Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1111: Che giấu, Phân Hồn thú! (1)



Những người khác cũng nhao nhao gật đầu, các nàng cũng biết dùng năng lực của Lâm Lạc đã có thể làm ra hai khỏa Nguyên Thần đan, như vậy tất nhiên có thể làm ra viên thứ ba, viên thứ tư, để cho mỗi người đều có thể thành tựu thần vị!

Hai khỏa Nguyên Thần đan thuộc sở hữu đã có quyết định, nhưng bởi vì hiện tại Tô Mị cùng Chu Hạnh Nhi còn không có đạt tới Tinh Đế đỉnh phong, thời gian ăn đan dược này tự nhiên cũng hoãn lại về sau, nhưng chỉ cần các nàng tiến vào Dưỡng Tâm hũ, tốc độ tu luyện tự nhiên sẽ tăng lên rất lớn, đạt tới Tinh Đế đỉnh phong cũng không cần bao lâu.

Lâm Lạc lại đem những đan dược cấp tinh vực khác phân phát xuống, lại đi gặp Lâm Hành Nam, Lâm Nguyệt Lộ, nói cho bọn hắn biết có thể vào Dưỡng Tâm hũ ở, nhưng có nguyện ý hay không phải xem ý tứ của bọn hắn.

Xử lý xong việc vặt này, Lâm Lạc quyết định đi gặp vị khách nhân họ Đỗ kia, có một số việc không cách nào lảng tránh.

Lâm Lạc thân là Thần linh, nơi ở trong Nguyệt Quang Thành tương đối lớn, dù sao cái thế giới này Thần linh luôn ít hơn so với phàm nhân, coi như là Thần linh thấp nhất vẫn là có được đặc quyền nhất định.

Nơi hắn ở kể cả một khách viện, có thể đồng thời ở lại trăm người, bởi vậy khách nhân đến có thể tự hành tiếp nhận, cũng không cần cho người đến ở trong khách sạn.

Lúc Lâm Lạc đi đến khách viện, liền chứng kiến bên cạnh sân nhỏ, một nam nhân đang vểnh chân bắt chéo nằm nghiêng trên giả sơn, trên mặt đắp một cái mũ lưỡi trai, một chân vẫn còn nhếch lên.

Đỗ Vô Bệnh! Ân? Sơ Vị Thần!

Con ngươi của Lâm Lạc xiết chặt, mới nửa năm không gặp, thằng này dĩ nhiên đã nhảy lên tới Sơ Vị Thần.

- Ha ha, Lâm huynh, ta xem chừng ngươi cũng có thể đến rồi!

Đỗ Vô Bệnh từ trên giả sơn nhảy dựng lên, lộ ra một dáng tươi cười tràn ngập thâm ý.

- Đỗ huynh tự mình đến nhà bái phỏng, còn cho ngươi đợi lâu như vậy, tại hạ thật sự là hổ thẹn!

Lâm Lạc cũng không giới hạn mà dắt lời khách sáo, tuy không bởi vì đối phương tiến vào Sơ Vị Thần mà nhiều hơn kính sợ chi tâm, nhưng lại càng thêm chú ý cẩn thận.

Đỗ Vô Bệnh cười ha ha nói:

- Biết được Lâm huynh chap hành nhiệm vụ tiêu diệt, Đỗ mỗ hơi chút điều tra, lại phát hiện sau lưng có bóng dáng của Ngũ An Dịch, sợ Lâm huynh có nguy hiểm gì, tranh thủ thời gian sang đây xem xem, không nghĩ tới ổ phỉ đã không, Lâm huynh lại không biết tung tích, đành phải ở chỗ này ôm cây đợi thỏ, không nghĩ tới thực gặp Lâm huynh!

Trong nội tâm Lâm Lạc rùng mình, không cách nào xác định đối phương là vô tâm nói như vậy, hay là một loại uy hiếp, cái từ ôm cây đợi thỏ này bình thường chỉ dùng ở trên con mồi a?

- Đỗ huynh, ở chỗ này có quen chưa?

Hắn thuận miệng nói ra.

- Coi như cũng được, dù sao cũng ở không được vài ngày!

Đỗ Vô Bệnh mỉm cười, trong tươi cười hiện lên một đạo lãnh ý tà ác mười phần.

Lâm Lạc lập tức làm ra thái độ phòng ngự, Đỗ Vô Bệnh tiến vào Sơ Vị Thần, đã có đủ năng lực nghiền áp hắn, không thể có chút xem thường được.

- Chậc chậc chậc, Lâm huynh rõ ràng đối với tiểu huynh đề phòng như thế, thật sự là để cho tiểu huynh thương tâm rồi!

Đỗ Vô Bệnh lười biếng nói, tháo mũ lưỡi trai trong tay xuống.

- Bất quá, nên đến luôn phải tới đấy, Lâm huynh cũng biết Thiên Địa đại thế là không thể kháng cự hay sao?

- Ngươi đến tột cùng muốn làm cái gì?

Lâm Lạc trầm giọng hỏi, cho tới nay, thái độ của Đỗ Vô Bệnh đối với của hắn chỉ có thể dùng cổ quái để hình dung, hắn biết rõ đối phương tất nhiên có mưu đồ, nhưng thật sự nghĩ không ra ý đồ đến tột cùng là cái gì.

- Muốn làm cái gì?

Đỗ Vô Bệnh thì thầm vài tiếng, lộ ra một dáng tươi cười nhàn nhạt. Hỏi ngược lại.

- Lâm huynh, ngươi có từng nghe nói qua một loại Thiên Địa thần thú tên là Phân Hồn thú hay không?

- Kính xin Đỗ huynh dạy ta!

Tinh khí thần của Lâm Lạc trong nháy mắt tăng lên tới trạng thái đỉnh phong, Đỗ Vô Bệnh rốt cục muốn lộ ra diện mục dữ tợn của hắn rồi!

- Phân Hồn thú, Thiên Địa thai nghén, thế gian kỳ thú!

Hai tay của Đỗ Vô Bệnh chắp sau lưng, ở trước mặt Lâm Lạc bước đi thong thả. Tựa hồ căn bản không có ý ra tay, mà là muốn cho Lâm Lạc một chút tri thức.

- Thiên Địa dưỡng dục thần thú, cho tới bây giờ đều là duy nhất. Chỉ có một cái tử vong mới có thể sinh ra đời cái thứ hai, có phải rất là thần kỳ hay không?

- Như thế nào là Phân Hồn thú, là có thể đem hồn phách nguyên vẹn một phân thành hai, đồng thời chiếm hữu hai cái thân thể!

- Tựa như con giun đồng dạng, nếu chặt xuống, đầu đuôi có thể tự thành nhất thể! Bất quá Phân Hồn thú dù cho một phân thành hai, nhưng vẫn chỉ có một hồn phách, có thể nói là một hồn song thân, phi thường thần kỳ, nếu không lại thế nào được xưng tụng Thiên Địa thần thú?

- Hồn phách phân liệt mà ra chiếm cứ thân thể mới, khi đạt tới điều kiện nhất định, lại có thể một lần nữa phân liệt, tiếp tục chiếm cứ thân thể mới. Diễn hóa cùng cực là tám, cùng Thiên Địa bổn nguyên pháp tắc tương hợp!

- Bổn nguyên pháp tắc?

Lâm Lạc đột nhiên ngắt lời.

- Ha ha, nói lỡ miệng, thỉnh Lâm huynh đem câu nói sau xem nhẹ đi!

Đỗ Vô Bệnh một bộ hối hận, nhưng trong ánh mắt cũng chỉ có hào quang trêu tức, giống như ác lang nhìn xem một bàn thịt tươi.

- Ngươi đến tột cùng là cái gì!

Ánh mắt của Lâm Lạc rét lạnh.

- Kỳ thật Lâm huynh đã đoán được vài phần, làm gì còn muốn hỏi tiểu huynh như vậy?

Đỗ Vô Bệnh duỗi ra một ngón tay, ở phía trên lượn lờ hàn khí không thôi.

Thủy hệ pháp tắc!

Bất quá, Lâm Lạc nghe Tả Nhược Hề nói, Đỗ Bác Viễn là chuyên tu Thổ hệ pháp tắc! Phụ tử huyết nhục tương liên, ở trên công pháp truyền thừa vốn phải là nhất mạch tương thừa. Bởi vì Thần linh sinh con, mảnh vỡ pháp tắc sẽ thông qua hình thức huyết mạch truyền thừa cho đời sau, cùng tu một hệ pháp tắc tất nhiên là sự tình làm chơi ăn thật!

Vì cái gì Đỗ Vô Bệnh bỏ gần cầu xa?

Lâm Lạc hít vào một hơi thật sâu nói:

- Ngươi sẽ không, ngươi không phải người, mà là một đầu Phân Hồn thú a!

Ba ba ba!

Đỗ Vô Bệnh liên tục vỗ tay.

- Lâm huynh thật sự là thông minh, cũng rất dám đoán!

- Ngươi căn bản không phải nhi tử của Đỗ Bác Viễn, mà là hồn phách hắn phân liệt đi ra, chiếm cứ thân thể này!

Lâm Lạc thò tay trực chỉ đối phương.

- Hoàn toàn chính xác!

Đỗ Vô Bệnh cười dịu dàng mà nhìn xem Lâm Lạc.

- Phân Hồn thú chỉ có đạt tới Sơ Vị Thần cảnh, mới có thể phân liệt ra một đạo Hồn phách, cỗ thân thể này, đúng là bản tọa ở bốn trăm vạn năm trước chiếm cứ!

Thời điểm hắn nói đến hai chữ bản tọa, khí thế đột biến, tuy tu vi vẫn là Sơ Vị Thần, lại cho người một loại áp lực rầm rộ, chỉ là một cỗ thần uy có thể để cho người sụp đổ!

Đỗ Bác Viễn! Trung Nguyên Thần!

Trong nháy mắt, Lâm Lạc đem rất nhiều sự tình không cách nào làm rõ hoàn toàn minh bạch!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.