Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1099: Cạnh tranh điên cuồng (2)



Vạn nhất pháp tắc chi linh này bị Lâm Lạc luyện hóa thì sao? Muốn nói đối mặt hấp dẫn lập tức trở thành Sơ Vị Thần, ai có khả năng ngăn cản được? Chỉ cần ẩn dấu tính danh, đợi ly khai phạm vi Thượng Nguyên Thành, thế lực của Đỗ Bác Viễn lại lớn cũng không có khả năng nhúng tay đến khu vực thống trị của Trung Nguyên Thần khác!

Đỗ Vô Bệnh tín nhiệm Lâm Lạc như vậy sao?

Nữ tử áo trắng thì tựa như là bị dọa sợ, chặt chẽ ôm lấy Lâm Lạc, giống như thú con vừa mới sinh, một khắc cũng không dám ly khai mẫu thân, đem hai má hoàn toàn chôn ở trong ngực Lâm Lạc, căn bản không dám nhìn bất luận kẻ nào.

- Lâm huynh, ngày khác sẽ tìm ngươi uống rượu!

Đỗ Vô Bệnh cười ha ha, mở cửa nhẹ lướt đi, tuyệt không dây dưa dài dòng.

Hắn thật sự cứ như vậy đi rồi hả?

Ba người Lâm Lạc đồng thời lâm vào khó hiểu thật sâu, mà thân thể bạch y nữ tử kia thì càng phát ra mềm mại, rõ ràng nằm ở trong ngực Lâm Lạc ngủ rồi. Nhưng hai đầu ngón tay tuyết trắng đến gần như trong suốt còn chặt chẽ cầm lấy góc áo của hắn, tựa hồ sợ hắn lại đột nhiên rời đi .

Tả Nhược Hề thập phần nghi hoặc mà nhìn xem Lâm Lạc, tuy nàng nhìn trúng tiềm lực đáng sợ của Lâm Lạc, nhưng muốn nàng như Đỗ Vô Bệnh vung tiền như rác, nàng tuyệt đối không có hào khí như vậy! Muốn nói tương lai của Lâm Lạc có khả năng đạt tới độ cao, có lẽ có thể đến Thượng Thiên thần, Thượng Thiên thần là rất cường thế, nhưng thời gian này lại cần bao lâu, lại cần trải qua bao nhiêu trắc trở?

Trên thực tế quá nhiều người có tiềm lực ở trong quá trình phát triển vẫn lạc, mà càng muốn hướng lên trên bò, cái khả năng vẫn lạc này lại càng lớn!

Đỗ Vô Bệnh không có bảo đảm gì, thậm chí ngay cả dưới tình huống Lâm Lạc phải chăng trung tâm cũng không thể cam đoan quăng tiền đánh bạc lớn như thế. Thật sự là để cho Tả Nhược Hề không cách nào lý giải.

Đỗ Vô Bệnh có lẽ là thằng điên, nhưng cũng không phải đồ đần!

Nàng quét mắt nhìn Lâm Lạc nói:

- Chúng ta trở về!

Lâm Lạc vừa mới động, nữ tử áo trắng liền tỉnh lại, nàng như là vợ bé mà nhắm mắt theo đuôi Lâm Lạc, người không biết nhìn vào, còn tưởng rằng tình cảm của hai người sâu đến một khắc cũng không muốn tách ra.

Mang theo một nữ nhân "giá trị liên thành" như vậy, Lâm Lạc cũng không dám chạy loạn khắp nơi, cùng Tả Nhược Hề quay lại phủ thành chủ, mà nữ tử áo trắng cùng Trần Á Đan cũng thành vật phẩm tư nhân của hắn, cùng một chỗ đi vào.

Trên đường, Lâm Lạc hướng Tả Nhược Hề hỏi:

- Đỗ Vô Bệnh có hướng ngươi hỏi thăm tình huống của ta hay không?

- Ồ, thật đúng là bị ngươi đoán được!

Tả Nhược Hề gật gật đầu.

- Hắn tựa hồ đối với ngươi rất hứng thú, nếu không phải ta đối với hắn coi như có vài phần hiểu rõ, khẳng định sẽ nghĩ hai người các ngươi tầm đó có quan hệ gì không thể cho ai biết!

Vậy cũng là cái chê cười sao?

Trên mặt Lâm Lạc lộ ra một dáng tươi cười, nhưng nghi hoặc trong nội tâm lại càng ngày càng sâu.

Đầu tư càng lớn, muốn giành lợi ích tự nhiên cũng càng lớn!

Nhưng hắn đến cùng có cái gì đáng đối phương mưu cầu lợi ích?

Chẳng lẽ là cùng Nghiêm Nhược Thánh đồng dạng, muốn đoạt thân thể của hắn?

Bất quá, theo như Lâm Lạc từ trong trí nhớ của Nghiêm Nhược Thánh lấy được tin tức, Luân Hồi bí thuật của tên kia chỉ có thể ở trong huyết mạch hậu đại của mình thi triển, cũng không phải muốn cướp lấy thân thể ai đều được.

Huyết mạch của Lâm Lạc một đến từ Thiểm Điện tộc, Nghiêm Chấn Càn đã từng là Thượng Thiên thần của Hỏa Vân Thần Quốc, cùng Đại La Thần Quốc này có lẽ cách xa vạn dặm. Mà đổi thành một chi huyết mạch là Thần giới Viễn Cổ Lâm gia, cùng Đỗ gia càng không có liên quan, muốn nói Đỗ Vô Bệnh có thể đối với Lâm Lạc sử dụng Luân Hồi thuật, hắn là tuyệt không tin.

Nhưng nếu như bài trừ cái này, Lâm Lạc là không thể tưởng được đối phương còn kỳ vọng có thể từ trên người hắn đạt được cái gì!

Không nghĩ ra thì không cần nghĩ nữa, chỉ có thể tự mình chú ý nhiều hơn, thật muốn phát hiện không đúng, vậy thì mặc kệ hết thảy đào tẩu, đem bọn người Tô Mị lưu vong chân trời xa xăm, dù sao Thần giới lớn như vậy, lo gì không có địa phương?

Việc cấp bách, là phải biết rõ ràng quan hệ của nữ tử áo trắng cùng chân vạc thứ năm, cũng rút thời gian đễ Dưỡng Tâm Hũ nhận chủ, luyện hóa những thần thiết kia, thực lực cường đại mới là trụ cột hết thảy.

Tả Nhược Hề cũng mang theo đầu đầy sương mù rời đi, tuy nàng rất ngấp nghé pháp tắc chi linh, nhưng cũng sẽ không mạo hiểm để cho Đỗ, Tả hai nhà toàn diện khai chiến cưỡng đoạt qua, cũng dặn dò Lâm Lạc không nên có ý nghĩ này, nếu không Tả Văn Trạch sẽ không bảo vệ hắn!

Đuổi Trần Á Đan đi qua một bên, Lâm Lạc bày ra một đạo kết giới cách âm, lúc này mới vỗ vỗ nữ tử áo trắng trong ngực sắp muốn ngủ:

- Này, tỉnh vừa tỉnh!

- Ân...

Nữ tử áo trắng mở ra một đôi con mắt vô cùng thanh tịnh, hướng Lâm Lạc nháy thoáng một phát, hồn nhiên như hài nhi, bất nhiễm một tia thế tục, chung quanh không có "Người xấu" mà chỉ có Lâm Lạc một cái "Người tốt", nét mặt của nàng cũng dễ dàng hơn rất nhiều, thậm chí đối với Lâm Lạc lộ ra một dáng tươi cười, như hoa lan u cốc, tinh khiết vô cùng.

Nàng là một mỹ nữ, nhưng đạt tới đẳng cấp mỹ nữ dù cho ức dặm chọn một, dùng Thần giới miệng người nhiều như vậy cũng có thể gom góp một đống. Nhưng khí chất Không Linh tinh khiết như nàng lại là bất luận kẻ nào cũng không thể có, Đường Điềm tiểu ma nữ ở lúc mới xuất hiện có một tia hàm súc như vậy, đáng tiếc sa đọa quá nhanh rồi!

Nghĩ đến Đường Điềm, Lâm Lạc không khỏi thở dài, hắn đời này vung được yêu nữ đáng ghét kia sao?

- Ngươi tên gọi là gì?

Lâm Lạc ôn nhu hỏi, nữ tử như vậy dù cho không dậy nổi tình yêu nam nữ, nhưng ai có thể không thương?

- A... Nhao nhao...

Nữ tử áo trắng tội nghiệp nói, mắt to lại khép lại, hướng trong ngực Lâm Lạc chui vào, ý đồ tìm vị trí càng thêm thoải mái, rất nhanh phát ra tiếng hít thở đều đều, hiển nhiên lại ngủ rồi.

Tử Đỉnh trong thức hải nhẹ xoáy, hướng Lâm Lạc truyền ra chấn động không hiểu, để cho lòng hắn sinh nhu tình, không đành lòng lại thúc hỏi nàng, mà đem nàng bế lên, đi đến buồng trong đặt nàng lên giường.

Hắn đang muốn lặng lẽ ly khai, nhưng nữ tử áo trắng lại hai tay xiết chặt, ôm eo của hắn, không cho hắn rời đi. Lâm Lạc không thể làm gì, đành phải ngồi xuống trên giường, duỗi bình hai chân, để cho nữ tử áo trắng có thể đem đầu thoải mái gối lên trên đùi của hắn.

Nàng này một ngủ là tám ngày bảy đêm, lúc này mới nhẹ nhàng hừ một tiếng, lông mi thật dài rung rung thoáng một phát, sau đó mở ra hai mắt, hai mắt vô cùng thanh tịnh, tinh khiết như linh tuyền.

Chứng kiến Lâm Lạc, nàng tràn ra một dáng tươi cười xinh đẹp, như là con mèo nhỏ dùng đôi má mềm mại ma sát lấy đùi Lâm Lạc, toát ra ý ỷ lại rõ ràng.

- Ngươi... Đến tột cùng gọi cái gì?

Lâm Lạc nhẹ nói.

- Nguyệt!

Nữ tử áo trắng mở ra môi anh đào màu hồng phấn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.