cô, dẫn cô đến trước phòng bệnh, dặn dò nói: "Nhớ, đừng khóc." Anh ấy mở cửa, đẩy cô vào phòng bệnh, nhẹ tay đóng cửa lại.

Vĩ nhân đứng ở trong phòng bệnh, nghe ‘And I Love You So’.

Cô nhớ tới ở phi trường quốc tế Đào Viên ngày ấy, Lương Duy Nặc nói với cô ‘ tôi có thể một lần cuối cùng dắt tay của em hay không? ’, lúc đó anh ấy, trong lòng đang suy nghĩ gì đây?

Lúc này, cô đối với Lương Duy Nặc yêu không có một tia hoài nghi, cô chỉ là không có nghĩ đến, Lương Duy Nặc lại yêu cô không thể tưởng tượng, khắc sâu hơn yêu mình.

Cô chưa từng nghĩ, một người đàn ông có thể yêu một phụ nữ như vậy. Mà anh ấy yêu mình, cảm giác ấy sao hạnh phúc, lại chua xót như vậy.

Cô lại nghĩ tới, đêm hôm đó bọn họ gây gổ, cô nói mình là mắt bị mù mới có thể gả cho anh ấy, mà sau anh ấy lại nói. . . . . . Là mắt anh ấy bị mù mới có thể cưới cô. Khi đó anh ấy, nhất định anh ấy đã biết cuối cùng sẽ mù chứ?

Austin nói, anh ấy sớm nói với Duy Nặc, lại kéo dài, u sẽ áp bức đến thần kinh thị giác, dẫn đến mù.

Anh ấy lại vì muốn cô cam tâm ly hôn mà hoãn trị liệu. . . . . . Lương Duy Nặc thật là đứa ngốc siêu cấp thế giới!

Chỉ là, không sao!

Thật may là Lương Duy Nặc đại ngốc thế giới này, cưới cô cái ngốc trong miệng Uông Gia Úy.

Bọn họ ngốc như nhau, cùng nhau đần, anh ấy cùng cô đều là đại ngốc nghếch tới cực điểm, mới có thể yêu thật sâu thật sâu như vậy, yêu đến tâm cũng đau đớn.

Lương Duy Nặc hướng ra cửa, anh ấy lại ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc rồi.

"Có ai có ở đây không?"

Tưởng Vĩ Nhân làm một hô hấp thật sâu, bước chân kiên định hướng đến gần anh ấy, đi tới bên giường bệnh.

Mùi nước hoa càng đậm, anh ấy vô cùng đã xác định có người cách đó không xa, người này cách anh ấy rất gần.

"Rốt cuộc là ai?"

Vĩ Nhân lôi kéo cái ghế mới vừa rồi Austin ngồi qua, ngồi xuống, sau đó vươn tay, cầm tay Lương Duy Nặc.

"Anh không thấy."

Lương Duy Nặc trong nháy mắt cứng ngắc, không biết được phản ứng như thế nào.

"Đêm hôm đó chúng ta gây gổ, em nói em thật sự là mắt bị mù mới có thể gả cho anh, nhưng em thế nào cũng nghĩ không đến, thì ra là ánh mắt mù là anh. Anh có cần cái gì hay không chứ ? Có muốn hay không uống một chén nước? Anh xem dáng vẻ rất khát nước."

Tưởng Vĩ Nhân sờ sờ mặt của anh, không biết được chuyện gì xảy ra, cô không cần cố ý nhẫn nại, nước mắt không hết rồi.

Cô có thể kiên cường, bởi vì Lương Duy Nặc sẽ hi vọng cô kiên cường. Cô hiểu được lúc này chỉ cần Lương Duy Nặc mở miệng, mặc kệ anh ấy nghĩ muốn cái gì, cô đều sẽ tìm đưa cho anh ấy. Sao trên trời, băng tuyết, mặc kệ anh ấy muốn cái gì, khó khăn đi nữa cô đều sẽ vì anh ấy tìm đến! Huống chi, bây giờ Lương Duy Nặc phải cần chỉ là cô kiên cường, kiên cường nhiều đơn giản!

"Nhân Nhân. . . . . . em . . . . . Làm sao em. . . . . . em. . . . . ."

Lương Duy Nặc, hoàn toàn không hiểu được nên nói cái gì.

Người anh ấy nhớ thương đang ở trước mặt, nhưng anh ấy không cần cô ở trước mặt, anh ấy không cần cô khổ sở, không cần cô khóc thút thít cho anh ấy!

Ông trời, rốt cuộc là ai rối loạn kế hoạch của anh ấy?

"Em làm sao sẽ tới? Anh muốn hỏi cái này sao? Anh có nhớ hay không, ngày ấy đến phi trường Đào Viên tiễn đưa anh, anh hỏi em có thể một lần cuối cùng dắt tay em hay không? Sau em lại trở về, vẫn muốn, vẫn muốn, đã yêu mới vui mừng, làm sao có thể còn đối với người cũ dịu dàng như thế, giống như là quyến luyến không dứt, dáng vẻ không bỏ được buông tay?"

Giọng nói Tưởng Vĩ Nhân nhẹ nhàng, giống như đang giảng chuyện cười.

Lương Duy Nặc nghe được sắc mặt lại tối tăm, không phản bác được.

Vĩ Nhân nhìn mặt của anh ấy, cảm giác tâm thật sự rất đau thật là đau! Âm thanh của cô nhẹ hơn, nói tiếp: "Em bắt đầu hoài nghi, anhi có lừa em cái gì hay không? Giống vậy bị bệnh nan y gì đó. Ngày đó sau khi anh vào cổng, chờ anh đi xa, em hướng về phía bóng lưng của anh nói ‘ Lương Duy Nặc, em yêu anh. . . . . . Mặc kệ xảy ra chuyện gì, mặc kệ bây giờ anh yêu là ai, em đều yêu anh, em yêu anh. . . . . . ’. Em nghĩ, nếu như anh lừa em chuyện gì, mà em vẫn yêu anh như thế, vậy chúng ta không ở cùng nhau không phải quá ngu rồi sao? Không ngờ, thế nhưng thật bị em đoán trúng ư!" Nói xong, cô dừng lại một hồi lâu.

"Anh nghĩ, em có thông minh như vậy sao?" Tưởng Vĩ Nhân thấy anh ấy không nói lời nào, lại mở miệng.

Lương Duy Nặc vẫn là không nói lời nào.

"Em lừa gạt anh. Thật ra thì em thật sự cho là anh không cần em nữa. Nhưng anh vào quan thuế, em hướng về phía bóng lưng của anh nói yêu anh, là thật. Em thật sự yêu anh, mặc kệ anh xảy ra ra chuyện gì, em đều yêu anh. Lương Duy Nặc, cái người đại ngốc nghếch. Ngã bệnh tính là gì? Nan y thì thế nào?"

Vĩ Nhân đưa tayy sờ sờ mặt anh ấy gầy gò, rất đau lòng, thở dài, còn nói: "Anh không phải nhất định sẽ chết! Nếu như đổi lại là em bị bệnh --"

"Không cần nguyền rủa mình!" Lương Duy Nặc quát.

"Tốt." Tưởng Vĩ Nhân lập tức thuận theo.

Lương Duy Nặc sửng sốt một hồi lâu, cũng không biết làm như thế nào đáp lại.

"Em đưa Uông Gia Úy đi phi trường, anh ấy muốn về nước Mỹ --" Tưởng Vĩ Nhân tiếp tục nói chuyện.

"em cùng anh ấy vẫn thuận lợi chứ?" Lương Duy Nặc ngắt lời cô, hỏi.

"Em và anh ấy thật ra thì chưa từng xảy ra quan hệ, đây chẳng qua là diễn trò. . . . . . Nên tính là thôi. Anhchọc tức em, em nhớ anh có thể cùng nữ nhân khác, vậy em cũng có thể cùng nam nhân khác, nhưng cuối cùng em không làm được. Lòng tham của em biết, trừ anh ra, nam nhân khác em đều không cần."

"Nhân Nhân. . . . . . Em cần gì chứ?"

"Hai chúng ta đều là đứa ngốc, đều tự tìm một nam một nữ đi theo chúng ta diễn trò, cho là như vậy thì có thể chia xa. Món nợ này, chúng ta coi như huề nhau."

Tưởng Vĩ Nhân nhẹ nhàng cười, trên mặt cười tràn đầy, cặp mắt lại đựng bi thương.

"Thật xin lỗi, Nhân Nhân. . . . . ." Lương Duy Nặc thở dài. Trừ lần đó ra, anh còn có thể nói gì? Cái gì cũng không có thể.

"Chớ nói xin lỗi cùng em, anh có lỗi gì với êm. Nên nói xin lỗi chính là ông trời không có mắt, chỉ là thật may ông trời còn có chút lương tâm. Đúng rồi, em còn chưa nói là làm sao em tìm được anh, anh muốn biết không?"

Lương Duy Nặc than thở, đưa tay nghĩ tới chạm Tưởng Vĩ Nhân, lại không thể lập tức tìm được cô.

Thấy thế, lòng của Tưởng Vĩ Nhân co rút đau đớn một chút, lập tức tự động dời mặt được trong tay anh, cầm tay anh dán chặt gương mặt của cô.

"Em xem, ngay cả em anh đều không đụng tới. . . . . ." Anh ấy cười khổ."Nhân Nhân, anh đã mù, hơn nữa rất có thể sẽ chết, không cần ở trên người anh lãng phí thời gian, không đáng giá."

Anh ấy rút tay ra, quay đầu hướng cửa sổ, không hề hướng về cô.

"Anh không cần nguyền rủa mình, nhưng em thật sự suy nghĩ là, nếu như hôm nay em nằm đó trên giường lớn, anh sẽ cảm thấy theo em là lãng phí thời gian sao?"

Cô hi vọng anh ấy có thể trả lời, lại đợi không được đáp án của anh ấy.

"Em đoán ý nghĩ của anh sẽ giống em, cảm thấy thời gian chúng ta còn sót lại, là trân quý nhất, chỉ muốn nắm chặt có thể ở cùng nhau từng giây từng phút. Anh còn sống cũng tốt, chết cũng tốt, đều không thể thay đổi em thực sự yêu anh. Nếu như anh không rõ ràng lắm, em có thể giúp anh thấy rõ ràng."

Lương Duy Nặc không nhìn thấy, nước mắt chảy xuống, không cách nào mở miệng đáp lại cô.

"Dạ, coi như anh thật sẽ chết, em nhiều lắm là khóc lớn mấy ngày, sau đó em sẽ hảo hảo mà sống, hơn nữa nói không chừng qua một lần, em có thể yêu người khác, cho nên anh thật không cần phải lo lắng cho em. Austin nói, anh ấy sẽ không coi thường tánh mạng con người, anh cũng không nên đánh giá thấp sinh mệnh của anh."

Tưởng Vĩ Nhân tựa đầu trên lồng ngực Lương Duy Nặc, nghe tim đập của anh ấy. Lời kế tiếp, nói là cho anh ấy nghe,

Cũng là nói cho mình nghe."Anh có thể sẽ khỏi hẳn, không phải sao? Để cho em cùng anh, không cần cự tuyệt em."

Bên trong phòng bệnh an tĩnh lại, không có ai nói nữa.

Vẻ mặt Lương Duy Nặc giãy giụa, Tưởng Vĩ Nhân lại tương đối an tường.

Anh ấy dựa vào bên người cô, giờ khắc này Tưởng Vĩ Nhân cảm giác mình cái gì cũng không sợ, thậm chí ngay cả tử vong cũng không thể khiến cô sợ hãi.

Lương Duy Nặc không thể tiếp tục khắc chế mình, anh đưa bàn tay đặt lên đầu của cô, dịu dàng phát ra âm thanh."Nhân Nhân, em rất yêu anh. . . . . ."

"Em hiểu biết rõ. Ngày đó em đưa Uông Gia Úy đi phi trường, Hi Vân mới vừa xuống máy bay, cô ấy hỏi em, đây nhất định là định mệnh? Sau em theo lại cô đến coffee bar, cô ấy nói cho em biết đầu đuôi gốc ngọn tình trạng của anh, em làm rơi một chén cà phê, ở trên máy bay tới Mỹ, cũng liều mạng khóc. . . . . ."

Vĩ Nhân nhịn được muốn rơi lệ, liều chết tự nói với mình đừng khóc. Sau một lúc lâu, cô mới có thể mở miệng nữa."Em đã khóc toàn bộ nước mắt khô rồi, mới dám tới gặp anh, mới có dũng khí tới gặp anh. Ở trên máy bay, em vừa khóc, vừa muốn, cảm thấy chúng ta nhất định là định muốn ở cùng nhau, bằng không em sẽ không vừa vặn như vậy, ở phi trường đụng phải Hi Vân, càng không biện pháp trong thời gian ngắn nhất đi tới trước mặt anh."

Chỉ là nghĩ đến có lẽ có thể không thấy được anh ấy, cô liền cả người run run, thật sợ hãi.

"Nếu không thể trong thời gian ngắn nhất đi tới nơi này, em chỉ sợ cũng không thể giống như bây giờ dựa vào anh, nghe tim của anh đập, nói cho anh biết em yêu anh rồi. Vì điểm này, em còn rất cảm tạ ông trời không có mắt. Trận bệnh này có thể cướp đi tánh mạng của anh, nhưng lại để cho em càng tiến một bước hiểu rõ đến tột cùng có thể yêu đến bao sâu."

Cô dừng lại chốc lát, mới còn nói: "Dạ, cõi đời này có chuyện đều là một người có hai bộ mặt , chúng ta cuối cùng đều muốn mất đi. Nhưng mất đi không sao, em chỉ muốn mất đi trước, hảo hảo mà yêu anh là đủ rồi."

"Cho tới hôm nay, anh mới thật cảm tạ thần tiên để cho anh biết em kiên cường." Lương Duy Nặc cúi đầu, nhẹ nhàng hôn tóc của cô, nói tiếp: "Anh yêu em, vẫn yêu rất mâu thuẫn. Những năm này một mình em gánh vác, không giúp em, có lúc anh sẽ rất tức giận, giận chính mình mặc dù là chồng của em, nhưng không cách nào để cho em cam tâm dựa vào. Nhưng phần lớn, anh lại yêu em kiên cường, bởi vì em kiên cường để cho anh an tâm. Mặc kệ có anh hay không, em đều có thể hảo hảo mà sống."

Lương Duy Nặc vây cô thật chặt vào trong ngực, cảm giác vừa đau lòng, lại thương tiếc.

"Nếu biết em có thể kiên cường, tại sao còn muốn lợi dụng Hi Vân đẩy em ra?"

"Đứa ngốc. Biết em kiên cường là một chuyện, nhưng muốn anh độc ác để cho em đối mặt loại khổ sở này, vừa một chuyện khác. Nếu như mà anh ngoan đắc quyết tâm, chính là anh quá ích kỷ. Anh yêu em, không để cho em đối mặt với cái chết của anh, tâm ý anh đối với em, đây cũng là điều cuối cùng anh có thể giúp em làm rồi. Thật xin lỗi. . . . . ."

"Chớ nói xin lỗi nữa, anh chỉ cần yêu em."

"Em vẫn luôn yêu anh, vẫn luôn chỉ thích anh." Tưởng Vĩ Nhân nương tựa anh, nếu như anh ấy dịu dàng không có biện pháp làm bạn cô cả đời, cô để anh ấy vào trong trí nhớ, như bài nhạc này ‘And I Love You So’, bọn họ yêu cũng giống như bài hát đó –All but love is dead( trừ yêu, tất cả đều không còn tồn tại ). . . . . . Sinh hoặc chết, cái gì cũng không quan trọng, một khi có yêu, cái gì đều được vượt qua. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.