Hoàng Tử Yêu Nói Giỡn

Chương 3



So với Nhị hoàng tử tùy lúc có thể sôi trào nổ tung trong Xuân Khánh cung kia, tâm trạng của Thiên Thiên có thể nói là vui vẻ vô cùng.

Dĩ nhiên, trừ bỏ thỉnh thoảng khi nhớ tới trách nhiệm nặng nề của mình, tâm tình sẽ có một chút xíu buồn bực.

“Công chúa Thiên Thiên, hai ngày nay ở đây không biết đã quen chưa?” Hoàng hậu vẫn xinh đẹp như xưa hiền lành nhìn về phía nàng cười hỏi.

“Quen, Thiên Thiên ở chỗ nào cũng quen.” Nàng thản nhiên cười một tiếng, tự mình đánh trống lảng. “A cha của ta nói ta là lạc đà sa mạc chuyển thế, đi đâu cũng có thể lăn ra ngủ. Huống chi hoàng cung thoải mái như vậy, so với Vương Cung A Lý còn lớn hơn đẹp hơn gấp mấy lần, mấy hôm trời mưa ta chỉ đi dạo thôi mà cũng đi không hết, thật sự là chơi thật vui vẻ.”

“A a a , nhìn coi tiểu nha đầu ngươi thật thú vị.” Hoàng hậu không nhịn được xích lại gần nàng một chút, “Kia…Ngươi không bằng vĩnh viễn ở lại trong hoàng cung, không đi nữa, có được không?”

“Hoàng hậu nương nương, người không phải đang ám chỉ muốn Thiên Thiên ở lại làm con dâu người chứ?” Nàng đang ăn một miếng điểm tâm, nghe vậy cười như không cười nhìn về phía hoàng hậu.

Đầu óc nàng linh hoạt, hoàng hậu cũng chẳng phải thông minh tuyệt thế, lập tức tiếp lời.

“Đúng nha, nhưng mà ai gia không phải là ám chỉ, ai gia là công khai. Nếu ngươi cũng nghĩ như vậy, vậy chúng ta không bằng thuận nước đẩy thuyền đi.”

Ai nha nha, quả nhiên gừng càng già càng cay.

“Hoàng hậu nương nương, ý của ta không phải vậy.” Nàng có chút gấp gáp.

“Đừng khẩn trương, trong thư A Lý quốc vương viết cho Hoàng thượng cũng nói rõ, muốn Hoàng thượng cùng ai gia giúp một tay chọn ra một vị phò mã văn võ song toàn, phẩm đức tốt đẹp, lại anh tuấn tiêu sái, chuyện này Hoàng thượng cùng ai gia cũng đã đồng ý, cũng cảm thấy đây là cơ hội để gia tăng tình nghĩa bang giao giữa hai nước, cho nên ngươi ngàn vạn đừng khách khí, nhìn một chút coi trong cung có ai thuận mắt thì đính ước đi.” Hoàng hậu cười hi hi nói.

“Nhưng ý của a cha ta là…” Thiên Thiên muốn nói lại thôi, nhìn đôi mắt phượng sáng ngời đầy ý cười của hoàng hậu, lời muốn nói thế nào cũng không ra khỏi miệng được, “Ách, tóm lại, chuyện này cũng không vội.”

Nguyên tắc của nàng khi tới Trung Nguyên chính là trước dạo chơi sau đó mới làm việc.

“Không vội? Ngươi không vội, ai gia lại vội muốn chết đây.” Hoàng hậu kéo bàn tay nhro bé của nàng vỗ vỗ, phấn chấn bừng bừng nói: “Không biết tại sao, ai gia vừa nhìn thấy người đã cảm thấy ăn ý, nói chuyện sạch sẽ gọn gàng một chút cũng không quanh co, hơn nữa tự nhiên hào phóng, dáng vẻ anh tư sáng sủa, khác hẳn với mấy cô nương mảnh mai ở Trung Nguyên chúng ta, ai gia rất thích.”

“Tạ hoàng hậu nương nương đã thích, chẳng qua là ta…” Nàng khó xử suy nghĩ, không biết nên nói sao cho rõ ràng, giải thích minh bạch.

“Đúng rồi, ai gia nghe nói ngươi với Phượng Thi qua lại cũng gần gữi?” Hoàng hậu thử dò xét hỏi.

“Ai ạ?” Nàng sửng sốt một chút.

“Phương Thi ấy, chính là Nhị hoàng tử.” Hoàng hậu mập mờ nhè nhẹ đụng vào khuỷu tay nàng: “Có đúng không? Chính là cái người lúc cười lên có chút xấu xa, nhưng mà dáng dấp tuấn mỹ vô trù, làm việc có chút quỷ dị kỳ quái, nói chuyện có chút âm dương quái khí ấy?”

“Hoàng hậu nương nương. người xác định nhị hoàng tử là con ruột của người sao?” Nàng kinh ngạc nói ra nghi hoặc trong lòng.

“Chính là ruột thịt ta mới khó giải quyết.” Hoàng hậu thở dài một tiếng, khuôn mặt xinh đẹp buồn bực vô hạn.” Tiểu Thi hắn….Aiz, hết lần này tới lần khác khiến cho ai gia hao tổn tâm tư nhất.”

“Làm sao lại như vậy?” Thiên Thiên không tự chủ được mạnh mẽ bảo vệ cho hắn: “Nhị hoàng tử khí chất tốt, dung mạo đẹp, thoạt nhìn tài hoa cũng không tồi, mặc dù há miệng ra có hơi tiện một chút, nhưng mà ta cảm thấy tâm địa hắn rất thiện lương, là người tốt, cũng đâu có kinh khủng như hoàng hậu nói.”

Vị tiểu cô nương này, ai gia cũng đâu có nói hắn kinh khủng nha.

Hoàng hậu âm thần cười một tiếng, trên mặt vẫn buồn thảm như cũ: ” Cũng đúng, ngươi vừa mới quen hắn, không biết hắn là loại người gì.”

“Vậy hắn là loại người gì?” Nàng nhíu mày hỏi, trong ngực không biết tại sao dâng lên một trận bất bình mãnh liệt.

Nàng lúc này có thể ít nhiều hiểu rõ vì sao cái miệng hắn lại tiện như vậy, thái độ khó giái thích như vậy, thì ra là người thân của hắn đều không hiểu rõ hắn, cho nên hắn mới biến thành kẻ quái dị như vậy.

Dù sao tuổi trẻ, còn chưa biết che dấu suy nghĩ trong lòng, trên mặt Thiên Thiên không khỏi hiện lên một mảnh đồng tình.

“Aiz, cái này nói ra rất dài dòng, hắn ấy…” Hoàng hậu mắt không chuyển lấy một cái nhìn nàng, trong lòng càng thêm vui sướng, ngoài miệng vẫn đàng hoàng không khách khí đùa bỡn con trai như cũ.

Nàng khẩn trương nhìn chằm chằm hoàng hậu, chờ đợi bà công bố đáp án.

“Hắn thích nam nhân.” Hoàng hậu len lén dò xét sắc mặt của nàng.

“….Sao?” Thiên Thiên vẻ mặt mông lung.

“Cũng không biết là từ lúc nào thì bắt đầu, hắn đối với nữ nhân một chút hứng thú cũng không có, kết giao đều là nam nhân, ngay cả một chút cũng không che dấu sự yêu thích đối với nam nhân.”

Thành thật mà nói, hoàng hậu đối với chuyện này vẫn còn nhức đầu.

Bà cùng Hoàng thượng nghĩ cách hy vọng có thể thay đổi tính hướng của con trai, tuy rằng nói từ cổ chí kim không phải là không có đoạn tụ chi phích, long dương là người tốt, nhưng là làm cha làm mẹ cứ như vậy nhận mệnh, tiếp nhận chuyện con dâu tương lai sẽ là một nam nhân cao lớn vĩ ngạn, này này này…. cũng quá làm khó bọn họ.

Lúc này A Lý Bất Đạt quốc vương hy vọng có thể cùng bọn họ kết làm Tần Tấn chi hảo, bà cùng Hoàng thượng cũng cảm thấy anh khí hiên ngang A Lý Thiên Thiên nhìn kiểu gì cũng thật thú vị, trong lòng cũng muốn ghép nàng cùng con trai thành một đôi.

Hơn nữa quan trọng nhất là, Tiểu Thi nhà bà từ nhỏ không sợ trời, không sợ đất, đầu óc thông minh, vẻ ngoài lại đẹp đẽ, cơ hồ không ai trị được hắn, nhưng mà kể từ khi Thiên Thiên tới xong, hắn liền liên tiếp cam chịu, chuyện này làm cho bọn họ mừng rỡ không ngớt, hoàn toàn không cần bỏ phiếu liền quyết định chắc chắn Thiên Thiên chính là khắc tinh của hắn không thể nghi ngờ.

“Hắn thích nam nhân, không thích nữ nhân?!” Thiên Thiên kinh ngạc khẽ kêu.

Chẳng lẽ là thật?

Nhưng mà lại nói lại, hôm đó ở trên đường cái, nàng không phải chính mắt thấy hắn nhìn về phía nam nhân huýt sáo triệt để làm quen sao?

Thì ra hắn là một “con thỏ”*. Trên mặt nàng không tự chủ được bỗng chốc chán nản.

*con thỏ =thụ ạ =))

Khí lực tráng kiện, da thịt đầy đặn, lồng ngực dày dặn của hắn, thì ra đều là để lại cho nam nhân đụng vào, đây thật quá lãng phí của giời a!

“Còn không phải sao.” Hoàng hậu giả bộ thở dài: “Thật là đáng tiếc.”

“Đúng vậy a, thật là đáng tiếc…. A? Người làm sao mà biết ta đang suy nghĩ cái gì?” Thiên Thiên rụt đầu lại phía sau, hoảng sợ thở hắt ra một hơi.

“Cái đó không phải trọng điểm, đứa nhỏ, ta đem hắn giao cho ngươi, ngươi ngàn vạn chớ cô phụ kỳ vọng của ta và Hoàng thượng nha.” Hoàng hậu lời nói sâu xa vỗ vỗ tay nàng.

“Cái gì? Nhưng mà ta….” Nàng còn chưa kịp phản đối, hoàng hậu đã nháy mắt với nàng mấy cái, một bộ ta và ngươi biết rõ trong lòng là được.

“Vậy cứ như thế, ai gia cuối cũng cũng có thể yên tâm.” Hoàng hậu đoan trang đứng dậy, vừa xoay lưng về phía mặt của nàng mặt đã nhăn đến lợi hại sảng khoái ngất trời.

Moah ha ha!

“Hoàng hậu nương nương, người hiểu lầm, ta không phải là….” Thiên Thiên lo lẵng muốn giữ lại hoàng hậu, giải thích rõ ràng tử tế.

Mau, nhanh lên! Hoàng hậu âm thầm nháy mắt với sáu tên thị vệ cùng cung nữ.

Rất khó để mà tưởng tượng ra cảnh một hoàng hậu cả người mặc tú bào điểm ngọc khảm vàng dài ba thước mà động tác chạy lại có thể nhanh như vậy, thoắt một cái đã không thấy tăm hơi.

Thiên Thiên dở khóc dở cười, không nhịn được lắc đầu.

“Mẹ con chính là mẹ con, cả hai đều đủ kỳ quái.” Nàng thở ra, lại lấy một khối điểm tâm nhét vào trong miệng, hết sức ra vẻ trấn định vô sự.

“Công chúa, uống trà.” Một bên cung nữ cười hì hì thay nàng rót trà, hiển nhiên là thấy nhưng không thể trách.

“Cám ơn.” Thiên Thiên vừa ăn điểm tâm ngon lành, trong lòng thế nào cũng không bình tĩnh lại được.

Lý trí nói cho nàng biết, căn bản không cần đem lời hoàng hậu nói cùng với chuyện của Nhị hoàng tử bỏ vào trong tai, vơ vào trên người, nhưng mà tình cảm của nàng vẫn không ngừng sôi trào.

Tại sao hắn chỉ thích nam nhân, không thích nữ nhân?

“Chính giữa hồng tâm!”

Cả một hàng cung nữ, thị vệ hết sức cổ vũ, tiếng hoan hô như sấm động.

“Đẹp trai quá a!” Cung nữ Tiểu Hoa tung hô.

“Đệ nhất thiên hạ thần tiễn thủ.” Cung nữ Tiểu Lục cổ vũ.

“Hậu Nghệ tái thế!” Thị vệ Minh Đao hưng phấn rống lên.

“Tôn Thúc Ngao* cam bái hạ phong….Đau quá! Các ngươi đánh ta làm gì?” Thị vệ Minh Thương bị mọi người bạo lực tập thể một trận: “Ô ô ô, cứu mạng a….”

*Tể tướng của nước Sở, nổi tiếng thanh liêm công chính, thiện tâm ~ nói chung là chẳng liên quan gì đến chuyện bắn cung hết )

“Ngu ngốc.” Hải công công trợn mắt.

“Đúng vậy.” Khổng Ất Nhân cũng rất khó chịu, hắn đối với mũi tên vừa rồi của mình cảm thấy rất tự tin vẻ vang.

“Tôn Thúc Ngao đem quả dâu đen ngọt cho cha mẹ ăn, mình ăn quả dâu hồng chua, ngay cả cường đạo cũng kính nể lòng hiếu đạo của ông ta, chuyện đó cả thiên hạ đều biết, tên ngu ngốc này cư nhiên lung tung so sánh với chủ tử, thật là tự mình muốn ăn đòn.” Hải công công khinh thường nói.

“Hải, Đại, Truyện!” Khổng Ất Nhân nghiếng răng nghiến lợi, giữa trán gân xanh giật giật cuồng loạn.

‘Chuyện gì vậy? Chủ tử.” Nhất định là khen ngợi ông ta rồi. hải công công sung sướng tí tởn quay đầu lại.

“Tôn Thúc Ngao là người đã đánh chết con rắn hai đầu kia*!” Tay hắn vung một chưởng, hung hăng vỗ lên trán Hải công công một cái.”Ngươi đúng là cái đồ dân đen!”

*Truyện Tôn Thúc Ngao đập rắn

“Tha mạng a! Chủ tử….”Hải công công đau đến mức kêu lên quang quác.

Thiên Thiên một bước đi vào hoa viên của Xuân Khánh cung, đập vào mắt chính là một màn náo nhiệt này.

Làm sao lại loạn hết thành một đoàn thế này?

“Địa ngục trần gian a!” Hải công công kêu thảm thiết.

Bóng người thon dài như hạc giữa bầy gà trong đám kia đang đuổi theo đánh người kia, không phải là cái vị chỉ thích nam nhân mà không thích nữ Nhị hoàng tử thì còn là ai?

Nàng thở dài một hơi, không nói hai lời lấy tốc độ gió lốc xông lên, vươn tay xách cổ tên kia kéo ra ngoài.

“Ai dám đánh lén…..Ặc!” Khổng Ất Nhân bị xách cổ lên vùng vằng liều chết vung tay đá chân, nhìn qua lại đang giống hoa chân múa tay.

“Câm miệng, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”

A Lý Thiên Thiên?!

*********

Chồ nào đẹp nhất kinh sư?

Không chỉ có hoàng cung đế vương gia sáng lạng hoàng kim kia, không chỉ có những nhà quý tộc phú thương rường cột chạm trổ, còn có những ngôi nhà mái cong bể dâu xưa cũ thanh nhã của dân chúng.

Trừ những chỗ đó ra, hàng liễu đung đưa bên bờ sông xanh biếc, cả thành hoa thơm gió mát, say lòng người.

Thiên Thiên đem Khổng Ất Nhân “bắt cóc” đến một trong những chiếc cầu cổ của kinh sư, khói sóng lá vàng óng ánh như tranh.

Nàng cũng không biết đây là một trong chính đại mỹ cảnh nổi danh của kinh sư, chỉ là bởi vì nơi này rất yên tĩnh, rất thoải mái, du khách cũng không nhiều, lại có mấy ngôi đình cổ kính, bên trong có băng ghế đá có thể để cho bọn họ ngồi xuống tử tế “Nói chuyện chút.”

“Khụ khụ khu….” Nàng vừa buông tay xong, gương mặt tuấn tú của Khổng Ất Nhân đỏ bừng sặc sụa ho khan từng ngụm từng ngụm hít thở: “Mưu…khụ khụ…sát….”

“Ít nói nhảm, ta có việc muốn hỏi ngươi.”

“Là hỏi ta sao? Khụ khụ….Phải là dùng hình bức cung mới đúng?” Hắn oán giận liếc nàng một cái, “Ta làm chuyện gì?”

“Hoàng hậu nương nương nói ngươi thích nam nhân.” Vẻ mặt nàng cực nghiêm túc nhìn chằm chằm hắn,

Hắn nhất thời ngừng ho khan, vẻ mặt có chút lúng túng; “Làm sao? Không được à?”

Đáng chết! Mẫu hậu làm gì mà lắm mồm như vậy?

“Cũng không phải là không được.” Nàng ngước mắt nhìn hắn, không biết tại sao, lòng tràn đầy thương tiếc cùng đồng tình.

“Vậy thì không sao, ta còn muốn trở về thanh lý môn hộ. “Hắn nói xong cũng đã đứng dậy.

“Tại sao thích nam nhân? “Nàng đột nhiên hỏi.

Động tác đứng dậy cúa hắn đột nhiên dừng lại, hoài nghi nhìn, “Ngươi sao lại hỏi?”

“Ta muốn hiểu rõ tâm tình của ngươi.”

Hắn lại ngồi xuống, nhướn mày, cao thâm khó lường nhìn nàng, “Khẩu khí của ngươi giống như đem ta ra làm quái vật để nghiên cứu.”

“Ta không có rảnh như vậy.” Nàng tức giận. “Ta có nguyên nhân của ta.”

“Nguyên nhân gì?”

“Không thể nói. “

“Thì ra là như vậy.” Hắn lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh.

“Vậy ngươi có thể nói cho ta biết, tại sao ngươi thích nam nhân sao ?”Nàng nghiêng người về phía trước chờ câu dưới của hắn.

Khổng Ất Nhân cũng thần thần bí bí đến gần nàng, gần đến mức cơ hồ như chóp mũi sắp đụng vào chóp mũi, gần đến nỗi Thiên Thiên không khỏi hô hấp dồn dập, tâm hoảng ý loạn, trái tim mạnh mẻ đập loạn không cách nào khống chế.

Lông mi của hắn thật dài, thật dày a, cặp mắt đen nhánh mơ hồ chớp lên những tia sáng huyền bí, sống mũi cao ngất so với Ô Hô Lạp sơn* còn muốn đẹp đẽ mê người, còn có đôi môi dày vừa phải cong lên hoàn mỹ ….

* Dãy núi ngăn cách giữa Ukraina và Mông Cổ.

Nàng hoàn toàn không phát hiện ra bản thân không tự chủ được mà ngừng thở, mắt nhìn thẳng chằm chằm vào bờ môi của hắn, dựa vào đôi môi thật gần.

Sẽ rất mềm mại sao? Có thể …chạm vào một chút không?

“….Không được.”

“Không, không được?!”

Thiên Thiên cơ hồ mất khống chế nhịp tim hồi hộp khẩn trương trong phút chốc ngây người, hai gò má đỏ bừng nóng đến nỗi sắp bốc ra khỏi, chột dạ cho rằng hắn có thể nghe thấy giọng nói từ đáy lòng mình.

“Đúng nha.” Hắn xấu xa hạ thấp giọng, “Ta không thể nói cho ngươi biết tại sao ta thích nam nhân được.”

Thì ra là đang nói cái này!

Nàng thở dài nhẹ nhõm một hơi, ngay sau đó lại bị chọc cho cục tức dâng lên: “Tại sao không được?”

“Ta cũng có nguyên nhân của ta.” Hắn ngồi thẳng thắt lưng, đắc ý cười một tiếng.

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc khẩn trương hốt hoảng của nàng đúng là quá mức nghiện, khiến hắn có một loại khoái cảm hòa nhau một bàn, ha ha!

“Có tin ta có thể lập tức đạp ngươi xuống sông hay không?” Sắc mặt nàng trầm xuống.

Khổng Ất Nhân đột nhiên ngậm miệng, ngay sau đó lại ảo não mở miệng. “Làm cái gì, ta đường đường là nhị hoàng tử mà lại sợ ngươi uy hiếp sao?”

“Nhị hoàng tử thì làm sao? Có gì hơn người?” Nàng hất cằm, “Ta cũng là Nhị công chúa, ngươi cũng đâu có lớn hơn ta.”

“Coi như không lớn hơn ngươi, ít nhất ta cũng có một chỗ dài hơn ngươi, như thế nào?” Hắn tranh cãi với nàng.

“Ngươi, ngươi cái đồ biến thái cuồng!!” Hai má nàng đỏ bừng không biết là do xấu hổ hay do tức giận, dù sao cũng là trong nháy mắt hồng thành một đoàn.

“Là tư tưởng của ngươi không thuần khiết, ta nói là nói chiều cao!”

Thiên Thiên mặt càng đỏ hơn, nhưng có thể khẳng định là do tức giận, bởi vì nàng giây tiếp theo trong nháy mắt liền lật bàn….

Đó là bàn đá nha!

Đây là ý nghĩ kinh hãi cuối cùng thoáng qua trí óc của Khổng Ất Nhân trước khi bắn lên không trung rớt xuống dòng nước lạnh thấu xương, sau đó hắn liền chìm vào đáy nước lạnh như băng.

*********

“Ha ha ha….Hắt xì!!!”

Cả người ướt như chó rơi xuống nước chật vật,, Khổng Ất Nhân cuốn chặt chiếc chăn, sắc mặt tím bầm liều mạng run rẩy.

“Đến đây đi, uống chén sữa nóng cho ấm người.” Thiên Thiên lạnh lùng đem một chén sữa nóng hổi đưa cho hắn, đáy mắt cùng khóe miệng đều liều chết nhịn cười.

“Đừng….khụ khụ khụ…đừng có giả bộ hảo tâm…” Tận lực tránh khỏi run rẩy mặt tím môi xanh, toàn thân xương cốt cũng sắp rã rời, hắn vẫn hung tợn nhìn nàng một cái, rất có cốt khí cự tuyệt chén sữa nóng thơm lừng mê người.

Rõ ràng chính là nàng đem hắn ném xuống sông lạnh chết người, bây giờ lại còn hư tình giả ý bưng cái gì mà sửa nóng tới, không biết bị nhiễm lạnh thì phải uống canh gừng nóng sao?

Đến từ phiên bang đúng là đến từ phiên bang, một chút đạo lý cũng không biết, một chút tình cảm cũng không nói, hắn cũng đâu có nói gì, nàng cứ như vậy lòng dạ độc ác xuống tay với hắn….

Càng nghĩ càng thấy ủy khuất, hắn dứt khoát giận dỗi đem chăn mền trên người ném ra, thở phì phò, căm tức nhìn nàng.

“Đừng có trợn mắt, con ngươi rớt ra thì hỏng.” Thiên Thiên không chút phật lòng, đem chén sữa mạnh mẽ nhát vào trong tay hắn, nhặt chăn lên đắp lên trên người hắn.

Khổng Ất Nhân vốn là muốn đập chén để trả thù, nhưng mà sự ấm áp từ chén sữa nóng kia làm cho cả người hắn cơ hồ muốn hòa tan, hơi căng thẳng một chút sau, vẫn giữ chặt lấy chén sữa không buông.

Nhưng là để tỏ ra hắn vẫn còn đang tức giận, trước khi uống hắn vẫn không quên hừ mạnh một tiếng.

Thiên Thiên nhìn hắn chật vật thêm thảm, lại vẫn tuấn tú mê người như cũ, cắn môi buồn cười, rồi lại cảm thấy hắn có chút đáng thương, cũng có chút đáng yêu.

Mấy ngày nay, nàng đã biết tỏng hắn căn bản chỉ có há miệng ra là tiện, cũng chỉ là có khỏi mà không có lửa, trên thực tế hoàn toàn vô hại, khó được chính là hắn sẽ không vì vậy mà bày ra bộ mặt hoàng tử, hung thần ác sát ỷ thế hiếp người.

“Nếu như không phải thái độ của ngươi như thiếu ăn đòn như vậy, thì thật ra ngươi cũng thú vị.” Nàng ngồi chiếc ghế ngắn, tự móc trong ngực ra một nắm hạt dưa, vừa cắn vừa cười.

Khóe mắt hắn giật giật, nhưng là vừa nhìn thấy vẻ mặt tươi cười ngây thơ của nàng, đầy bụng tức giận lại không phát tiết ra được.

Đáng ghét! Rõ ràng nữ nhân giống như vô tội này một canh giờ trước còn máu lạnh quăng hắn xuống sông, hại hắn suýt nữa chết đuối, chết rét, tại sao hắn lại chẳng có biện pháp làm gì được nàng?

…. là ngươi không muốn làm gì người ta đi?

Hắn mạnh mẽ đem thanh âm trong lòng không biết từ đâu nhảy ra đè ép trở về, mặt thối nói: “Cha mẹ ngươi biết bọn họ đã sinh ra một tiểu ác ma sao?”

“Ngươi nói như vậy quá thương tổn tình cảm rồi.” Thiên Thiên lách tách cắn hạt dưa ra tiếng, rảnh rỗi lấp liếm nói: “Mới vừa nãy ta đã cảnh cáo ngươi rồi, nhưng ngươi hết lần này đến lần khác đều ép ta động thủ, Thành thật mà nói, ta cũng cảm thấy rất buồn bực, tại sao ta rõ ràng là một thiếu nữ tri thư đạt lễ, uyển chuyển thùy mị, trong tuệ ngoài tú, nhưng vừa mới gặp ngươi liền trở nên tính khí thất thường mất khống chế, lại còn có một loại ngứa tay không rõ tại sao, đây là xảy ra chuyện gì?”

Khổng Ất Nhân thiếu chút nữa phun hết chén sữa nóng vừa uống vào trong bụng ra.

“Ngươi? Tri thư đạt lễ, uyển chuyển thùy mị, trong tuệ ngoài tú?” Hắn không thể tin được nhìn chằm chằm nàng, “Ngươi xác định biết mấy chữ này viết thế nào sao? Ngươi không phải đem thô lỗ tục tằn, bạo lực khuynh hướng, tinh thần thất thường nhận lầm đấy chứ?”

“Tùy ngươi nói sao cũng được, nhưng mà đời này ta cho tới bây giờ chưa có đánh người, đánh thú săn thì có.” Nàng không khỏi bắt đầu trầm ngâm suy tư.

Thật là kỳ quái, ở A Lý Bất Đạt nàng nổi danh là hiền hòa dễ ở chung, mặc dù nàng thừa nhận có lúc hay lỡ miệng một chút, nhưng phần lớn thời gian đều là được dân chúng kính yêu, a cha a nương thương yêu, cưng chiều, lần này tới hoàng cung Trung nguyên, nàng cũng rất lễ phép, vô luận thấy ai cũng cười hi hi, nói câu “Chào buổi sáng, chào buổi trưa, chào buổi tối”, có ai không khen nàng là công chúa kiểu mẫu đâu cơ chứ?

“Ngươi coi ta như Bí đao mà đánh?” Hắn tức giận đầy ngực.

“Đúng nha, ta quên mất thiếu chút nữa nướng mất 『 Bí đao 』của ngươi.” Thiên Thiên ngẩn ra, ngay sau đó nhịn không được cười như điên: “Chim bồ câu mà gọi là Bí đao, mệt ngươi nghĩ ra được, ha ha ha….”

Khổng Ất Nhân nhìn chằm chằm nàng, đáng lẽ phải rất khó chịu mới đúng, bời vì nàng đã nghiêm khắc vũ nhục hắn và Bí đao, nhưng mà không biết tại sao, nhìn nàng cười đến vui vẻ rực rỡ như vậy, khóe môi hắn bất tri bất giác cũng dương lên theo.

Thật ra thì….Nàng cũng không đáng ghét lắm!

Hắn nhìn nàng, bắt đầu cười ngây ngô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.