Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1121: Tỉnh lại (1)



- Ngươi không đau lòng sao?

Mai Hoa tiên tử nhìn xem cùi chỏ của đồ đệ hướng ra phía ngoài, ý kiến cũng không phải lớn kiểu bình thường. Nuôi lớn, bồi dưỡng cái đồ đệ này bỏ ra bao nhiêu tâm huyết của nàng, lại bị một nam nhân dăm ba câu lừa gạt tới, thật sự là tức chết người đi được!

- Sư phụ, ngài hiện tại đừng nóng giận!

Nam Nhược Hoa làm nũng nói, như vậy một mặt cũng chỉ là thời điểm đối với Mai Hoa tiên tử mới sẽ lộ ra. Nếu không bình thường là nhìn không tới một nữ tử trong trẻo nhưng lạnh lùng lộ ra một mặt tiểu nhi nữ như vậy.

- Được rồi được rồi!

Mai Hoa tiên tử thở dài, đồ nhi lần nữa bất hiếu, nhưng mà lại thực sự phải trách cứ như thế nào, từ lúc tã lót do nàng nuôi dưỡng, Nam Nhược Hoa ở trong lòng nàng tựu như con gái ruột, đối với hài tử, cha mẹ luôn vô cùng tha thứ.

Nhưng đối với Lâm Lạc... hắc hắc!

Mai Hoa tiên tử chưa bao giờ cho mình là một người bạo lực, nhưng nếu như có cơ hội tra tấn Lâm Lạc mà nói, nàng không ngại lộ ra nanh vuốt dữ tợn!

Xú nam nhân này đoạt mất học trò cưng của mình không tính, còn nhiều lần rình coi thân thể của mình, thậm chí còn bị hắn từ trên xuống dưới sờ soạng mấy lần!

Vô cùng nhục nhã ah!

Cùng Lâm Lạc ở chung lâu rồi, nàng cũng biết người nam nhân này cũng không hư hỏng như trong nàng tưởng tượng, nhưng bị hắn nhìn sờ soạng lại là sự thật không cải biến được!

- Các ngươi đều đồng ý rồi hả?

Mai Hoa tiên tử quay đầu lại nhìn nhìn các nương tử quân, lại đảo qua Nghiêm Thanh cùng Lâm Hành Nam.

- Thỉnh Tiên Tử buông tay mà làm!

Mọi người đồng thời nói.

- Tốt!

Mai Hoa tiên tử làm một phen chuẩn bị, ví dụ như hướng Thủy Doanh Tâm muốn đi cây roi da... Về sau, nàng mang theo biểu lộ sung sướng tiến nhập trong điện, cũng đem cửa đóng lại, miễn cho bị bọn người Tô Mị chứng kiến đau lòng mà ngăn cản mình.

C-K-Í-T..T...T, cửa đại điện đóng lại, ngăn cách hai thế giới, hiện tại mọi người duy nhất có thể làm là đợi.

Mai Hoa tiên tử quay người trở lại, nhìn xem nam nhân để cho mình bị vô cùng nhục nhã, khóe miệng không khỏi khơi gợi lên một vòng cười lạnh.

- Ngươi cũng có hôm nay ah!

Nàng đi tới, thần sắc trên mặt kiêu ngạo như là nữ vương, đã muốn kích thích Lâm Lạc, nàng tự nhiên phải giả bộ một phen, nhưng từ góc độ khác mà nói, cái này chưa hẳn không phải là cách nghĩ chân thật của nàng.

- Phế vật vô dụng, lại muốn nữ nhân hi sinh chính mình tới cứu ngươi!

Mai Hoa tiên tử chữ chữ tru tâm, tận tình vạch trần vết sẹo của Lâm Lạc, hướng trên vết thương vô tình vung muối.

Nhưng Lâm Lạc tựa hồ căn bản không có ý thức được nàng tiếp cận, ngay cả ý tứ quay đầu thoáng một phát cũng không, ngồi yên như đá.

- Xấu như heo, ngu xuẩn như heo, nam nhân như ngươi tại sao có thể có người ưa thích, rõ ràng còn vì ngươi tiễn đưa mất tánh mạng!

Mai Hoa tiên tử hừ lạnh nói.

Tại Ngân Nguyệt tinh, nàng là Tinh Đế cao cao tại thượng, căn bản không có người dám cùng nàng là địch, căn bản không có cơ hội "nói chuyện", mà lúc này nàng mới phát hiện, mình rõ ràng còn rất có thiên phú ngôn ngữ đấy, mắng người thật là không học tự thông, tận hướng trên người Lâm Lạc ném tới.

Ở trong tay Lâm Lạc ăn quá nhiều thiệt thòi, thế cho nên nàng càng nói càng dũng cảm, mặt mày hớn hở, tâm tình sung sướng vô cùng. Duy nhất không được hoàn mỹ là gia hỏa bị chửi quá trung thực rồi, một mực không kêu một tiếng, để cho nàng hơi có vẻ không thú vị.

Nhưng cái này cũng không có quá ảnh hưởng hào hứng của nàng, nói đến lúc hưng phấn thậm chí đem cây roi da rút ra, BA~ thoáng một phát liền hướng Lâm Lạc rút tới. Roi vung qua, một góc quần áo trên người Lâm Lạc lập tức bị rút đi, lộ ra da thịt bên trong.

- Quất, quất chết ngươi!

Mai Hoa tiên tử giống như sói đói nghe thấy được mùi máu tươi, hai mắt đều hiện ra tinh quang, gắt gao nhìn chằm chằm vào Lâm Lạc, đem roi rút đến ba ba ba rung động.

Không giống Thủy Doanh Tâm có yêu thích ngược đãi mãnh liệt như vậy, Mai Hoa tiên tử chỉ là hận thấu xương đối với Lâm Lạc. Chỉ là nàng ở trên thực lực bị Lâm Lạc siêu việt, liền không còn có cơ hội báo thù, hiện tại đạt được cơ hội tự nhiên muốn một lần phát tiết đủ!

Rút, hung hăng mà rút!

BA~! BA~! BA~!

Nghe trong phòng phát ra tiếng vang, Tô Mị các nàng đều đau lòng không thôi, hoàn toàn có thể ở trong đầu dựng lên hình ảnh Mai Hoa tiên tử đem Lâm Lạc dẫm nát dưới chân điên cuồng đánh, nhưng cửa đã đóng lại. Ngoại trừ chủ nhân của Dưỡng Tâm hũ, cũng chính là Lâm Lạc, mặc kệ người phương nào đều khó có khả năng cứng rắn xông vào, các nàng cũng chỉ có gấp đến độ xoay quanh.

Biết rất rõ ràng dùng thần thể của Lâm Lạc, Mai Hoa tiên tử căn bản không gây thương tổn hắn, nhưng nam nhân của mình bị người dẫm nát dưới chân loạn tát một chầu. Ai lại chịu được đây này?

- Đánh đủ chưa?

Thanh âm không chút tình cảm nào vang lên, Lâm Lạc đột nhiên quay đầu, hướng Mai Hoa tiên tử lộ ra ánh mắt giống như dã thú.

- Không có! Không có!

Mai Hoa tiên tử đang cao hứng, vô ý thức hồi đáp, một bên đem roi y nguyên rút đến BA~ BA~ rung động.

Nữ nhân này, thật là phiền!

Ý thức của Lâm Lạc y nguyên đắm chìm ở bên trong chán chường đối với Thạch Nguyệt Nha mất đi, trách cứ mình không có làm tốt chuẩn bị vạn toàn, nếu không hắn sớm có thể dùng Dưỡng Tâm hũ mang theo mọi người rời đi, mà không cần cùng Đỗ Vô Bệnh liều chết, cuối cùng để cho một nữ tử hồn nhiên như nước hương tiêu ngọc vẫn.

Hắn tự động không để ý đến hết thảy ngoại giới, chỉ là đắm chìm ở bên trong thế giới của mình, nhưng một thanh âm oa táo luôn nổ không ngừng ở bên tai, lại để cho hắn phi thường không thoải mái.

Hai mắt y hệt dã thú nhìn chằm chằm vào Mai Hoa tiên tử, ánh mắt tà ác để cho Mai Hoa tiên tử có một loại sợ hãi không hàn mà túc.

Đây là mặt hắc ám của Lâm Lạc, ngày xưa bởi vì Âm Dương Thánh giáo chín Đại Thánh nữ liên thủ kéo vào ảo trận mà hình thành, tràn đầy bạo ngược, hoang dâm!

- Nữ nhân, ngươi cái này là tự mình muốn chết!

Lâm Lạc mạnh mẽ đứng lên, ánh mắt tà ác tựa hồ có thể xuyên thấu quần áo của Mai Hoa tiên tử, làm cho đối phương có loại hàn ý trần trụi.

Đánh quá mức rồi sao?

Mai Hoa tiên tử lạnh lùng mà nhìn xem Lâm Lạc, nàng không tin đối phương dám làm chuyện xấu gì, bởi vì Nam Nhược Hoa ở ngoài cửa, lại có một sóng lớn người Tô Mị. Nàng lại là bị "mời" đến đánh Lâm Lạc đấy, lẽ thẳng khí hung, là chính nghĩa chi sư a!

Nhưng có một điểm nàng hoàn toàn không ngờ, là lúc này Lâm Lạc thức tỉnh cũng không phải tính cách chủ thể của hắn, mà chỉ là một mặt Hắc Ám của hắn, đây là một mặt tính cách hoàn toàn trái ngược bản thân của hắn!

- Ngươi đã tỉnh, vậy thì ta đi ra ngoài, một đại nam nhân lại chán chường như phế vật!

Mai Hoa tiên tử trách mắng, một bên thầm than ý chí của Lâm Lạc thật sự quá không kiên định rồi, nàng mới rút vài cái đã tỉnh lại, hoàn toàn chưa đủ nghiền ah!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.