Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1133: Tiểu ma vương (2)




Bành bành bành, lại là nắm đấm liên tiếp đánh xuống.

Cái này... Lâm Lạc rất muốn nói mình mới là người bị hại, bị một tiểu cô nương nghe như vẫn là tiểu nha đầu không hiểu thấu mà đụng ngã lăn, còn phải thừa nhận chỉ trích như vậy, thật sự là oan ah!

Hắn đưa tay muốn mang nữ hài trên đầu xuống, nhưng lại để cho trong lòng của hắn phát lạnh chính là, cái khẽ vươn tay này rõ ràng không có đụng tới cái gì!

Làm sao có thể!

- Đại sắc lang, rõ ràng dám làm hỏng chủ ý đối với Ma Vương đại nhân vĩ đại, Nữu Nữu muốn trừng phạt ngươi!

Bành bành bành, nhưng trên đầu y nguyên truyền đến oanh kích trùng trùng điệp điệp, tuy lực lượng không phải lớn đến khủng bố, nhưng là có uy năng của Hư Thần Nhị trọng thiên, lực lượng cùng pháp tắc đan vào, để cho Lâm Lạc cũng có loại đau đớn muốn nứt.

Xoát! Xoát! Xoát!

Hai tay của Lâm Lạc huy vũ, nhưng hoàn toàn không thể sờ đến thân ảnh của tiểu cô nương kia, mà quỷ dị hơn chính là, hắn thậm chí ngay cả vải vóc trên đầu cũng sờ không tới. Thật giống như đây chẳng qua là ánh mắt bản thân hắn có vấn đề!

Quỷ dị tới cực điểm!

Đúng là như thế, Lâm Lạc mới không dám trốn vào Dưỡng Tâm hũ, để cho thân nhân của hắn cũng lọt vào uy hiếp không biết! Hơn nữa, tiểu cô nương trên đầu này tuy quỷ dị tới cực điểm, nhưng tựa hồ thực sự chỉ là một đứa bé!

Tuy Lâm Lạc không quá tin tưởng sẽ có đứa trẻ Hư Thần cấp!

- Tiểu cô nương, ngươi cưỡi trên đầu của ta không xuống, không phải cũng bị ta nhìn thấy nhiều thứ hơn nữa sao!

Lâm Lạc chỉ có thể dọa nàng như vậy.

- Ah…

Một tiếng kêu dài nhọn truyền đến, hai mắt của Lâm Lạc lập tức tỏa sáng, khôi phục tầm mắt bình thường, nhưng một cái nắm tay nhỏ cũng mạnh mẽ bay tới, thẳng oanh mặt của hắn.

Lâm Lạc cười nhạt một tiếng, chính diện đánh nhau, chỉ là Hư Thần Nhị trọng thiên như thế nào là đối thủ của hắn?

Hắn tiện tay đánh ra, nhưng nụ cười trên mặt lập tức ngưng trệ, bởi vì tay phải của hắn cách không, một quyền kia trực tiếp từ trong cánh tay của hắn xuyên thấu tới, trực tiếp oanh đến trên mặt của hắn.

BA~!

Lâm Lạc bị một cỗ lực lượng oanh lên, ở trên bầu trời xẹt qua một đường vòng cung cao hai trượng, sau đó ầm ầm rơi xuống đất, giương lên vô số cát vàng.

Đây là... chuyện gì xảy ra!

Nếu như nói, vừa rồi tay của hắn là bị rời ra, cho dù là lực lượng cường đại đến Thần Vương cấp, hắn cũng sẽ không có chút ngạc nhiên, nhưng trên thực tế hắn lại căn bản không có va chạm vào bất luận đồ vật có thực chất gì!

Muốn nói đối phương là tồn tại vô hình vô ảnh, vì sao có thể đánh tới hắn? Ahhh, còn đánh cho rất đau, Lâm Lạc sờ lên cái cằm, trong miệng mặn mặn, chảy máu! Hơn nữa, tấm vải lúc trước trên mặt hắn cũng tuyệt đối là sự thật, nhưng hắn vì cái gì không gặp được?

Hai tay của hắn chống đất nâng thân hình, rốt cục thấy được tiểu ma đầu hạ thủ đối với hắn kia!

Đây là một tiểu nha đầu nhìn về phía trên chỉ có bảy tám tuổi, bất quá thật đúng là mỹ nhân thai tử, ít nhất Tô Mị, Nam Nhược Hoa các nàng nếu so với nàng kém một bậc, có thể đánh bại nàng cũng chỉ có vị nữ Vương đại nhân Phong Sở Liên kia rồi!

Bất quá, tiểu cô nương căn bản còn không có nẩy nở, sau khi chính thức thành thục, tất nhiên là cấp bậc tuyệt sắc hại nước hại dân, nói không chừng có thể cùng Phong Sở Liên sánh vai rồi!

Phấn điêu ngọc mài, một thân váy màu hồng phấn, làn da tuyết trắng, tóc dài đen nhánh, khuôn mặt phấn ục ục nhỏ nhắn đáng yêu đến làm cho người muốn hôn không ngừng.

Nhưng Lâm Lạc theo tiểu nha đầu trước kia dã man đã có thể xác định, đáng yêu chỉ là mặt ngoài của nàng, mà Ác Ma mới là bản chất của nàng, nếu thật tin tưởng nàng thanh thuần đáng yêu, vậy thật muốn bị lừa đến chết rồi!

- Tiểu nhân loại, chứng kiến bản Ma Vương đại nhân, còn không mau mau quỳ xuống!

Tiểu nha đầu này hai tay chọc vào eo, dùng một loại tư thái rất là làm ra vẻ hướng Lâm Lạc quát.

Lâm Lạc không khỏi kinh ngạc, tiểu cô nương này có được năng lực kỳ diệu, nhưng mà tuyệt đối không dễ dụ! Hắn cười cười nói:

- Tiểu cô nương, ngươi là từ đâu đến?

- Điêu dân, thấy bản Ma Vương đại nhân lại dám không quỳ, xem bản Ma Vương đại nhân thu thập ngươi như thế nào!

Tiểu nha đầu hưng phấn mà kêu lên một tiếng, hướng Lâm Lạc nhào tới, nắm tay nhỏ vũ lên, đối với Lâm Lạc đổ ập xuống mà nện tới.

Bành! Bành! Bành!

Đồng dạng! Lâm Lạc phòng ngự căn bản không có hiệu quả, hoàn toàn không cách nào đối với công kích của tiểu nha đầu tạo thành ảnh hưởng mảy may, phảng phất đối phương không có tồn tại thật thể! Nhưng quả đấm của nàng nện ở trên người Lâm Lạc lại thật sự, rất đau!

Tại sao có thể như vậy?

Lâm Lạc phát động không gian thuấn di, thân hình động liên tục, rốt cục không còn là tình huống chỉ có thể bị đánh, nhưng vẫn là bị tiểu nha đầu đuổi theo bờ mông đánh!

Chẳng bao lâu sau, dùng chiến lực của Lâm Lạc lại bị một đối thủ cảnh giới kém hơn mình đánh cho không hề có lực hoàn thủ?

Nhưng tiểu nha đầu này thật là quỷ dị, sờ không được thật thể của nàng, thì như thế nào có thể đối với nàng tạo thành uy hiếp?

- Ha ha ha ha, xú phôi đản, ngươi cho rằng chạy thoát sao?

Tiểu nha đầu nhếch miệng cuồng tiếu, trên hai tay đột nhiên hiện lên một đạo hào quang kỳ dị.

BA~!

Thân hình của Lâm Lạc đột nhiên từ giữa không trung ngã xuống!

Không gian pháp tắc... Cảm ứng không đến rồi!

Trong lòng Lâm Lạc không khỏi cả kinh, tuy pháp tắc bất đồng, nhưng hiện tại tình huống này cùng ngày đó hắn và Đỗ Vô Bệnh giao chiến đồng dạng, pháp tắc của đối phương hắn có thể hoàn toàn hóa giải! Chỉ có điều một cái là thổ hệ, một người khác là không gian pháp tắc mà thôi!

- Xem ngươi trốn chỗ nào!

Tiểu nha đầu lộ ra dáng tươi cười y hệt Ác Ma, đối với đầu Lâm Lạc là một chầu loạn tát!

Cái này thực sự thảm rồi, Lâm Lạc căn bản không thể chống đỡ được, dù là trốn cũng không có chỗ trốn, này làm sao xử lý?

Bành! Bành! Bành! Bành! Bành!

Hắn bi thảm bị người hành hạ, mặc dù lực lượng của tiểu nha đầu có hạn không cách nào đối với hắn tạo thành tính đả kích trí mạng, có thể mất mặt ah!

Quả thật xấu hổ chết người ta rồi!

Lúc nào Lâm Lạc thụ qua uất ức như vậy? Hơn nữa đối thủ vẫn là một tiểu nha đầu miệng còn hôi sữa!

- Oa ha ha ha ha, bản Ma Vương đại nhân là vô địch!

Tiểu nha đầu cuồng tiếu nói.

Ông!

Tử Đỉnh ở thức hải nhẹ chấn, tràn động ra một cỗ chấn động kỳ diệu.

BA~!

Thời điểm nha đầu lại là một quyền đánh tới, thình lình bị Lâm Lạc bắt được tay!

Lần này, Lâm Lạc cùng tiểu nha đầu đồng thời ngơ ngẩn, đều tràn đầy không thể tin được!

Động tác đưa tay của Lâm Lạc chỉ là phản ứng vô ý thức, ngay cả hắn cũng không biết động tác này của mình lại có thể bắt lấy đối thủ!

- Ah…

Tròng mắt đen nhánh của tiểu nha đầu ở bên trong một hồi loạn nháy, vội vàng dùng sức rút tay, muốn thoát khỏi đào tẩu.

Nhưng Lâm Lạc phản ứng càng là không chậm, hắn không hiểu vì cái gì có thể đột nhiên bắt lấy tiểu nha đầu, nhưng cái này cũng không có vấn đề gì, mấu chốt là bắt được rồi! Cái bắt được này còn có thể cho đối phương đào tẩu sao?