Hoàng Tử Yêu Nói Giỡn

Chương 10



“Thiên Thiên vẫn chưa trở lại sao?”

Khổng Ất Nhân cẩn thận cầm con diều mang theo nét đặc sắc của A Lý Bất Đạt, đáy lòng buồn vui sợ hãi lần lượt thay đổi, ngực nóng rực đau đớn hừng hực thiêu đốt.

Chiếc diều này là sáng nay Hải công công tìm được trong một bụi hoa hồng, hắn vừa liếc qua con diều tràn ngập sắc thái đại mạc thanh diễm này, đã biết đây chính là của Thiên Thiên.

Nàng tới Xuân Khánh cung vào lúc nào vậy?

Hy vọng không phải là lúc hắn đang cùng mẫu hậu “Tranh luận ý kiến” hôm qua.

Hắn không ngừng nói với bản thân đừng có tự mình dọa mình, có lẽ con diều nhỏ này là vô tình bay vào Xuân Khánh cung, nhưng mà dây diều cùng ống dây đều hoàn hảo vô khuyết, chứng minh nó căn bản không thể theo gió bay tới.

Chỉ có thể là do Thiên Thiên mang nó tới, sau đó vì lsy do nào đó mà đánh rơi nó trên đất.

Nàng tại sao tới rồi lại đi, ngay cả một tiếng chào hỏi cũng không có?

Hắn càng nghĩ càng khủng hoảng, cũng càng xác định dự cảm trong đáy lòng mình là thật….

Nàng đã nghe được những lời hắn nói với mẫu hậu…

Nhưng nếu không phải như vậy, vì sao chỉ có con diều, không thấy nàng? Mà lúc hắn nhận được con diều xong vội vội vàng vàng chạy đến tẩm cung của nàng, làm sao cũng không tìm được, đợi không thấy người?

“Nguy rồi…” Hắn lẩm bẩm tự nói, sắc mặt lo âu đến trắng bệch “Nàng nhất định là nghe thấy cuộc nói chuyện giữa ta và mẫu hậu, cho nên thương tâm đến mức trốn tránh không muốn gặp ta rồi.”

Hắn ảo não đến mức muốn hung hăng ra sức đánh mình một trận.

Dù nói thế nào đi chăng nữa, cố gắng tránh né không muốn đem nàng thành đối tượng thành thân, nhưng hắn vẫn không có cách nào không thích nàng, hắn cũng chân thành không muốn tổn thương nàng.

Đều là tại mẫu hậu, buộc hắn phải đối mặt với tình cảm còn hỗn độn mập mờ không rõ, ép hắn xúc động nói ra câu không muốn lấy Thiên Thiên….

Nhưng người đáng chết nhất chính là hắn. Trong lòng Khổng Ất Nhân biết rõ ràng.

“Không được, ta nhất định phải tìm được nàng, giải thích rõ với nàng, ta…” Hắn hít sâu một hơi, bật dậy muốn đi ra ngoài.

“Thiên Thiên công chúa tới! Thiên Thiên công chúa tới!” Hải công công hưng phấn vui vẻ kêu lên chạy vào.

Tròng mắt đen của hắn sáng lên, kích động túm lấy Hải công, “Ông nói cái gì? Thiên Thiên tới? Ông tìm thấy nàng rồi? Ở đâu vậy?”

“Ta ở đây.” Thiên Thiên cười nhẹ bước tới, ánh mắt thâm tình nhìn hắn.

Hắn quả nhiên đang tìm nàng, nàng cũng không phải không có hy vọng đúng không!

Thiên Thiên cố nén nỗi xúc động muốn nhào vào ngực hắn khóc lớn hay cười to, si tình nhìn thân ảnh cao ngất tuấn mỹ của hắn.

Vừa nhìn thấy nàng, trái tim Khổng Ất Nhân nóng lên, không chút nghĩ ngợi liền xông tới ôm chặt nàng vào trong ngực.

“Thiên Thiên, ngươi chạy đi đâu vậy? Ta tìm khắp nơi mà không thấy…” Trái tim khủng hoảng của hắn cả một ngày, cuối cùng cũng trở lại chỗ ban đầu, nhưng cánh tay ôm nàng vẫn còn đang khẽ run, giống như sợ nàng sẽ biến mất.

Nàng vẫn còn đang giận hắn sao? Nàng còn nguyện ý nghe hắn giải thích sao?

“Ta ở đây, chỉ cần ngươi nói một tiếng, ta sẽ không đi đâu hết.” Nàng lấy can đảm, đỏ mặt dũng cảm nói ra miệng.

“Ta…” Hắn ngẩn ra, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm nàng, “Thiên Thiên, ta… có chuyện muốn giải thích với ngươi.”

Nàng từ trong ngực hắn ngẩng đầu lên, trên mặt không biết là vui hay là buồn. “Ngươi… muốn nói với ta… chuyện hôm qua ngươi cùng với Hoàng hậu nương nương nói sao?”

“Hôm qua ngươi quả nhiên đã tới Xuân Khánh cung.” Hắn không có đoán sai.

“Làm sao ngươi biết?” Nàng có chút kinh ngạc

“Con diều kia, là ngươi mang đến đúng không?” Hắn chỉ vào con diều nhỏ đặt trên chiếc bàn gỗ hoa hồng đàn.

Trái tim nàng nhảy lên, hai gò má nhất thời nóng ran khó kìm lại được. “Phải. Nhưng hôm qua ta không phải cố ý nghe lén chuyện của ngươi với Hoàng hậu nương nương, ta chẳng qua chỉ định mang con diều tới đưa cho ngươi, vô tình nghe được thôi.”

“Vậy sao hôm qua ngươi không đi vào?” Hắn nói xong liền âm thầm ảo não.

Ngu ngốc! Đương nhiên là do lời nói của ngươi ngày hôm qua quá đả thương người!

“Ta đã nghe thấy lời ngươi nói với Hoàng hậu nương nương, ngươi không lấy Tiêm Tiêm, cũng sẽ không lấy ta.” Sắc mặt nàng có chút tái nhợt, trái tim vẫn mơ hồ đau đớn như cũ. “Ngươi… thật sự muốn như vậy sao? Hay là chỉ trước mặt hoàng hậu nương nương mới nói như vậy?”

Nàng cuối cùng cũng hỏi ra miệng… Thiên Thiên không tự chủ được ngừng thở, nhìn hắn thật sâu, chờ đợi câu trả lời của hắn.

Hắn không thể nhìn thẳng vào đôi mắt tràn đầy mong mỏi kỳ vọng của nàng, bởi vì hắn vẫn chưa có cách nào hiểu được cảm giác chân chính của mình.

“Thật xin lỗi.” Hắn cuối cùng vẫn né tránh ánh mắt của nàng, cũng trả lại tình yêu chân thành của nàng. “Thiên Thiên, ta thích nàng, nhưng ta không biết ta có thật sự yêu nàng hay không… Ta cho tới giờ chưa từng nghĩ sẽ yêu một cô gái, ta cũng không biết yêu là thế nào, ta… thật ra thì vẫn chưa nghĩ ra nổi.”

Thiên Thiên nhất thời cứng đờ, sống lưng dâng lên một trận rét lạnh run rẩy, giống như hắn vừa mới lỡ tay hắt một chậu nước đá lên nàng.

“Nhưng là… Nhưng là chàng cũng nói chàng thích ta.” Nàng liều mạng kìm nén sự lạnh lẽo phát run từ tận trong xưởng tủy kia, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, trông mong nhìn hắn, “Có lẽ là bây giờ chàng còn chưa hiểu, nhưng mà ta có thể chờ, chỉ cần một câu nói của chàng, ta sẽ không trở về A Lý Bất Đạt, ta ở lại kinh sư một năm, hai năm… Mười năm, hai mươi năm, ta cũng chờ.”

Khổng Ất Nhân bị rung động mạnh mẽ nhìn chằm chằm nàng, lộ vẻ cảm động thật sâu nhưng áp lực cũng tăng lên: “Thiên Thiên, ta không hy vọng nhất là thấy ngươi chịu ủy khuất. Tình cảm phải là không cần miễn cường có thể nước chảy thành sông một cách tự nhiên, cũng không cần thiết miễn cưỡng bất cứ ai hy sinh bất cứ thứ gì.”

“Nhưng ta không cảm thấy ủy khuất, ta cũng đâu hy sinh cái gì chứ, ta chỉ muốn ở bên chàng cùng chàng, chờ chàng hiểu ra.” Hai tròng mắt của nàng chất đầy khát vọng cùng niềm tin. “Chàng không cần cảm thấy có áp lực, cũng không cần thấy có cảm giác áy náy.”

Lòng hắn tràn đầy áy náy nhìn nàng, nàng càng hiểu chuyện, sâu sắc, hắn càng cảm thấy bản thân giống như một tên khốn kiếp tội ác tày trời!

Nhưng mà… cho dù hắn có ích kỷ, có khốn kiếp nữa, cũng không thể để cho nàng hy sinh thời gian dâng hiến thanh xuân như vậy được!

“Thiên Thiên, ta không thể làm như vậy.” Hắn hít một hơi sâu, ánh mắt đau đớn mà kiên định nhìn chằm chằm nàng, “Thật xin lỗi.”

“Nhưng ta là thật lòng…” Nàng đang phát run, lại vẫn khẩn cầu nhìn hắn như cũ.

“Ta cũng là thật lòng…” Hắn tự trấn định bản thân bình tĩnh, giọng nói ôn hòa. Ngực lại căng cứng xé rách khổ sở, giống như bị bỏng, phảng phất như đang báo trước với hắn chuyện gì…

Nhưng giờ phút này, hắn không có cách nào suy nghĩ được nhiều như vậy.

Tiếp tục như vậy nữa, tự mình ngộ nhận, cuối cùng sẽ có một ngày biến thành sai lầm không cách nào vãn hồi.

Như vậy thật không công bằng với nàng!

“Nhưng chàng hãy nghe ta nói…” Sắc mặt nàng trắng bệch, đôi môi đang rung động, cố gắng giãy giụa một lần cuối cùng.

“Thiên Thiên, thật xin lỗi, nàng không cần chờ ta.”

Đầu của nàng oành một tiếng, sắc mặt trong phút chốc nhợt nhạt, không còn một chút huyết sắc.

Vẫn là… không được sao?

Nàng nhìn cặp mắt thâm thúy mà kiên định của hắn, một nỗi bi thương tuyệt vọng xông lên trong tim, cơ hồ gặm nát lục phủ ngũ tạng.

Hắn quả nhiên vẫn chưa yêu nàng.

Nếu hắn từng có một chút yêu nàng, làm sao ngay cả một tia hy vọng cũng không lưu lại cho nàng?

Nàng đau đớn tận trong xương tủy, hai chân cơ hồ ngay cả đứng cũng không vững, nhưng mà.. nàng vẫn không có cách nào hận hắn.

Ai bảo nàng đã yêu thảm hắn, chuyện tới nước này, làm sao có thể trách hắn, hận hắn?

A ma từng nói với nàng, chân chính yêu một người, là phải để cho hắn cảm thấy vui vẻ.

Nếu như sự ra đi của nàng, có thể khiến cho hắn có được sự tự do cùng vui vẻ chân chính, như vậy cho dù có thống khổ bao nhiêu, nàng cũng nguyện ý.

Thiên Thiên nhẹ nhàng đẩy cánh tay hắn ra, sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt phiêu hốt, lại nở một nụ cười thê lương cố gắng vui vẻ với hắn.

“Được.” Nàng ôn nhu nói.

“Được?” Khổng Ất Nhân lại ngây dại, trợn to cặp mắt khiếp sợ nhìn chằm chằm nàng.

Có, có ý gì?

“Ta sẽ không lưu lại.” Nàng thấp giọng mở miệng, “Ta sẽ rời khỏi hoàng cung, rời khỏi Trung Nguyên, trở lại A Lý Bất Đạt.”

Đây rõ ràng chính là điều hắn muốn, tại sao khi nàng thực sự nói ra quyết định như vậy, hắn lại cảm thấy ngực giống như bị một lưỡi dao sắc bén nặng nề đâm xuyên qua?

Đầu tiên một trận rét lạnh như băng, ngay sau đó là nóng rực đau nhức tê dại lan đến khắp tứ chi bách hải…

Hắn hoàn toàn không có cách nào suy nghĩ, không cách nào hô hấp, không cách nào nói chuyện, chỉ có thể ngơ ngác nhìn chằm chằm nàng.

“Thật ra thì ta đã sớm nghĩ phải trở về, nhưng mà vẫn luyến tiếc chàng.” Nàng liều chết nén lại đau đớn ướt át nóng bỏng nơi hốc mắt, gượng cười nói: “Nhưng mà… đã không sao rồi.”

“Thiên Thiên….” Hắn miễn cưỡng nặn ra một tiếng.

“Ta sẽ không để chàng phải khó xử.” Nàng khẽ mỉm cười, đáy mắt lại tràn ngập đau thương. “Ta chỉ hy vọng chàng có thẩ mãi mãi tiêu sái, mãi mãi tự tại vui vẻ như vậy.”

“Ta…”

Đây thật sự là điều hắn muốn sao? Thật sự là điều hắn muốn sao?

Nàng lảo đảo lui về phía sau một bước, hít sâu một hơi, ưỡn ngực, nước mắt cũng không nhịn được nữa mà đong đầy tròng mắt.

Giờ khắc này, nàng, vẫn anh khí như cũ, tuyệt diễm xinh đẹp lại càng khiến trái tim của hắn kinh sợ đập nhanh.

“Cuối cùng, ta chỉ muốn nói cho chàng biết…” Nàng khẽ nghẹn ngào, “Nếu có một ngày… ta nói là nếu, chàng chợt nhận ra… Thật ra thì chàng vẫn có một chút xíu thích ta… Như vậy ta hy vọng chàng biết được là…. ta vĩnh viễn đều ở A Lý Bất Đạt chờ chàng…”

“Thiên Thiên….” Cổ họng hắn nghẹn lại, hai trong mắt nóng rực không chịu nổi.

“Tốt lắm, như vậy đi.” Nàng lắc đầu một cái, nước mắt dồn dập đổ xuống, nụ cười trên mặt lại càng thêm kiên cường, rực rỡ. “Ta đi trước.”

“Nàng muốn đi đây?” Hắn kích động cầm lấy tay nàng, trong lòng nhức nhối.

Nàng nhẹ nhàng tránh khỏi bàn tay ấm áp của hắn, “Ta đã thu thập xong hành lý, sáng mai sẽ lên đường trở về A Lý Bất Đạt.”

“Nàng… Nhưng mà… Ta đâu muốn để nàng sớm như vậy đã… về nhà…” Hắn kinh hoàng thống khổ đến mức nói không còn mạch lạc.

Nàng cười cười, đáy mắt ánh lên lệ quang. “Không quan trọng, về sớm về trễ cũng vẫn phải trở về, đi lúc này so với sau này mới đi vẫn tốt hơn.”

“Nhưng mà… ta không…” Hắn hoàn toàn luống cuống tay chân. “Nàng không cần đi… Ta cũng đâu muốn nàng rời đi… Bây giờ… ta nói là…”

Nàng nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tràn ngập lo lắng cùng gấp gáp của hắn, “Đứa ngốc, đừng giữ ta lại nữa, nếu không ta vạn nhất không bỏ đi được nữa, thì làm thế nào?”

Vậy thì đừng đi, lưu lại đây đi mà!

Khổng Ất Nhân gần như thốt ra như vậy, nhưng lý trí không chút lưu tình ép hỏi hắn: Ngươi muốn người ta lấy cớ gì, dùng thân phận gì vĩnh viễn ở lại bên ngươi?

Hắn bị câu hỏi của bản thân làm cho á khẩu không trả lời được.

Nhưng hắn vẫn không thể để nàng đi được, vẫn luyến tiếc không nỡ để nàng đi…

Hắn cũng sắp bị bản thân bức điên rồi!

Thiên Thiên không nói gì nữa, bàn tay nhỏ bé lạnh như băng dịu dàng vuốt ve lên gò má hắn một lần cuối cùng, ngay sau đó kiên cường xoay người rời đi.

Hắn như bị sét đánh, chỉ có thể si ngốc, cứng nhắc nhìn chằm chằm bóng lưng tiều tụy cô đơn rồi lại dũng cảm của nàng dần dần rời xa khỏi tầm mắt của hắn.

Ngực trái giống như có thứ gì đó rạo rạo bể nát, đau đớn như dao đâm nhanh chóng lan tràn, đau đến mức khiến hắn gập người xuống, ôm chặt ngực trái.

Thiên Thiên rời khỏi kinh sư.

Mùa thu lặng lẽ không tiếng động qua đi, cái lạnh đầu đông lẳng lặng phủ xuống.

Nàng rời đi hai tháng bảy ngày, đây là hai tháng bảy ngày lạnh lẽo tàn khốc nhất trong sinh mệnh hắn.

Mấy ngày qua, phụ hoàng trách hắn, mẫu hậu giận hắn, huynh đệ tỷ muội dùng ánh mắt thương hại đồng tình lại sầu não nhìn hắn, ngay cả Hải công công cũng ngày ngày tránh hắn thở ngắn than dài.

Nhưng thống khổ nhất là từ khi nàng ra đi, nỗi bi thương cô độc kia chẳng phân biệt được ngày đêm cứ quấn chặt lấy hắn.

Kể từ khi nàng bước khỏi cuộc sống của hắn, ngực của hắn liền biến thành một lỗ hổng to, trống rỗng thê lương đến đáng sợ, vô luận dùng cái gì cũng không lấp đầy nổi.

Hắn thường ngồi trong tẩm cung của nàng, ngồi xuống là cả một ngày, si ngốc nhìn chiếc giường đỏ, bàn trang điểm, cái bàn hoa, chiếc ghế tròn,… nàng đã từng dùng qua… Hai tròng mắt chứa đầy nhung nhớ cùng đau thương.

Hắn không biết mình đến tột cùng đang làm cái gì, cũng không biết mình nên làm như thế nào.

Hắn chỉ biết linh hồn của mình không hiểu sao đã bay đi mất rồi…

Đây chính là tự do mà hắn muốn sao?

Hắn ăn cũng ăn không vô, ngủ cũng không ngủ được, hai tháng bảy ngày ngắn ngủn, đã tiều tụy đến mức không xong.

Nhìn như vậy ngay cả hoàng hậu đang giận hắn nhất cũng bắt đầu đau lòng, nhưng mà đứa con trai khốn kiếp của bà đã đuổi cô nương tốt người ta đi, bà đâu còn mặt mũi nào cầu cạnh thay con trai, xin người ta trở lại?

Hết lần này tới lần khác cái đứa con trai ngốc nghếch này, chỉ biết ngày ngày đến tẩm cung người ta ở mà ngẩn người, thỉnh thoảng len lén chảy nước mắt.

Sáng sớm trời lạnh thấu xương, Khổng Ất Nhân lại tới tẩm cung của Thiên Thiên, ngồi trên chiếc ghế quen thuộc, vuốt ve chiếc bàn trang điểm nàng đã từng dùng qua, khuôn mặt tuấn mỹ tràn ngập dịu dàng thống khổ.

Đột nhiên, một mùi hương bột mê người nhẹ nhàng bay vào.

Dù cho tâm tư đang đắm chìm trong tương tư khổ sở cùng với ưu thương, vẫn không tự chủ được mà ngẩng đầu lên, tìm kiếm nguồn gốc của hương bột ấm áp kia.

Không nhìn thì thôi, vừa thấy hắn đã giật mình, còn tưởng mình bị hoa mắt.

Một nư nhân xinh đẹp quyến rũ, thản nhiên mỉm cười đang cầm một khay bánh bao nóng hổi bốc khói trắng, thản nhiên đi vào.

“San Nương muội muội?!” Hắn trừng mắt níu lưỡi, “Muội, muội sao lại ở đây?”

Tôn San Nương, lão bản nương của tiệm bánh bao nổi danh khắp mười dặm sườn núi, hiện tại nhiệm chức phu nhân Đại trại chủ Xuân Phong trại kiêm lão tổng của các tiệm bánh bao liên hoàn đỉnh Cực Bắc .

Đồng thời còn là “Tình địch” của hắn, nhưng trọng điểm là nàng ấy sao lại xuất hiện ở đây chứ?

“Coi huynh là người một nhà mới đến.” San Nương cười hi hi cầm lấy hai cái bánh bao nhét vào tay hắn, “Ăn đi, ăn đi, lâu lắm rồi không thưởng thức siêu cấp vô địch bánh bao của ta đúng không? Có thấy nhớ không hả?”

Khổng Ất Nhân ngây ngốc nhìn nàng ta, khuôn mặt tuấn mỹ tiều tụy hiện ra vẻ ngây ngô.

“Ăn no, thì đi tìm ngươi ta đi.” San Nương nhướn đôi lông mày lá liễu, cười như không cười. “Còn muốn chán chường bao lâu nữa?”

“Ta lấy thân phần cùng lý do gì để tìm nàng bây giờ?” Hắn xoay mình buồn bã nói. “Huống chi ta đã tổn thương nàng như vậy, nàng nhất định hận chết ta…. Lại nói sao muội biết nhiều vậy? Ai nói cho muội biết? Thực Thu huynh của ta đâu? Sao huynh ấy không tới an ủi ta?”

San Nương cố nén nỗi xúc động muốn trợn trắng mắt.

Aiz, nam nhân đúng là nam nhân, suy nghĩ lúc nào cũng thiếu đầu óc, đúng là nến không thắp không sáng, cho dù là tôn quý tuấn mỹ như đương kim Nhị hoàng tử cũng vậy.

“Còn nói sao, có còn coi chúng ta là anh em không hả? Xảy ra chuyện lớn như vậy cũng không nói một tiếng, nếu không phải thái tử gia dùng bồ câu đưa tin cho chúng ta, muốn vợ chồng chúng ta tới khuyên huynh, thật không biết huynh còn ở đây ngẩn người, giăng tơ nhện bao lâu?”

“Không phải là ta không nói, chẳng qua là ta không biết nên nói thế nào.” Hắn khổ sở ảo não nói: “Trên thực tế ngay cả bản thân ta cũng không biết đang xảy ra chuyện gì, ta cũng không biết nên làm gì bây giờ…”

“Đúng là thông mình cả đời, hồ đồ nhất thời.” San Nương buồn cười, nhưng rất đồng tình với Nhị hoàng tử khôn khéo lộ ra ngoài trong lòng thì chân chất. “Huynh còn cho là huynh thích nam nhân sao?”

“Không phải là ta cho là, ta là rõ ràng…”

“Được, vậy ta hỏi huynh, huynh thích tướng công nhà ta như vậy, huynh muốn hôn chàng sao?” Nàng mắt cũng không chớp hỏi.

Hôn Thực Thu huynh?!

Khổng Ất Nhân vẻ mặt cổ quái cực kỳ, có một loại xúc động muốn buồn nôn. “Ách.. Ta chưa từng nghĩ hôn huynh ấy.”

“Vậy huynh có thể tưởng tượng cùng với tướng công ta trần truồng nhìn nhau, ở trên giường phiên vân phúc vũ sao?” San Nương ngồi xuống, đã cầm một cái bánh bao mập mạp cắn xuống, Ừm… thơm thật.

Vừa nghĩ tới tình cảnh kia, sắc mặt của hắn nhất thời xanh lè.

“Ách…” Hắn nói cũng không ra lời.

“Đừng có ách nữa…” Nàng thở dài một cái, vẫy vẫy cái bánh bao đã ăn được một nữa, nước thịt cùng với nhân bánh bay loạn. “Huynh nha…”

Gương mặt tuấn tú của hắn bị vẩy đầy nhân bánh, lại chấn kinh đến mức chẳng có chút cảm giác nào, đầu óc loạn xì ngậu, không sao nói ra lời.

Đúng vậy, sao hắn thích Thực Thu huynh như vậy, sao làm cách nào cũng không tưởng tượng nổi muốn cùng huynh ấy trần truồng nhìn nhau, thậm chí lăn qua lăn lại trên giường chứ?

Nhưng mà không giống với Thiên Thiên, hắn không chút do dự cũng có thể tưởng tượng được sự mềm mại cùng với hương thơm của nàng….

Giống như trong tầng tầng lớp lớp mây đen vạch ra một vết rách, một tia sáng chói lọi đột nhiên chiếu xuống.

Hắn tỉnh táo lại từ trong sương mù, tròng mắt đen thâm thúy dần dần tỏa sáng.

“Nếu huynh đối với nàng tưởng niệm một ngày không thấy như cách ba thu, vậy thì không sai rồi!”

“Ta rất nhớ nàng…” Hắn lẩm bẩm tự nói, thật là bị sự ngu xuẩn như lợn của bản thân làm cho tức chết. “Ta cho tới giờ chưa từng nghĩ qua, chỉ có yêu một người thật sâu, mới có thể cả ngày đều nghĩ tới nàng, mỗi ngày đều mong đợi nhìn thấy nàng.”

“Vậy là được rồi.” Nàng phủi mông đứng dậy, “Đại công cáo thành.”

“Cám ơn muội, San Nương muội muội, ta bây giờ lập tức đi tìm nàng ấy….” Khổng Ất Nhân khôi phục lại sự tỉnh táo cũng cơ trí, nhưng khó ức chế nổi sự kích động mừng như điên.

“Từ từ, huynh biết nàng ấy ở đâu sao?”

“A Lý Bất Đạt.” Hắn trả lời không chút nghĩ ngợi.

“Sai bét!” Nàng cười dài nói: “Không phát hiện ra tại sao Thực Thu huynh của huynh không tới sao? Đó là bởi vì công chúa Thiên Thiên bị Xuân Phong trại chúng ta 『 cản đường đánh cướp 』, bây giờ đang ở trong trại chờ huynh đi làm anh hùng cứu mỹ nhân đấy.”

“Cái gì?!” Hắn đầu tiên là cả kinh, ngay sau đó chợt hiểu ra, lộ ra nụ cười cảm động. “San Nương muội muội, mọi người đúng là đây nghĩa khí.”

“Đúng là nên cảm tạ chúng ta, nhưng mà càng phải cám ơn Thái tử gia, Thiên Thiên công chúa vừa mới rời khỏi kinh sư, hắn đã dùng bồ câu đưa tin đến Xuân Phong trại, muốn chúng ta giữ nàng ấy lại giữa đường.”

“Ta nhất định sẽ cảm tạ các ngươi tử tế, dĩ nhiên cả đại ca ta nữa.” Hắn mừng như điên nhảy nhót không ngừng, xúc động vọt ra ngoài.

San Nương giật mình nhìn hắn vèo một cái đã không thấy đâu, “Oa! Ma lực của tình yêu đúng là kinh người, có thể khiến cho người ta nháy mắt đã luyện thành di hình hoán vị đại pháp.”

Nhưng mà nói trở lại, vị Nhị hoàng tử này đúng là không có nghĩa khí, tự mình bỏ đi mà cũng không giúp nàng đi một đoạn, mệt nàng còn mất công ngàn dặm xa xôi vào kinh, chỉ để làm bánh bao hấp cho hắn ăn kiêm chỉ dạy cho hắn.

Tuyết trắng không tiếng động rơi xuống, điểm trang cho ngọn núi xanh biếc một màu bạc xinh đẹp.

Thiên Thiên mặc áo khoác bằng lông chồn bạc, đứng trong tuyết, dáng vẻ hết sức kiều diễm động lòng người.

Khuôn mặt xinh xắn tái nhợt của nàng bị đông lạnh khiến cho hơi phiếm hồng, đôi mày rậm anh khí bừng bừng mang theo nét buồn mơ hồ.

Tại sao nàng còn lưu lại đây mà không trở về A Lý Bất Đạt?

Ngốc quá, trong lòng nàng hắn nên rõ ràng, bởi vì chỗ này là địa bàn của bạn tốt của hắn, còn nữa, chỗ này so với A Lý Bất Đạt gần hắn hơn một chút xíu…

Nhưng mà hắn có nhớ tới nàng sao? Sẽ đến tìm nàng sao?

Hay là nàng vừa mới đi, hắn liền không thể chờ đợi mà thở phào một hơi say sưa ba ngày ba đêm?

Nàng còn lưu lại đây làm gì chứ? Cũng đã lâu như vậy rồi, hắn sẽ không tới.

Thiên Thiên thở dài thườn thượt, tròng mắt chất chứa bi thương nhìn lên bầu trời dần dần biến đổi.

Bầu trời nơi đây rất gần A Lý Bất Đạt….

Đứa si ngốc như mình, vẫn còn đang mong đợi hắn đến, vẫn còn đang trông ngóng có thể nghe được tiếng kêu khiến cho lòng người say đắm của “Thanh tích điểu”….

“Gu ru ru ru, gu… ru ru ru.”

Nàng đột nhiên chấn động, lập tức ngẩng đầu nhìn về phía phát ra thanh âm.

Chỉ thấy một con bồ câu trắng trẻo mập mạp đang liều chết vỗ cánh, gu ru ru ru không dứt bay về phía nàng.

Thế nào…. Đây chính là tiếng kêu của “Thanh tích điểu” sao? Nhưng mà rõ ràng nó là một con chim bồ câu mập mà, hơn nữa nhìn quen quen…

Bí đao?!

Nàng ngây dại.

“Bí, bí đao? Ngươi là Bí đao?!”

Là Bí đao hắn nuôi, nhưng sao lại ở đây?

Trong lúc trái tim không tự chủ được mà nhảy rộn lên, một giọng nói mềm mại phảng phất suốt đời suốt kiếp nàng mong chờ vang lên phía sau nàng.

“Nàng biết tại sao nó tên là Bí đao không?” Khổng Ất Nhân thâm tình ngưng mắt nhìn nàng, đáy mắt chất đầy yêu thương nồng đậm cùng lệ quang.

Nàng ngừng thở, nước mắt vui mừng lã chã rơi, si ngốc nhìn hắn.

“Có muốn đoán một chút không?” Hắn dang hai cánh tay ôm lấy nàng vào trong lồng ngực ấm áp.

Cả người Thiên Thiên run rẩy trong nỗi sung sướng tăng vọt, nghẹn ngào lắc đầu mạnh mẽ.

Trời ạ! Hắn tới rồi, hắn thật sự tới rồi… Không phải là do nàng quá mong đợi hắn tới, cho nên sinh ra ảo giác chứ?

“Nó tên là Bí đao, bởi vì nó có chủ nhân là một tên ngốc.” Hắn không chớp mắt chăm chú nhìn nàng, đầu mũi cay cay, nụ cười tràn trong đáy mắt: “Thật xin lỗi, ta đúng là một tên đại ngốc phi thường, vẫn không biết người yêu dấu nhất đang ở bên cạnh ta, họ nàng A Lý, tên Thiên Thiên, anh tư tỏa sáng, có một đôi mắt to biết nói, còn có một cái dạ dày lớn đến mức kinh dị….”

Nàng bật cười một tiếng, nước mắt vui vẻ rớt xuống theo. “Chàng lại muốn bị ta ném xuống sông sao?”

“Ta nghe ngóng rồi, sông gần đây đã kết băng cả.” Hắn cũng cười, yêu thương nhìn nàng, “Nhưng mà ta có thể giúp nàng đào một cái hố, nàng vẫn có thể ném ta vào được.”

Nàng vừa khóc vừa cười, không nhịn được đánh lên ngực hắn một cái thật mạnh, “Mới không cần, ném rồi ta lại phải giúp chàng tìm chăn bông tìm lò sưởi.”

Hắn thật sự đang ở bên cạnh nàng, còn cười đến vui vẻ như vậy, dáng vẻ thật hạnh phúc.

Là thật sao? Hắn thật sự cảm thấy vui vẻ khi ở bên cạnh nàng sao? Một chút cũng không miễn cưỡng sao?

“Được rồi, vậy chúng ta chơi trò gì không tổn hại đến thân thể là được.”

“Ví dụ ?” Nàng khụt khịt mũi, cười lên.

“Trò hôn xong thì thành hôn.” Đáy mắt hắn ánh lên nụ cười.

“Cái gì?” Nàng chưa nghe rõ.

“Hôn xong thì thành hôn.” Hắn lập lại một lần, cười đến cực kỳ rực rỡ.

Hôn xong thì… thành hôn?!

Thiên Thiên trợn to cặp mắt tròn xoe, vừa rung động vừa vui mừng nhìn chằm chằm hắn, “Chàng nói là… Chàng nói là…”

“Ta đã yêu nàng mất rồi, nàng không thể bội tình bạc nghĩa với ta được!” Hắn nghiêm túc nói.

Yêu, yêu nàng?!

“Không trả lời tức là đồng ý.” Khổng Ất Nhân cười nói xong, nhanh chóng cúi đầu xuống, thâm tình hôn lên cái miệng nhỏ nhắn đang hết hồn của nàng.

Đợi cho đến khi Thiên Thiên cuối cùng cũng phục hồi tinh thần lại, hôn cũng đã hôn xong.

Nếu hôn xong, vậy thì chờ thành thân đi thôi, a a a …..

Kết thúc

“Hoàng cung bí sử cùng xem thử văn chương quái đản kỳ rương báu vật.”

Trang bìa: Dưới bàn đọc sách chạm long khắc phượng, đương kim Hoàng thượng anh minh thần vũ đang cười cười nằm trên mặt đất cực kỳ “Oai hùng”.

Trang đầu đột kích: Khoa thi năm nay ai giỏi nhất? Hãy xem bản độc nhất vô nhị này để được tiết lộ bí mật.

Rất mê người đúng không? Rất muốn xem đúng không? Đáng tiếc “Hoàng cung bí sử” kia đã bị Hoàng thượng cùng Nhị hoàng tử cướp đoạt không còn một quyển, giấu dưới giường.

Nguyên nhân Hoàng Thượng cướp đoạt là do ngại mình ở được vẽ trên trang bìa không đủ đẹp trai, nguyên nhân Nhị hoàng tử cướp đoạt là vì ngại cho Thực Thu huynh thân yêu bị quá nhiều người cười.*

Nhưng mà căn cứ theo đám vương công đại thần thỉnh thoảng có vội vã thoáng được thưởng thức áng kỳ văn này, thì trong đó có mấy câu viết như vậy….

….Thiên địa quân thân sư, giải thích như thế nào đây? Là trong thiên hạ, dân chúng gặp được quân vương phải hôn trước sau đó gọi là thầy, ở đây là nói đến đạo lý làm người xử thế. Nói cách khác, quân vương gặp dân chúng cũng phải hôn trả lại, như thế mới là người biết lễ nghĩa, nếu dân chúng không hôn quân vương, quân vương không hôn lại dân chúng, là nhân gian vô lễ, thiên hạ nguy rồi.

…Đặt câu: Yêu nước… dung mạo vợ của thủ hạ Vương Đại Bưu ta vô cùng yêu nước…..

…Câu hỏi đạo đức tự trắc nghiệm: Có bà cụ già, đại ác nhân, tên khốn kiếp qua phố, chia làm giáp, ất, bính, đỡ ai qua phố mới là đạo đức mẫu mực? Đáp: Giáp.

Cứ xem qua áng kỳ văn lần này, tất cả mọi người đều sợ hãi than tự nhận không bằng, hơn nưa vô cùng khát vọng muốn thấy vị đa làm ra bậc kỳ văn lần này.

Nhưng người viết văn thần bí rốt cuộc là ai? Dưới dâm uy liên thủ của Hoàng Thượng và Nhị hoàng tử, đến này những kẻ biết nội tình đều không dám tiết lộ ra nửa chữ.

Trên đây là tập san “Hoàng cung bí sử” do tiểu mật thám kim bài mai phục hoàng cung độc nhất vô nhị viết ra.

HẾT

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.