Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1130: Năm năm sau (1)



Tiết Linh Vân càng là nước mắt chảy dài, nàng từ khi sinh ra đến bây giờ cũng không quá đáng mấy trăm năm, lại đạt đến Tinh Hoàng cảnh, lấy nàng cơ hồ không có tài nguyên tu luyện trân quý gì mà nói, nàng tiến cảnh có thể nói khủng bố, tuyệt đối có thể nằm trong liệt kê thiên tài!

Nhưng cùng yêu nghiệt trước mặt này so sánh... Ai cũng có tâm tự sát ah!

Bất quá, sùng bái hóa thành ngưỡng mộ thật sâu, Tiết Linh Vân vốn là ở vào niên kỷ sùng bái anh hùng, mà Lâm Lạc lại là ở thời điểm nàng nguy hiểm nhất dùng tư thái siêu cấp anh hùng xuất hiện, phương tâm thiếu nữ tự nhiên ngo ngoe muốn động, đối với "Nhị gia gia" này sinh ra vô cùng ái mộ.

Trong nội tâm nàng kích nhảy, không dám nhìn Lâm Lạc, chỉ là lúc không ai chú ý liếc mắt rình coi, ngẫu nhiên cùng ánh mắt của Lâm Lạc đụng một cái, đều dọa đến nàng lập tức cúi đầu xuống, trong lòng như hươu chạy, rồi lại có loại cảm giác ngọt ngào. (DG: Thôi xong rồi)

- Đại ca sinh hoạt vốn cũng thanh tịnh, nhưng không chịu nổi nghiện rượu, liền bắt đầu một lần nữa chế Thần Tửu, hắc hắc, vì sưu tập tài liệu, đại ca lại làm lên vốn ban đầu!

Đào Bảo gãi gãi đầu, lão trộm ngày xưa lại trở về rồi.

Lâm Lạc không khỏi mỉm cười, thói quen của một người lại há có thể đơn giản từ bỏ.

Bất quá, Thần Tửu xác thực bất phàm!

Bởi vì Lâm Lạc ở hai bên phủ thành chủ đợi qua, đặc biệt là Thượng Nguyên Thành, đây chính là phủ đệ của Trung Nguyên Thần, thế nhưng mà hắn sửng sốt không có uống đến một ly Thần Tửu có thể so sánh với rượu của Đào Bảo!

Trong Thần tửu bao hàm pháp tắc chi lực, Đào Bảo dựa vào lĩnh ngộ trong đó thành công phi thăng Thần giới, mà Phong Sở Liên, Nghiêm Thanh, Lâm Hồng Hoang cũng nhao nhao càng tiến một bước, đủ để chứng minh tác dụng của Thần Tửu!

Cái này làm được rất tốt hai chữ Thần Tửu!

Dù là ở Thần giới, cách điều chế này cũng là rất khó lường a.

- Đại ca nguyên lai tưởng rằng đi vào Thần giới, muốn sản xuất Thần Tửu có lẽ rất thuận tiện, còn muốn làm nhiều một chút, đám huynh đệ đến mọi người cùng nhau chè chén, không nghĩ tới rất nhiều tài liệu ở Thần giới rõ ràng cũng là hàng hiếm, đại ca đành phải thi triển thần thâu bí thuật, ăn trộm khắp nơi!

Đào Bảo tiếp tục nói.

Quả là thế!

Lúc trước Đào Bảo có thể ở hạ giới thành công chế Thần Tửu, thật đúng là vận khí bên trong vận khí! Bởi vì hắn là ở trong bốn đại tộc lấy tới đại lượng tài liệu, mà tổ tiên Tứ đại tộc là Thượng Thiên thần, nội tình có thể kém sao?

Đúng rồi, tuy Đào Bảo nói cách điều chế Thần Tửu đến từ thánh địa, nhưng thánh địa năm đó là dò xét hang ổ của Tứ đại tộc, nói không chừng cách điều chế Thần Tửu đến từ Tứ đại tộc!

Rượu ngon cấp bậc Thượng Thiên thần!

Bởi vậy, ngay cả quý phủ của Tả Văn Trạch cũng không xứng có được Thần Tửu như vậy. Mà Đào Bảo muốn trọng nhưỡng Thần Tửu, cái quá trình sưu tập tài liệu này cũng tất nhiên là khó khăn trùng trùng điệp điệp! Tại hạ giới, hắn là tồn tại tiếp cận đỉnh phong, nhưng ở Thần giới, tồn tại so với hắn cường đại chỗ nào cũng có.

- Mấy trăm năm xuống, đại ca cũng không sai biệt lắm sưu tập đủ tài liệu, nhưng kém một phần tài liệu cuối cùng. Đại ca vụng trộm chạm vào bảo khố của Thanh Lang Bang, đắc thủ một kiện tài liệu cuối cùng, còn mượn gió bẻ măng một kiện vật phẩm!

Đào Bảo thở dài:

- Thần Tửu rất nhanh chế tạo đi ra, nhưng thật không ngờ chính là, Thanh Lang Bang không biết như thế nào cũng biết bảo khố bị trộm cùng đại ca có quan hệ, đã bắt đầu đuổi giết. Đại ca mang theo Vân nha đầu trốn tránh. Nhưng vẫn là trúng mai phục, bị Thanh Lang Bang Nhị đương gia đập trúng một chưởng, Bá ảnh chưởng vô cùng ác độc, sẽ đem Thần hạch người sinh sinh hấp thụ sạch sẽ!

- Thật vất vả lăn lộn lên phi thuyền, không nghĩ tới Thanh Lang Bang lại nhận được tin tức, nếu không phải huynh đệ kịp thời xuất hiện, hậu quả…

Cái lão tửu quỷ này là dấu không được chuyện, hỏi trực tiếp không nói, nhưng chỉ cần vượt qua chỗ ngoặt, hắn một năm một mười nhổ ra thống khoái. Hơn nữa đến bây giờ còn không có tỉnh ngộ lại.

Ánh mắt của Lâm Lạc quét qua, đã thấy Tiết Linh Vân đối diện hắn nháy mắt ra hiệu, làm lấy động tác chớ có lên tiếng. Hắn vốn là sững sờ, nhưng lập tức hiểu được, chỉ sợ sự tình nha đầu kia giả trang kỹ nữ đi trộm lão thâu nhi cũng không biết. Cũng không muốn để cho lão thâu nhi biết rõ.

Đúng rồi, nàng dùng để mê chóng mặt người chính là mùi rượu mãnh liệt, vậy hẳn là Thần Tửu rồi! Hơn nữa, khả năng vẫn là cất qua đấy, bởi vậy hương vị mới có thể nồng đậm như vậy, ngay cả hắn nghe cũng có cảm giác say.

May mắn không có, nếu không hắn cứu không được Đào Bảo rồi!

- Ah, lão phu như thế nào đem những cái này nói tất cả!

Đào Bảo đột nhiên kinh hô một tiếng, một đầu đâm vào trên sàn nhà, vì miệng của mình mà hối hận cuống quít.

Lâm Lạc cười ha ha, nhưng lập tức điềm nhiên nói:

- Đại ca cứ việc yên tâm, chỉ là Thanh Lang Bang mà thôi, đợi ta thời điểm lại về Cửu Tiêu thành, chính là thời điểm bọn họ nợ máu trả bằng máu!

Tuy sự tình là do Đào Bảo khởi đầu, nhưng thủ đoạn của đối phương âm tàn, nếu như Lâm Lạc cùng Đào Bảo không quen, như vậy cũng sẽ không quản ân oán báo thù như vậy, nhưng Đào Bảo lại là đại ca kết nghĩa của hắn, như vậy thực xin lỗi, Thanh Lang Bang các ngươi gây nhầm người rồi!

Đào Bảo vốn định khuyên bảo, nhưng nghĩ tới uy thế của Lâm Lạc một quyền đuổi giết tên đường chủ Thanh Lang Bang kia, lời vừa tới miệng lập tức lại nuốt trở vào, huynh đệ này của hắn có thực lực khủng bố như vậy!

- Đại ca về sau nghĩ nghĩ, người Thanh Lang Bang nhìn chằm chằm vào ông cháu chúng ta, đại khái là bởi vì đồ vật này!

Tay phải của Đào Bảo nhoáng một cái, đã nhiều hơn một đồ vật giống như xúc xắc.

Đây quả thật là một khỏa xúc xắc, toàn thân màu ngọc bạch, ẩn ẩn có vầng sáng hơi mờ, lộ ra năm mặt đều khắc lấy động lõm số lượng không đồng nhất, ít chỉ có một, nhiều thì sáu lõm, lõm động bị bôi trở thành màu đỏ.

Cái này nếu không phải xúc xắc mà nói, Lâm Lạc cảm thấy sòng bạc có thể đóng cửa.

- Trước kia Đại ca cũng nghĩ đây là xúc xắc, nhưng những người truy sát kia lại không ngừng ép hỏi tung tích thứ này. Không có giao ra đi, là đại ca biết rõ chỉ có đồ vật này mới có thể bảo chứng tánh mạng ông cháu chúng ta!

Đào Bảo thở dài, đem xúc xắc đưa cho Lâm Lạc.

- Huynh đệ, đại ca không biết cái này có cái gì dùng, hi vọng ngươi có thể tìm đến! Xem Thanh Lang Bang coi trọng đối với nó, có lẽ quan hệ rất lớn!

- Đại ca…

- Không cần chối từ, đại ca năng lực có hạn, cái đồ vật này đặt ở trên người đại ca cũng chỉ sẽ lăng không rước lấy phiền toái!

Đào Bảo kiên trì nói.

Lâm Lạc nghĩ nghĩ, không có lại nói cái gì mà đem đồ đạc thu xuống, nếu hắn nghiên cứu ra cái gì, tự nhiên còn có thể trả lại cho Đào Bảo. Bất quá, hắn nhận lấy mới phát hiện, nguyên lai hạt xúc xắc này có một mặt là không có lõm động, nhìn thoáng một phát, thiếu mất một mặt là "Bốn" .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.