Hoàng Tử Yêu Nói Giỡn

Chương 9



Lá phong vàng bay bay từng trận bên trong hoa uyển, Khổng Ất Nhân như có điều suy nghĩ quệt từng vệt màu vẽ trên giấy trắng như tuyết, vừa trâm ngâm vừa hạ bút, trong lòng nghĩ tới đủ thứ xảy ra ngày hôm qua.

Thì ra là Thiên Thiên từ ngàn dặm xa mà đến, là vì muốn thay bách tính của A Lý Bất Đạt mở ra một cơ hội buôn bán, có thể để thổ sản được sản xuất và tiêu thụ đến Trung Nguyên, cũng chế tạo cơ hội việc làm.

Không ngờ nhìn bề ngoài nàng có vẻ thờ ơ như vậy, lại có một suy nghĩ tinh tế lại thông minh đến thế, càng lương thiện khiến cho người ta đau lòng…

Hắn bắt đầu cười ngây ngô, lòng tràn đầy vui vẻ.

“Chủ tử, được chưa vậy?”

Hắn vẫn đắm mình trong vui sướng, vui ơi là vui.

“Chủ tử, xương đùi của nô tài đau quá à.”

Hắn nhíu mày một cái, “Ta đang suy nghĩ, kêu la cái gì?”

Hải công công một tay đỡ thắt lưng, một tay chỉ lên trời, hai chân đứng kiểu củ tam thất, vốn là tư thế có ba phần đẹp trai lại bởi vì đứng lâu quá mà cứng nhắc phát run.

“Nhưng mà… nô tài sắp đứng không nổi nữa, người, người vẽ xong chưa vậy?” Hải công công ngay cả khẩu âm cũng trở nên run rẩy.

“Vừa nãy ta rõ ràng bảo ông đứng tư thế nào thoải mái một chút, ai bảo ông cứ khăng khăng đứng cái kiểu ấy?”

“Ô ô, nô tài cao hứng mà, đời này sống đến tuổi như vậy rồi mới có người vẽ cho nô tài giống vậy.” Hải công công vừa phát run, vừa mừng mừng tủi tủi.

Vừa nãy là cảm động muốn chết, bây giờ là hối hận muốn đòi mạng.

“Bớt nói nhảm đi, đứng ngay ngắn, ta còn chưa vẽ xong đâu.” Khổng Ất Nhân phất phất tay, chấm chấm một chút màu vàng, nhẹ nhàng điểm vài nét bút trên tờ giấy trắng.

Hải công công chỉ đành liều cái mạng già giữ nguyên trạng thái, cho dù mồ hôi rơi mãnh liệt cũng phải ngoan ngoãn đứng yên để chủ tử hoàn thành bức kiệt tác có một không hai này.

“Được rồi, không sai biệt lắm, thêm vài nét vẽ cảnh lá rơi là hoàn thành.” Sau một lúc lâu, Khổng Ất Nhân cuối cùng cũng thở hắt một hơi, dương dương đắc ý nhìn tác phẩm vĩ đại của mình.

“Thật không vậy?” Hải công công thả lỏng, suyết nữa mệt lả, lại hưng phấn khó chịu được lao về phía bàn đá muốn coi bức họa.

“Hoàng hậu nương nương giá lâm!” Xa xa vang lên tiếng thái giám thông báo.

Đôi mắt Khổng Ất Nhân sáng lên, không che dấu được khuôn mặt tươi cười, hắn đang muốn tìm mẫu hậu nói chuyện tử tế một chút đây.

Đúng vào lúc hắn đang bước ra tiếp đón, phía sau lại truyền đến tiếng kêu thảm thiết của Hải công công do bị đả kích quá mạnh.

“A a a a…..” Chỉ thấy trên giấy vẽ, giữa một đống hồng hồng vàng vàng loang lổ có một thân hình xiêu vẹo màu xanh biếc.

Vàng… Xanh… Hồng, đây là cái gì vậy?

Hoàng hậu sợ hết hồn, “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Không có gì, có thể là do con vẽ ông ta quá dễ nhìn quá nghệ thuật, cho nên nhất thời xúc động muốn cười.” Hắn cảm thấy thật vui vẻ.

“Nhưng mà ông ta nghe không giống như đang cười a?” Hoàng hậu đầy mặt nghi ngờ.

“Đúng rồi, ” Hắn cười dài nói: “Mẫu hậu, có chuyện con đang muốn nói với người đây.”

“Phải không? Khéo thật, ai gia cũng vậy.”

Hai mẹ con đi tới một chỗ khác trong hoa uyển, không để ý đến Hải công công đang kêu thảm thiết.

“Con trai à, ai gia nghe nói gần đây con và Thiên Thiên qua lại rất gần gũi.” Hoàng hậu mím môi mà cười, trong lời có ý nói.

Tim của hắn thịch một cái, nhất thời đỏ mặt tía tai.”Chuyện không phải như mọi người nghĩ đâu.”

“Tiểu Thi, không thể nói vậy được, Thiên Thiên người ta là cô nương tốt, con cũng không thể cô phụ người ta được.” Hoàng hậu không nhịn được dùng sức gõ xuống đầu hắn một cái.

Ai da!

Khổng Ất Nhân ôm đầu, oán hận liếc mẫu thân một cái. “Mẫu hậu, khí chất! Đừng có quên khí chất mẫu nghi thiên hạ!”

“Con ta sắp trở thành một tên khốn kiếp bội tình bạc nghĩa, ai gia còn quản cái gì mà khí với chả chất?” Hoàng hậu tức giận nói: “Con đừng quên, quốc vương của A Lý Bất Đạt đã giao nữ nhi phó thác cho hoàng thất chúng ta.”

“Mẫu hậu, đây chính là chuyện con muốn nói với người, người quốc vương A Lý Bất Đạt muốn gả cho hoàng thất chúng ta không phải là Thiên Thiên, mà là tỷ tỷ của nàng, đệ nhất mỹ nữ của A Lý Bất Đạt tên là A Lý Tiêm Tiêm.” Giọng điệu của hắn có một chút tức đến hỏng người. “Mọi người nhầm đối tượng hết rồi.”

“Con nói bậy gì đó?” Hoàng hậu sửng sốt.

“Là thật, hôm qua Thiên Thiên chính miệng nói với con.” Hắn tức giận nhìn mẫu thân, cảm giác chống đối bị đè nén lại xông lên ngực.

Bất kể kết quả là thế nào, hắn đều hy vọng hết thảy đều xuất phát từ lựa chọn của bản thân, chứ không phải do người khác tới nói cho hắn biết nên làm thế nào.

Khi còn bé cũng vậy, bây giờ cũng vậy, hắn đã sớm chán ghét cuộc sống bị người khác sắp đặt, bảo hộ.

Nhưng bây giờ không giống nữa, hắn không thể ngay cả chung thân đại sự của bản thân cũng mặc cho người ta chi phối, nếu như hắn không thích nam nhân, mà là Thiên Thiên, vậy thì cũng phải đợi hắn tự mình hiểu rõ tất cả rồi hãy nói!

Trước đó, ai tới nói cũng vô ích.

“Được, coi như là như vậy, cũng không ảnh hưởng đến hôn sự của con và Thiên Thiên.” Hoàng hậu lòng tràn đầy nôn nóng, thật vất vả trên cõi đời này mới xuất hiện một nữ tử tốt đẹp có thể khiến con trai động tâm, bà làm sao có thể trơ mắt nhìn con trai bỏ qua được?

“Con đã nói rồi, chuyện của con tự con sẽ quyết định.”Mi tâm của Khổng Ất Nhân nhíu lại thật sâu, không vui nói:”Con chỉ muốn cho mọi người biết, quốc vương của A Lý Bất Đạt chưa từng có ý định gả Thiên Thiên đến Trung Nguyên, người ta có tính toán của người ta, mọi người cũng đừng suy nghĩ nhiều quá.”

“Chẳng lẽ con lại muốn lấy A Lý Tiêm Tiêm hơn? Cái cô Đại công chúa được gọi là đệ nhất mỹ nữ kia?” Hoàng hậu hết sức kiềm chế tức giận.

Đúng lúc này, Thiên Thiên vừa mới tự mình làm xong một con diều đầy vẻ phóng khoáng lại xinh đẹp của A Lý Bất Đạt, đang vui vẻ hưng phấn đi qua cánh cổng hình vòm đi vào Xuân Khánh cung, đang muốn tới gọi hắn đi thả diều.

“A? Hoàng hậu nương nương cũng ở đây, bọn họ… Sao sắc mặt nhìn khó coi vậy?” Nàng dừng bước sau một bụi hoa hồng rậm rạp, lễ phép chờ bọn họ nói chuyện xong.

Nhưng tiếng gầm kích động mà phẫn nộ của Khổng Ất Nhân lại bay vào trong tai nàng….

“Con không muốn lấy A Lý Tiêm Tiêm!”

Nàng ngẩn ra, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời đỏ bừng lên.

Chẳng lẽ bây giờ hắn đang nói chuyện hôn sự của hai người bọn họ với Hoàng hậu nương nương sao?

Thế này có nhanh quá không vậy?

Nghĩ thì nghĩ như vậy, trái tim Thiên Thiên lại mừng như điên nhảy lên thình thịch, cơ hồ không giữ nổi con diều trên tay.

Nhưng mà cũng nên đến lúc rồi, dù sao hai người bọn họ cũng đã có một nụ hôn đính uwocs, a a a.

“Vừa đúng, vậy con lấy Thiên Thiên đi.” Hoàng hậu nói một cách đương nhiên.

Trái tim của Thiên Thiên cũng sắp vọt ra khỏi miệng, nụ cười trên mặt không ngừng lan rộng.

Ta nguyện ý, ta nguyện ý gả nha!

“Con cũng không muốn lấy Thiên Thiên!” Khổng Ất Nhân không chút nghĩ ngợi rống lên. “Không lấy! Không lấy! Chính là không lấy!”

Muốn hắn cứ hồ đồ như vậy mà bị buộc phải thành hôn, hắn kiểu gì cũng không cam tâm! Hắn còn chưa hiểu rõ ràng…

Ta không muốn lấy Thiên Thiên.

Nụ cười của Thiên Thiên trong phút chốc cứng đờ, con diều trên tay nhẹ bẫng rớt xuống.

Thế giới của nàng trong phút chốc như nổ tung thành ngàn vạn mảnh vụn, ngực giống như bị người ta hung hăng chém trúng mấy đao, đau đớn chết người khiến cho trái tim nàng tan nát.

Hắn không cần ta, hắn không cần ta, hắn thật sự vẫn không cần ta.

Tâm trí Thiên Thiên ầm ầm rung động, cũng không nghe lọt bất cứ chữ nào kế tiếp nữa, nàng tái mặt, lảo đảo miễn cưỡng xoay người, bước chân loạng choạng bước qua mặt đất trải đầy hoa vàng lá khô bước đi.

Nàng không biết mình đã trở lại tẩm cung từ Xuân Khánh cung như thế nào, chỉ biết mình đang không ngừng phát run, đầu nhức đến lợi hại, ngực tức đến cơ hồ không thể nào hít thở.

Ta không muốn lấy Thiên Thiên…. Ta không muốn lấy Thiên Thiên….

Lời nói tức giận của hắn không ngừng vang lên bên tai nàng, một lần rồi lại một lần, từng chút giày xéo lên vết thương của nàng thật mệt mỏi, đau lòng muốn chết.

Nàng thê lương nhắm hai mắt lại, bịt chặt hai lỗ tai, làm thế nào cũng không thể ngăn cản tiếng nói kia xuất hiện.

“Công chúa, bữa trưa đã chuẩn bị xong, người có muốn bây giờ….”

“Không đói.” Nàng nhẹ nhàng đẩy Tiểu Tiên ra ngoài phòng ngủ, cạch một tiếng đóng cửa lại.

Tiểu Tiên đang cầm một hộp cơm đựng đầy thức ăn ngon, trợn mắt há mồm nhìn cánh cửa dang đóng chặt.

Chẳng lẽ lại xảy ra chuyện gì rồi?

Thiên Thiên tựa vào cửa, chậm rãi, mệt lả không còn chút sức lực nào trượt ngã xuống đất, ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo đến buốt người.

Nàng không khóc, hai tròng mắt vô thần chỉ ngây ngẩn nhìn ra phía ngoài khung của chạm hoa, những nhánh ngô đồng đầy lá vàng kia, không biết từ bao giờ, đã bị gió thu thổi xuống gần nửa.

Sắp đến cuối thu,, tiết trời cũng trở nên ngày càng lạnh.

Người ta nói lá rụng về cội, cuối thu, lá cây rụng, nàng hẳn là cũng nên giống như lá rụng mùa thu, trở lại nơi mà mình thuộc về,

Kinh sư dù có tốt thế nào, cũng vẫn không phải nhà của nàng.

Giống như nàng có thích hắn hơn nữa, cũng vĩnh viễn không thể nảo trở thành tân nương tử hắn yêu mến.

“Đúng vậy, rốt cuộc cũng vẫn phải trở về, ta cũng nên về nhà rồi.” Nàng muốn cười, nước mắt lại như ngọc châu đứt đoạn từng hạt điên cuồng rơi xuống.

Thiên Thiên không đè nén nổi nỗi đau đớn như dao cắt trong lòng nữa, che miệng thật chặt bi thương khóc lên.

Thì ra là vui mừng hoan hỉ đến cuối cùng, cũng chỉ là một giấc mộng si mà thôi.

Như vậy…. Chính là như vậy sao?

Những dịu dàng của hắn ngày hôm qua vẫn còn đây, tiếng cười nói thương yêu của hắn như vang bên tai, hơi ấm trong lồng ngực hắn, giống như vẫn còn đọng lại trên da thịt nàng, nhưng chỉ một đêm, tất cả nhu tình mật ý đều đã thay đổi.

Oán trách hắn sao? Hận hắn sao?

Nàng cảm thấy thống khổ bi thương không thể nào hít thở nổi, nước mắt như vỡ đê chảy không ngừng, nhưng nàng không có cách nào oán hắn, hận hắn, trách hắn.

Bởi vì là nàng yêu hắn trước!

Từ đầu đến cuối, hắn vẫn tỏ rõ chỉ thích nam nhi không thích nữ tử, là nàng một bên tình nguyện, tự mình đem trái tim buộc bên người người ta, bây giờ làm sao có thể trách hắn?

Hơn nữa những ngày qua hắn đối với nàng thật tốt, rất tốt, nàng chưa từng hạnh phúc vui vẻ như vậy bao giờ, chỉ bằng điểm này, nàng sao có thể hận hắn chứ?

Nàng không thể hận hắn, cũng sẽ không hận hắn, chẳng qua là nỗi đau đớn tuyệt vọng nặng nề bi thương giống như sóng cả cuốn tới, nhanh chóng nhấn chìm nàng….

Vào giờ khắc này, nàng thật muốn nghe thấy tiếng hót lanh lảnh hạnh phúc của “Thanh tích điểu” trong truyền thuyết kia, nhưng nàng càng muốn nghe thấy hắn thâm tình nói với nàng: thật ra, thì ta cũng có một chút xíu thích ngươi….

Nhưng hết thảy đều là mơ ước xa xôi, vĩnh viễn sẽ không thành hiện thực.

Nàng không nên như vậy!

Thiên Thiên vùi mặt sâu giữa hai đầu gối, nước mắt bi thương thấm đẫm vạt áo.

Cả đêm không ngủ, suy nghĩ thâu đêm, Thiên Thiên cuối cùng vẫn nén đau quyết định rời khỏi kinh sư về nhà.

Nam nhân nàng yêu mến không thích nàng, vĩnh viễn cũng không thể lấy nàng, cho dù có lưu lại nữa, mỗi ngày nhìn thấy vẻ tuấn mỹ của hắn, ngày ngày nhận thấy sự ôn nhu của hắn, chỉ khiến cho nàng càng thêm cuồng dại triền miêng, không thể kiềm chế.

Tiếp tục như vậy nữa, trơ mắt nhìn hắn cuối cùng thành thân với một nam nhân khác, nàng… nàng sao chịu được?

Sáng sớm nàng đã xuất cung tới Dịch quán phân phó đám võ sĩ thị nữ chuẩn bị một chút, một hai ngày sau sẽ lên đường trở về A Lý Bất Đạt/

Sau khi giao phó xong, nàng một mình dạo bước trên đường cái náo nhiệt phồn hoa, mua một ấm trà tử sa cùng một thanh Viên nguyệt loan đao để tặng cho a cha, một chiếc trâm khảm trai cùng một chiếc gương nhỏ bằng bảo thạch cho a ma.

Khăn tay thêu hoa từ tơ tằm Giang nam thượng hạng cùng một chiếc trâm phù dung bằng bạc cho đại tỷ Tiêm Tiêm, một chuổi dây chuyền san hô tặng cho Tam muội Loan Loan, còn có mấy món đồ tinh xảo của Trung Nguyên là chuẩn bị gửi cho mọi người trong cung.

Mắt của nàng vừa đỏ lại vừa sưng, lúc khiêng một túi lễ vật nặng trịch kia lên, trên vẻ mặt bình tĩnh có một tia cười thê lương.

Mục đích ban đầu khi tiến kinh cũng đã đạt thành, nàng cũng coi như may mắn không hổ thẹn, cho nên cũng chẳng có gì mà phải khổ sở.

Nhưng dù lý trí nói với bản thân như vậy, trái tim của nàng trước sau vẫn không có cách nào chân chính yên bình sung sướng, chỉ cần vừa nghĩ tới sẽ phải rời khỏi hắn, rời khỏi những con người khả ái nhiệt tình trong hoàng cung, nàng đã cảm thấy mình như sắp bị xé tan thành hai nửa.

Nhưng nàng còn có lý do để lưu lại cùng viện cớ sao?

Nàng cũng không muốn hắn lại bị bức hôn, mỗi ngày trải qua cuộc sống ảo não phiền não khó xử, nếu thật sự thích hắn, nên để hắn tự do.

“Hắn muốn nhất là được tự do tự tại, ta ít nhất cũng phải thành toàn cho hắn điểm này.” Nàng lẩm bẩm, nụ cười phiêu hốt mà bi thương.

Cho dù trái tim đau thật là đau, đau đến nỗi mỗi lần hít thở đều như trầy da sứt thịt một lần, đau đến mức mất hết toàn bộ khí lực, nàng vẫn quyết định giống như một cô nương trưởng thành, lễ phép nói tạm biệt với mọi người.

Trở lại cung, đã là lúc hoàng hôn.

Thiên Thiên trở lại tẩm cung, cười cười nhìn Tiểu Tiên đầy mặt lo lắng.

“Công chúa, người đi đâu vậy? Lại xuất cung sao? Sao lần này không cho nô tỳ đi cùng? Còn nữa, Nhị hoàng tử đến tìm người mấy làn, nhìn ngài ấy rất sốt ruột, mỗi lần nghe người còn chưa trở về, sắc mặt lại khó coi thêm một phần!” Tiểu Tiên vội vàng bẩm báo với nàng. “Nô tỳ còn chưa thấy Nhị hoàng tử sốt ruột như thế bao giờ đâu.”

Nghe thấy hắn tới tìm nàng mấy lần, trái tim Thiên Thiên đầu tiên là vui vẻ điên cuồng một trần, ngay sau đó bị lý trí cùng bi thương mạnh mẽ đè lại.

Đừng tự mình đa tình nữa, A Lý Thiên Thiên, hắn chẳng qua chỉ quan tâm ngươi một chút thôi.

Nhưng là thật sự chỉ có như vậy thôi sao? Có lẽ.. có lẽ hắn so với những gì hắn chịu thừa nhận còn thích nàng hơn một chút?

Có khả năng này sao?

“Tiểu Tiên, Nhị hoàng tử có nói gì không?” Nàng đem chiếc túi da dê nặng nề đặt lên bàn, khuôn mặt nhỏ nhắn bởi vì mong đợi cùng hy vọng mà dâng lên một tầng đỏ ửng.

“Ngài ấy không nói gì, chỉ hỏi ta người đi đâu vậy, ta nói chắc là xuất cung, sắc mặt ngài ấy liền vô cùng lo lắng đi qua đi lại, một lúc lâu mới rời đi.” Tiểu Tiên thấy lạ nói: “Nhưng mà ngài ấy đến đến đi đi ít nhất năm, sáu lần, giống như là rất nóng lòng.”

Có thể hay không… nàng cón có một tia hy vọng nhè nhẹ?

Có thể hay không… hôm qua hắn chẳng qua là ngượng ngùng thừa nhận cảm tình đối với nàng trước mặt Hoàng hậu nương nương?

“Ta phải qua Xuân Khánh cung.” Nàng cũng không nén được sự kích động cùng mong đợi trong nội tâm nữa, xoay người chạy đi.

Vô luận ra sao, nàng cũng phải nghe hắn chính miệng nói rõ ràng, nàng cũng muốn tranh thủ cơ hội cuối cùng này.

Trước khi rời khỏi Trung Nguyên trở lại A Lý Bất Đạt, nàng muốn dũng cảm vì tình yêu của mình tranh đấu tới phút cuối cùng!

“Công chúa, người ăn cơm trước đã chứ!” Tiểu Tiên xị mặt, nhìn một bàn ngự thiện nóng hổi trước mắt.

Ô, nàng đã chuẩn bị mấy món ăn ngon giúp công chúa giải quyết ngự thiện, nhưng mà nếu không ăn, vạn nhất Nhị hoàng tử mà biết công chúa ăn không ngon, người gặp xui xẻo là nàng đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.