Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1110: Quay lại Nguyệt Quang Thành (2)



Hơn nữa Đường Điềm nói không chừng có thể cùng Thạch Nguyệt Nha câu thông thoáng một phát,ở trong mắt Lâm Lạc, tiểu ma nữ cũng là thuộc về cấp bậc "hài nhi" đấy.

Tất cả thành thị chỉ có Thượng Nguyên Thành là có Truyền Tống Trận đi khắp các nơi trong quản hạt, muốn đi Nguyệt Quang Thành biện pháp nhanh nhất là dùng Truyền Tống Trận của Ba Xà thành trở lại Thượng Nguyên Thành. Lại từ Thượng Nguyên Thành ngồi Truyền Tống Trận đi Nguyệt Quang Thành.

Nhưng bởi vì Ngũ An Dịch quan hệ, Lâm Lạc thật vất vả đè xuống sự hiện hữu của bọn người Tô Mị, lại há có thể đơn giản mạo hiểm, liền không ngại cực khổ từ Ba Xà thành bay về phía Nguyệt Quang Thành, mà thời gian này ít nhất phải ba tháng!

Cũng may An Vũ Chân không có quy định thời gian hắn trở về, ở Thần giới mọi người không thiếu nhất chính là thời gian, trăm năm tám mươi năm cái kia là sự tình trong nháy mắt.

Gần bốn tháng không ngừng phi hành, Lâm Lạc rốt cục về tới Nguyệt Quang Thành, nhìn xem tòa thành thị thứ nhất sau khi đi vào Thần giới chứng kiến kia, tuy cũ nát cổ xưa, lại cho Lâm Lạc một loại cảm giác ấm áp, bởi vì nơi này có người hắn quan tâm.

Lặng yên trở lại chỗ ở, khi thân hình của hắn rơi xuống, Triệu Ngọc Phi vừa lúc ở trong sân ngẩn người, đem đối phương dọa hoảng sợ một trận, sau đó vô cùng kinh hỉ mà chụp một cái đi lên, dùng sức ôm lấy hắn, phóng xuất ra nhiệt tình như lửa.

- Người xấu!

Thạch Nguyệt Nha đột nhiên từ trong Dưỡng Tâm hũ xuất hiện, hết sức tức giận mà trừng mắt nhìn Triệu Ngọc Phi.

- Ồ, lại bị ngươi lừa gạt đến một phi tử mới?

Triệu Ngọc Phi trắng mắt liếc nhìn Lâm Lạc, đối với hắn đi đến chỗ nào liền lưu tình chỗ đó thật sự là im lặng.

- Đừng hiểu lầm, tình huống của nàng so sánh phức tạp, về sau lại từ từ nói!

Lâm Lạc thuận miệng nói ra.

Hai tay nắm bắt cặp mông đầy đặn rắn chắc của Triệu Ngọc Phi, ở sâu trong nội tâm có cổ hỏa diễm thiêu đốt. Tuy đã tu thành thần thể, nhưng hắn thủy chung cho mình là phàm nhân có được thất tình lục dục, ly khai đám thê tử lâu như vậy, hắn nhớ đến lợi hại.

Một cây côn sắt thẳng tắp mà đỉnh ở trên bụng Triệu Ngọc Phi, để cho nàng cũng nhớ tới người nam nhân này là anh dũng như thế nào, hơn nữa cũng xác thực thật lâu không có cùng Lâm Lạc thân mật, nàng không khỏi động tình, hai chân không an phận mà ma sát lấy thiết thương của Lâm Lạc, không để ý Thạch Nguyệt Nha ngay tại bên cạnh chút nào.

Ở trong mắt nàng, nữ nhân này cho dù bây giờ không phải. Về sau cũng nhất định sẽ tiến vào hậu cung của Lâm Lạc.

- Mị nhi, các nàng Kinh Hồng đâu?

Lâm Lạc cũng không dám lại trêu đùa, ánh mắt của Triệu Ngọc Phi đã tựa như ăn người, lại đùa xuống dưới khẳng định sẽ gặp chuyện không may.

Triệu Ngọc Phi tức giận đến hung hăng cắn lên cổ hắn, nam nhân này đem mình khiến cho bất ổn, rõ ràng nói dừng là dừng, cái này tính toán chuyện gì đây? Nàng tức giận nói:

- Đều đang lo lắng cho ngươi! Ngươi ngược lại tốt, bên người thật đúng là không thiếu mỹ nữ, bản Thánh mẫu phải chăng nên đi tìm mấy tráng nam đến giải buồn hay không!

Lâm Lạc biết rõ nàng chỉ là nói nhảm, vội vàng ôn nhu an ủi, lôi kéo nàng đi tìm các nàng Tô Mị.

Thạch Nguyệt Nha cũng theo sát, hai tay cầm lấy góc áo của Lâm Lạc, thời điểm đối mặt những người khác, nàng tựu như là thỏ con chấn kinh quá độ.

Triệu Ngọc Phi không khỏi nở nụ cười nói:

- Ngươi đi đâu tìm đến tiểu cô nương sợ người lạ như vậy, ta cũng hoài nghi ngươi thay đổi khẩu vị rồi!

Lâm Lạc nở nụ cười, nếu Triệu Ngọc Phi biết rõ Thạch Nguyệt Nha là pháp tắc chi linh mà nói, đoán chừng sẽ vung dao mổ lên làm thịt "Tiểu cô nương" này, lưu cho con trai bảo bối của nàng luyện hóa!

Tuy theo Lâm Lạc, nhưng Triệu Ngọc Phi tâm ngoan thủ lạt lại không có chút nào biến hóa, chỉ có thời điểm đối mặt Lâm Tiêu Dương mới sẽ lộ ra một mặt ôn nhu, về phần Lâm Lạc, thì là thời điểm nàng tịch mịch dùng để bổ khuyết hư không, ít nhất nàng là nói như vậy với Lâm Lạc.

- Ah, đúng rồi, có một người tự xưng là bằng hữu của ngươi đến vài ngày rồi!

Triệu Ngọc Phi đột nhiên dừng lại nói ra.

- Ân?

Lâm Lạc nhướng mày.

- Ai?

- Hắn nói họ Đỗ!

Triệu Ngọc Phi nghĩ nghĩ, chứng kiến biểu lộ của Lâm Lạc có chút âm trầm, lập tức lộ ra sát khí.

- Địch nhân?

- Khó mà nói!

Lâm Lạc trầm ngâm nói, họ Đỗ này có lẽ chỉ có Đỗ Vô Bệnh đi à nha, bất quá người này Lâm Lạc hoàn toàn thấy không rõ, chỉ là mơ hồ cảm thấy có âm mưu, ngay cả pháp tắc chi linh cũng có thể để qua một bên, trên đời này thực sự có người hào phóng như vậy?

Ba người tới hậu viện, các nàng Tô Mị nghe hỏi mà ra, chứng kiến Lâm Lạc tự nhiên mỗi người đại hỉ, thời gian dài phân biệt cũng hòa tan ghen tỵ vì hậu viện mới thêm một người, đều là cùng Lâm Lạc nóng bỏng ôm nhau.

Các nàng không ăn giấm, ngược lại là Thạch Nguyệt Nha rất là bất mãn, cầm mắt to hắc bạch phân minh đầy không thân thiện mà trừng mắt nhìn chúng nữ, đem góc áo của Lâm Lạc bắt càng chặc hơn rồi.

- Ha ha ha, đại sắc lang là từ đâu tìm đến nữ nhân thích ăn dấm chua như vậy?

Chúng nữ đều cười hỏi Lâm Lạc.

- Tình huống của nàng rất đặc biệt... Được rồi, tùy cho các ngươi nghĩ như thế nào a!

Có nhiều thứ là giải thích thế nào cũng vô dụng đấy, còn không bằng cho các nàng hiểu lầm là tốt rồi.

Chúng nữ đều là cười hì hì, tự nhiên đối với lí do thoái thác của Lâm Lạc là hoàn toàn không tin.

- Sở Liên còn đang bế quan?

Lâm Lạc quét xuống, trong chư nữ là Phong Sở Liên cùng tiểu ma nữ không có mặt, mặc dù tiểu ma nữ không phải vợ của hắn, nhưng trên thực tế luôn cùng chúng nữ lăn lộn chung một chỗ.

- Ân, mấy tháng trước Sở Liên đã xuất hiện một lần, nàng hóa giải Băng Sương Chi Nhận dung hợp tương đối thuận lợi, khả năng trong vòng mười năm có thể đột phá Thần Cảnh!

- Tiểu ma nữ cũng đang bế quan, hình như huyết mạch lại muốn thức tỉnh!

Cái này... hành trình tu luyện của Tiểu ma nữ thật đúng là nhẹ nhõm ah, tùy tiện thức tỉnh huyết mạch thoáng một phát có thể không ngừng tăng thực lực lên, để cho người hâm mộ cũng không đến! Bất quá là người của mình, Lâm Lạc cũng chỉ có thay Đường Điềm cao hứng.

Lâm Lạc đem hai khỏa Nguyên Thần đan lấy đi ra nói:

- Đây là Nguyên Thần đan, có thể để cho Tinh Đế đỉnh phong trực tiếp nhảy vào Thần Cảnh, hiện tại chỉ có hai khỏa, các ngươi thương lượng một chút, trước cho ai!

Chúng nữ giúp nhau nhìn xem, thành thần, mỗi người các nàng đều hi vọng, nhưng ở cùng một chỗ đã lâu như vậy, mọi người cũng có cảm tình thâm hậu, bởi vậy ở trước mặt thiên đại cơ hội này, các nàng đều giúp nhau nhường cho.

- Vẫn là trước cho Mị nhi cùng Hạnh nhi a, tư chất Mị nhi kém cỏi nhất, mà Hạnh nhi vì phu quân mà dâng ra chín thành tu vi!

Ninh Kiều Nguyệt dẫn đầu một cái nói ra.

- Ân, cứ an bài như vậy a!

Lăng Kinh Hồng cũng gật đầu nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.