Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1076: Người theo đuổi (2)



- Bất quá, Thượng Nguyên Thành người có thể đơn giản xuất ra năm trăm hạ phẩm Thần tinh cũng không nhiều, chỉ khoảng mấy trăm!

Tả Nhược Hề lại nói một câu.

Mấy trăm cũng không coi là nhiều sao?

- Lần này sau khi di phủ chi hành chấm dứt, sẽ có một hồi giao dịch hội, ngươi có thể cầm cái này đi đổi đồ vật ngươi cần!

Hai người tiếp tục hướng một gian đan thất có cấm chế khác xuất phát, Tả Nhược Hề đã có chút đem Lâm Lạc trở thành người một nhà rồi.

- Giao dịch hội?

Lâm Lạc lộ ra một thần sắc cảm thấy hứng thú.

- Chủ yếu là linh thảo!

Tả Nhược Hề giải thích nói.

- Thượng Nguyên Thành cũng không có Đan Sư, rất nhiều người dù cho đào được linh thảo cũng vô dụng, lại không thể trực tiếp phục dụng, vậy lấy ra trao đổi đồ vật mình cần là cách làm có lợi nhất!

Lâm Lạc nghĩ đến nàng trước kia cầm mười hai bình đan dược, không khỏi nở nụ cười nói:

- Ngươi nếu đem đan dược có từ trong đan thất của Trung Nguyên Thần bán ra mà nói, vậy khẳng định sẽ kiếm được bồn đầy bát tràn!

- Ngươi vòng vo tam quốc không phải là muốn biết ta được đến Linh Dược gì sao?

Tả Nhược Hề lộ ra một thần sắc hiểu rõ.

Lâm Lạc cười ha ha, không khách khí gật đầu. Mặc dù hắn không có lòng tham quá lớn, nhưng lại thật muốn biết Trung Nguyên Thần luyện chế ra linh đan là cái dạng gì.

- Đúng vậy, vài loại đan dược tốt nhất đều ở trong tay ta. Bất quá cũng chỉ có ba bình!

Tả Nhược Hề gật gật đầu, chia xẻ bí mật không thể nghi ngờ sẽ để cho quan hệ của bọn hắn càng thêm thân mật, mà nàng cũng không lo lắng Lâm Lạc sẽ có ý đồ xấu chút nào. Thân phận của nàng bày ở đàng kia, nếu như nàng xảy ra chút ngoài ý muốn, tất cả mọi người ở đây sẽ chôn cùng nàng!

- Chân Linh Bất Diệt đan, thánh đan chữa thương, cho dù là Trung Nguyên Thần bị trọng thương cũng có thể dựng sào thấy bóng!

- Nguyên Thần đan, có thể để cho võ giả Tinh Đế đỉnh phong trực tiếp tiến vào Thần Cảnh!

- Sát Lục đan, sau khi giết chết đối thủ, có thể hấp thu sát khí mà đối phương phóng xuất ra, do đó lấy được một bộ phận pháp tắc lĩnh ngộ của đối phương!

Nàng từng cái giải thích nói, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng. Dù sao thần đan loại cấp bậc này ngay cả lão tử của nàng trăm vạn năm cũng chưa hẳn có thể đạt được một phần, nàng lại một lần nhận được ba bình, tuy mỗi bình đều chỉ có một khỏa, nhưng cái thu hoạch này cũng có thể dùng giá trị liên thành để hình dung.

Lâm Lạc ngược lại là khẽ giật mình, bởi vì trong ba dạng đan dược mà đối phương báo ra đến, rõ ràng có hai loại là cùng hắn ở trong hốc tối tìm được, theo thứ tự là Chân Linh Bất Diệt đan cùng Nguyên Thần đan.

Chỉ có điều hắn lấy được loại đan dược thứ ba là Long Tâm hoàn, lại không biết là so với Sát Lục đan càng thêm trân quý hay không bằng. Mà khó trách người nọ muốn đem ba bình đan dược này giấu ở bên trong hốc tối, đây là đan dược ngay cả Trung Nguyên Thần cũng coi là bảo vật, hoài bích chi tội sẽ hại chết người a.

Giá trị của Chân Linh Bất Diệt đan thì không cần nói, Nguyên Thần đan mặc dù đối với người đã thành thần không dùng được. Nhưng nếu có chí thân bởi vì tư chất có hạn, không cách nào đột phá Thần Cảnh, như vậy giá trị của Nguyên Thần đan là không cách nào đánh giá rồi!

- Tả cô nương, ngươi có nghe nói qua một loại đan dược gọi là Long Tâm hoàn không?

Lâm Lạc giả bộ như vô tình hỏi thăm, dù sao song phương đang thảo luận vấn đề đan dược, hắn hỏi cũng không tính đột ngột.

- Long Tâm hoàn? Ah…

Tả Nhược Hề vốn là sửng sốt, nhưng lập tức lộ ra giật mình chi sắc.

- Long Tâm hoàn là đan dược phi thường thần kỳ, loại đan dược dùng danh tự thần thú làm đầu, mang chữ tâm, đều là thuộc về một loại hình!

- Loại hình gì?

- Loại đan dược này chính là trực tiếp dùng thần thú làm nguyên vật liệu, dùng bí pháp đặc thù sinh sinh luyện hóa, sau khi phục dụng, có thể hóa thành hình thể thần thú, có được hết thảy lực lượng của thần thú, kể cả pháp tắc lĩnh ngộ! Chỉ là số lượng của thần thú rất thưa thớt, thứ hai thực lực cường đại, ít có người dám ra tay đối với thần thú, bởi vậy loại đan dược này tương đối thưa thớt!

Tả Nhược Hề giải thích nói.

Thì ra là thế!

Bất quá, Long Tâm hoàn đã cường đại như vầy, vì cái gì người nọ không tự mình ăn? Chẳng lẽ ăn đan dược này còn có cái cấm kị gì? Lâm Lạc quanh co lòng vòng hỏi thăm, Tả Nhược Hề cũng không có phát giác đến cái gì, đem những gì mình biết từng cái nói ra.

Nguyên lai loại đan dược này còn có thuộc tính, cái thuộc tính này chỉ chính là pháp tắc Thần linh lĩnh ngộ, nếu như thuộc tính không hợp, tiếp theo dẫn phát pháp tắc xung đột, nghiêm trọng sẽ trực tiếp bị mất mạng!

Đương nhiên, cái thuộc tính này cũng không quá mức nghiêm khắc, chỉ cần thủy hệ xứng thủy hệ, Hỏa hệ xứng Hỏa hệ là được, ngược lại là không cần phải hoàn toàn giống nhau. Như thế cũng lý giải được lúc trước người nọ vì cái gì không có phục dụng Long Tâm hoàn rồi.

Chỉ là phẩm giai loại đan dược này rất khó phán đoán, bởi vì trước khi không có ăn vào, chỉ có người luyện chế đan dược mới biết được thần thú là phẩm giai gì, có thể là Hư Thần cảnh, cũng có thể là cấp bậc Sơ Vị Thần, thậm chí Thượng Thiên thần!

Nếu không khéo một Hư Thần cảnh ăn đan dược cấp Thượng Thiên thần, cái kia kết cục chính là trực tiếp bị phá vỡ.

Lâm Lạc là cầm khoai lang phỏng tay, khỏa Long Tâm hoàn hắn là tuyệt không dám ăn, mà muốn lấy ra bán, lại phải hảo hảo chú ý giữ bí mật, không thể để cho người biết rõ hàng là từ trong tay hắn đi ra, miễn cho không duyên cớ gây chút ít phiền toái.

Hai người tiếp tục đi tới, nhưng vẫn chưa đi đến chỗ mục đích, chỉ nghe phía sau truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ, bọn hắn lẫn nhau liếc mắt nhìn, đều ngừng lại, xoay người nhìn qua.

- Nhược Hề!

Một đạo nhân ảnh từ góc rẽ hiện thân, là một thanh niên mặt quan như ngọc, một thân cẩm bào lam sắc, dáng người thon dài, phong thần tuấn lãng, có một loại phong thái công tử nhẹ nhàng.

Bất quá, lúc hắn chứng kiến Tả Nhược Hề là rất vui vẻ, nhưng ánh mắt đảo qua Lâm Lạc, hỉ sắc này liền biến thành sát cơ lóe lên rồi biến mất.

Lâm Lạc nhạy cảm phát giác đến một tia biến hóa này của đối phương, không khỏi thầm kêu một tiếng phiền toái đến rồi.

Thanh niên này hiển nhiên là quen biết cùng Tả Nhược Hề, lại đối với người ta rất có ý, bởi vậy lúc chứng kiến Tả Nhược Hề là vui vẻ, nhưng người này khí lượng tương đối nhỏ hẹp, bởi vì Lâm Lạc cùng Tả Nhược Hề đi chung một chỗ lại để cho hắn ghen ghét lên.

Nhưng Lâm Lạc lại không biết, Tả Nhược Hề thiên tính quạnh quẽ, cũng không đối với nam nhân dùng nhan sắc, huống chi là cùng nàng sóng vai mà đi, thoạt nhìn rất thân mật, trực tiếp để cho thanh niên kia hiểu lầm.

- Nhược Hề!

Trên mặt thanh niên kia lại lần nữa hiện lên dáng tươi cười kinh hỉ.

- Chứng kiến ta phải chăng có chút ngoài ý muốn hay không?

Tả Nhược Hề nhướng mày, lạnh lùng nói:

- Ngươi như thế nào sẽ tới nơi này? Ngươi không phải thành tựu Sơ Vị Thần rồi sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.