Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1100: Kiếm lợi lớn (1)



- Đói!

Cô gái này giống như vừa mới học nói chuyện, chỉ biết dùng tận khả năng nói từ đơn giản để diễn tả ý nguyện của mình, cũng đúng là như thế, càng làm cho người sinh thương.

Lâm Lạc bất đắc dĩ cười cười, đành phải đứng dậy đi làm thức ăn cho nàng, nhưng áo trắng nữ đối với hắn ỷ lại cũng là sâu tới cực điểm, hai tay cầm lấy góc áo của hắn, nhắm mắt theo đuôi, theo Lâm Lạc chuyển khắp cả phòng.

Lâm Lạc gọi hạ nhân đưa lên rượu và thức ăn, nhưng đồ đạc tiễn đưa lên đây, nữ tử áo trắng lại ngây ngốc mà đứng ở sau lưng Lâm Lạc, ánh mắt căn bản không có liếc nhìn trên bàn tràn đầy thức ăn, tựa hồ vừa rồi hô đói căn bản chính là người khác.

- Không đói bụng nữa hả?

Lâm Lạc kỳ quái hỏi, đối với một nữ nhân hồn nhiên như trẻ sơ sinh này, hắn dù cho không hề có ý yêu thương cũng sẽ có ý thương xót.

- Đói!

Nữ tử liền vội vàng gật đầu, hơn nữa còn không ngừng gật, một bộ rất gấp.

Lâm Lạc không khỏi cười to, chỉ chỉ thức ăn trên bàn nói:

- Vậy đi ăn đi, đừng ngại!

- Khó... ngửi...

Nữ tử áo trắng vội vàng lắc đầu, bắt được Lâm Lạc chặc hơn, tự hồ sợ đối phương sẽ bức nàng đi ăn những đồ vật buồn nôn kia.

- Ân, không thích ăn thịt sao?

Lâm Lạc nhẹ điểm, đem một bàn đồ ăn bằng thịt chôn vùi, chỉ còn lại có bốn dĩa thức ăn, nhưng nữ tử áo trắng y nguyên lắc đầu, đối với hắn lộ ra ánh mắt thương hại:

- Đói...

Xem nàng như là trẻ con hồn nhiên, Lâm Lạc nổi lên một ý nghĩ tà ác, suy đoán nàng chẳng lẽ còn ở giai đoạn bú sữa mẹ, nhưng mình cũng lách không ra sữa a, hắn tự nhiên sẽ không đi làm cái vú em này, nghĩ nghĩ, liền gọi người hầu tới bảo hắn đưa lên một ít hoa quả

Không bao lâu, một giỏ hoa quả được đưa đi lên, trong đó có năm sáu loại hoa quả tươi, số lượng khoảng hai mươi trái, hồng hồng lục lục một mảnh, phi thường mỹ quan

Nữ tử áo trắng lộ ra biểu lộ thôi cũng được, lúc này mới duỗi tay ra đi lấy hoa quả, nhưng một tay khác lại y nguyên chặt chẽ mà cầm lấy góc áo của Lâm Lạc, thật sự như là tiểu nữ hài vô cùng thẹn thùng.

Tạp Xùy~~, nàng cắn hoa quả tươi bắt đầu ăn, lông mày rốt cục dãn ra, lộ ra một tia sung sướng.

Cái này nhìn về phía trên là đại cô nương hoàn toàn trưởng thành, nhưng so với Lâm Tiêu Dương khi còn bé còn muốn quấn người hơn, Lâm Lạc nhớ rõ lúc Lâm Tiêu Dương ba tuổi đã toàn thành chạy loạn, thậm chí hai ba ngày không trở về nhà cũng là chuyện bình thường, chưa từng có để cho Lâm Lạc phí lòng chiếu cố qua.

Nghĩ đến Lâm Tiêu Dương, Lâm Lạc không khỏi nhướng mày, không biết nhi tử ở hạ giới sinh hoạt như thế nào, nhưng tin tưởng dùng tính láu cá của nó, hơn nữa thiên phú thực lực, cũng có thể lăn lộn được như cá gặp nước a.

Lâm Lạc không khỏi lộ ra một dáng tươi cười, đưa tay vuốt mái tóc đen của nữ tử áo trắng nói:

- Ngươi kêu là Nguyệt, không có họ sao?

- Nguyệt...

Nữ tử áo trắng dừng lại động tác ăn, dùng tay chỉ chính mình, sau đó lại bắt đầu ăn.

Lâm Lạc không khỏi thở dài, một nữ nhân nói chuyện như vậy, có thể bảo nàng đem quan hệ cùng chân vạc thứ năm nói rõ ràng sao? Hắn có thể khẳng định, sở dĩ nữ tử áo trắng đối với hắn không muốn xa rời như thế, là vì Tử Đỉnh trong thức hải của hắn, hoặc là nói, là vì hắn thân có Tử Đỉnh, lây dính khí tức Tử Đỉnh, để cho nữ tử áo trắng lấy được cộng minh, coi hắn là người mình.

- Ngươi chỉ có một cái tên thật đúng là khó gọi!

Lâm Lạc nghĩ nghĩ.

- Ngươi có thể sử dụng thổ hệ pháp tắc hình thành tường đá, vậy họ Thạch a, đừng ngại không dễ nghe, tổng so với họ Thổ thì tốt hơn nhiều!

Lâm Lạc cười hắc hắc, đặt tên cho một đại nhân còn rất có cảm giác vui vẻ:

- Thạch Nguyệt? Gọi vậy không hay lắm? Ân... vậy gọi Thạch Nguyệt Nha a, lúc ngươi cười, khóe miệng rất giống trăng lưỡi liềm!

Nữ tử áo trắng đối với hắn lộ ra một dáng tươi cười, đối với Lâm Lạc loạn đặt tên cho nàng ngược lại là không có chút ý kiến phản đối nào.

- Ngươi còn nhớ rõ mình là từ đâu đến không?

Lâm Lạc kiên nhẫn hỏi.

- Cốc... Người xấu...

Thạch Nguyệt Nha lệch ra cái đầu suy nghĩ, mới nhổ ra hai từ, tuy hai từ này Lâm Lạc đều nghe hiểu được, nhưng đối với biết rõ tung tích của chân vạc lại không phải không có trợ giúp.

Khả năng chân vạc ở bên trong sơn cốc kia, nhưng Thần giới có bao nhiêu sơn cốc, cái manh mối này nói ra như tương đương chưa nói!

Nếu như nói trước kia là Thần giới tìm kim, vậy bây giờ là mò kim đáy biển, phạm vi nhỏ đi rất nhiều, nhưng vẫn là lớn đến không hợp thói thường.

Lâm Lạc thở dài, ngồi ở bên cạnh bàn, nhìn xem Thạch Nguyệt Nha ăn như hổ đói.

- Đói...

Khi một cái giỏ hoa quả rất nhanh bị tiêu diệt sạch sẽ, Thạch Nguyệt Nha sờ lên bụng nhỏ bằng phẳng, ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Lạc, y nguyên lộ ra bộ dáng đáng thương.

Lẽ ra, hoa quả tuy không thể so với ăn thịt cơm, nhưng một cái giỏ cộng lại cũng là tương đối khả quan, nàng như thế nào còn hô đói? Trong nội tâm Lâm Lạc khẽ động, vung tay lên, từ trong đan điền không gian lấy ra một gốc linh thảo, đây là bán đấu giá không nhận trả về.

Xoát!

Thạch Nguyệt Nha duỗi tay như điện, lập tức đem gốc linh thảo đoạt mất, giống như thỏ gặm cà rốt, không ngừng cắn ăn, rất nhanh liền đem một gốc linh thảo ăn sạch, lúc này mới cảm giác đã no, duỗi tay ở trên bụng nhỏ vỗ vỗ.

Quả nhiên, nàng đói cũng không phải bụng, mà là khao khát đối với năng lượng!

Vừa rồi đưa lên hoa quả tuy đều là hàng cao cấp của Thần giới, đối với người bình thường mà nói là Thần Quả có thể duyên niên thêm thọ, nhưng đối với linh thảo mà nói, trong đó ẩn chứa lực lượng căn bản không thể so sánh.

Lâm Lạc ngứa răng, không hổ là pháp tắc chi linh, dĩ nhiên là dùng linh thảo đỡ đói, thế nhưng mà dùng hắn hiện tại như thế nào nuôi sống nữ tử áo trắng này?

- Một mình ngươi chơi đi, ta muốn làm ít chuyện!

Lâm Lạc hướng Thạch Nguyệt Nha ôn nhu nói.

- Sợ...

Thạch Nguyệt Nha vội vàng lắc đầu, nguyên bản chỉ dùng một tay cầm lấy Lâm Lạc, một tay khác vuốt vuốt bụng nhỏ của mình, này lại bị dọa đến đem hai tay toàn bộ bắt đi lên, như là bạch tuộc chặt chẽ ôm lấy Lâm Lạc, cả người cứ như vậy treo ở trên người Lâm Lạc.

Lâm Lạc là dở khóc dở cười, nhưng Thạch Nguyệt Nha tuy hoàn toàn như tiểu hài tử ỷ lại hắn, nhưng thân thể lại rất thành thục đầy đặn, hai ngọc phong kiên quyết cứ như vậy đỉnh ở trong ngực Lâm Lạc, trên người có mùi thơm ngát mê người không ngừng chui vào trong mũi của hắn, hơn nữa phần bụng không ngừng ma sát lấy tiểu huynh đệ của hắn, để cho hắn không thể tự chế mà nổi lên phản ứng, hùng hổ chỉa vào trong khe mông của đối phương.

- Ồ?

Thạch Nguyệt Nha lộ ra kỳ quái, tựa hồ cảm thấy đột nhiên nhiều ra cái giá có chút thú vị, dùng mông nhỏ nhẹ nhàng ma sát vài cái, coi như "nó" là chạc cây trực tiếp ngồi lên, thậm chí còn điều chỉnh góc độ thoáng một phát.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.