Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 110: Ngân mang lập công (2)



Lâm Lạc cùng Lâm Dao Hương liếc nhau, đều lộ ra vẻ vui mừng.

- Sư đệ, xem ra chúng ta phát hiện một chỗ ẩn dấu!

- Chi nha! Chi nha!

Ngân Mang ở trên đầu vai Lâm Lạc bất mãn nhúc nhích, ý bảo nó mới là công thần lớn nhất.

Lâm Lạc móc ra một khỏa Yêu hạch đưa tới, Ngân Mang lúc này mới đổi giận thành vui, cái đầu nhỏ cọ cọ trên Lâm Lạc cổ.

Hai người đem hai cái thùng đều bỏ vào trên bàn đá, một người mở ra một cái thùng.

Lâm Lạc mở rương ra, bên trong là ba thanh kiếm dài ngắn không đồng nhất, mà trong rương của Lâm Dao Hương, chỉ có một tấm giấy vàng cùng một bình ngọc.

- Xem ra là lưu lại thư tín cho chúng ta!

Lâm Dao Hương từ trong rương lấy ra tờ giấy kia, trên mặt có chữ viết.

Hai người đứng sát vào chút ít, cùng đọc lên.

- Lão phu Trương Tiểu Bạch, dùng trộm nổi tiếng, nhân xưng Quỷ Thâu (*Quỷ trộm)! Nhưng thường đi trên bờ sông, nào có đạo lý không ướt chân, lúc này đây lão phu chọn sai đối tượng, tuy may mắn đắc thủ, nhưng vẫn bị người phát hiện tung tích, một đường đuổi giết lão phu!

- Lão phu ngàn dặm lưu vong, trốn vào Thiên Lạc sơn mạch, tránh thoát đuổi giết, nhưng là bị tổn thương không thể trị, mệnh không lâu dài!

- Nguyên lai, bị lão phu trộm được gì đó lại là ba giọt Không Linh Thạch Nhũ, trách không được những người kia chết đuổi theo lão phu không tha! Đáng tiếc, Không Linh Thạch Nhũ mặc dù là Thánh phẩm tu luyện của võ giả, lại không thể trị tổn thương của lão phu, lão phu chỉ có thể nhận mệnh!

- Cũng được, cũng được, nếu kẻ đến sau hữu duyên tiến vào nơi này, đây hết thảy đều về ngươi! Bất quá, đây chỉ là lão phu trước kia mở ra một động phủ tạm thời, cũng không để lại nhiều ít thứ tốt, ngươi cũng không nên mắng lão phu keo kiệt, càng đừng tưởng rằng lão phu hư danh nói chơi! Bảo bối khác đều theo lão phu chôn ở dưới mặt đất, ngươi cũng đừng nghĩ tìm được ! Lão phu chính là tổ tông đạo tặc, ngươi là không thể nào tìm được! Ha ha!

Đây là di thư của Trương Tiểu Bạch, không dài, nhưng mà cũng đủ làm cho hai người Lâm Lạc biết rõ là chuyện gì xảy ra .

- Sư tỷ, ngươi biết Không Linh Thạch Nhũ là vật gì không?

Lâm Lạc hỏi, cư nhiên Trương Tiểu Bạch vì vậy mà chết, này tuyệt đối không phải vật phàm .

Lâm Dao Hương lắc đầu:

- Ta cũng không rõ ràng lắm!

Lâm Lạc từ trong rương lấy ra bình ngọc, mở nắp bình, đổ ra ba giọt chất lỏng nhũ bạch sắc. Ba giọt chất lỏng này phảng phất như thủy ngân, lực ngưng tụ rất mạnh, lẫn nhau trong lúc đó tuy va đập vài cái, nhưng không có tan gom lại cùng một chỗ.

Đây chính là ba giọt Không Linh Thạch Nhũ theo lời của Trương Tiểu Bạch.

Lâm Lạc không khỏi mục quang sáng ngời, trong ba giọt Không Linh Thạch Nhũ này ẩn chứa linh khí cực kỳ tinh thuần, là năng lượng thuần chánh nhất, không có Ngũ hành chi phân.

- Chi!

Ngân Mang cũng không phân biệt hàng tốt xấu, lập tức từ trên đầu vai Lâm Lạc nhảy xuống, miệng mở ra, cắn đi một giọt Không Linh Thạch Nhũ, sau đó dùng xu thế sét đánh không kịp bưng tai nuốt xuống dưới.

Tiểu đông tây vẫn chưa thỏa mãn, hai con mắt bóng bẩy nhìn chằm chằm đến hai giọt Không Linh Thạch Nhũ còn lại.

Lâm Lạc liền tranh thủ thu hồi vào trong bình ngọc, đem nắp bình đậy lên, một tay bắt lấy Ngân Mang:

- Tiểu đông tây, ngươi hạ thủ cũng thật là nhanh!

- Chi nha! Chi nha!

Ngân Mang một trận gọi bậy tỏ vẻ vô tội.

- Sư đệ, không có Ngân Mang mà nói, chúng ta cũng sẽ không tìm tới nơi này, cho nó một giọt cũng là việc nên làm!

Lâm Dao Hương khuyên nhủ.

- Chi! Chi!

Ngân Mang lập tức nhảy tới trên vai Lâm Dao Hương, dùng cái đầu nhỏ cọ đối phương dùng bày ra nịnh nọt.

Lâm Lạc không khỏi lắc đầu, hai người đem ánh mắt bỏ vào ba thanh trường kiếm trong rương khác.

- Pháp khí!

Lâm Dao Hương đột nhiên mục quang sáng ngời, cầm lên một thanh kiếm ngắn nhất trong đó, một hồi vuốt phẳng, thanh đoản kiếm này rõ ràng gia nhập lòng bàn tay của nàng!

Chỉ có pháp khí mới có thể dung vào trong cơ thể võ giả!

- Sư tỷ, ngươi biết những pháp khí này mấy phẩm không?

- Ta cũng chỉ là trước kia nghe Thất trưởng lão nói qua một ít, một kiện pháp khí uy lực kỳ thật cũng không hoàn toàn do phẩm giai quyết định, còn muốn xem tu vi người sử dụng! Ân. . . ta còn là dùng ví dụ thực tế mà nói a, đối với tu vi Tiên Thiên Cảnh chúng ta mà nói, nhất phẩm pháp khí có thể tăng lên cho chúng ta nhất trọng thiên thực lực, mà nhị phẩm pháp khí thì có thể tăng lên nhị trọng thiên, tam phẩm pháp khí là tam trọng thiên, nhưng tứ phẩm pháp khí thì dùng lực lượng của chúng ta căn bản không cách nào thôi phát, từ hiệu quả thực tế đến xem, vẫn còn không bằng nhất phẩm pháp khí!

Nhưng Lâm Lạc lập tức nghĩ tới địa phương không đúng nói:

- Chúng ta ở Thanh Vân Thành gặp được Tô nữ tử kia, nàng rõ ràng chỉ có tu vi Hậu Thiên, cho dù có thể dùng tam phẩm pháp khí, nhưng tối đa cũng có thể đạt tới Tiên Thiên tam trọng thiên, làm sao có thể một kích đả bại Lâm Thiên Vũ?

Lâm Dao Hương suy nghĩ kỹ một hồi, mới nói:

- Khả năng Thần quốc võ đạo thế gia có chút bí pháp đặc thù a!

Nàng không thể khẳng định, dù sao hai người giới hạn trong một cách cục cùng trình tự, đối với rất nhiều thứ cũng không hiểu rõ, chỉ có thể suy đoán lung tung mà thôi.

Lâm Dao Hương chuyện đề nói:

- Kiện pháp khí này không sai biệt lắm có thể tăng lên cho ta tam trọng thiên lực lượng, hẳn là tam phẩm pháp khí!

Hai người đều là nhãn tình sáng lên, cho dù Lâm gia cũng chỉ có một kiện tam phẩm pháp khí, mà ở trong đó ba pháp khí đặt song song, phẩm giai hẳn là không sai biệt lắm, bọn họ tuyệt đối là lợi nhuận đại phát !

- Sư tỷ, ba cái pháp khí này ngươi cảm thấy nên xử lý như thế nào mới tốt?

Lâm Lạc hỏi.

- Ngươi, ta tất cả lấy một kiện, sau đó đem pháp khí cuối cùng giao cho gia tộc, sư đệ ngươi cảm thấy như thế nào?

Lâm Dao Hương dùng ngữ khí thương lượng hướng Lâm Lạc nói ra. Sau khi được Lâm Lạc cứu, thái độ của nàng có chuyển biến rất vi diệu.

- Được!

Lâm Lạc gật gật đầu, lấy ra một thanh lợi kiếm trong đó, trên chuôi kiếm viết hai chữ "Trảm Nguyệt", dựa theo Lâm Dao Hương nói, dùng tinh thần lực động đến khí linh trong kiếm, sau khi in lại tinh thần ấn ký của mình, có thể đem pháp khí thu vào trong cơ thể. Lực lượng bản thân pháp khí có hạn, dùng hết lại không có, cần võ giả dùng bản thân ôn dưỡng, một lần nữa đem lực lượng chứa đầy.

Tinh thần lực vừa tiến vào trong kiếm, Lâm Lạc lập tức cảm thấy thanh kiếm nầy "suy yếu", như một tráng hán đói bụng ba ngày vậy! Kỳ thật khí linh chỉ là trận vân của pháp khí đối với võ giả dễ dàng làm ra phản ứng, căn bản không có linh hồn gì đáng nói!

Mà trận vân là hạch tâm của một pháp khí, nếu trận vân bị phá hủy, pháp khí này sẽ phá hủy, vô luận là dùng bao nhiêu tài liệu trân quý chế thành, cũng chỉ là một kiện phế phẩm! Cùng Hỏa Vân Đao đồng dạng, cho dù trong đó ẩn chứa đại lượng Hỏa tinh hoa, nhưng cuối cùng không phải pháp khí !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.