Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1136: Nữ vương đại nhân nhập Thần cảnh



Lâm Lạc một hồi ác hàn, nếu không phải tiểu nha đầu này là “con mái”, hắn tuyệt đối một cước đá bay nàng! Mà nàng nếu là lớn hơn mấy tuổi, vậy cũng bị hắn đưa về liệt kê có đặc thù háo sắc, đồng dạng ném ra khỏi Dưỡng Tâm hũ.

- Xú nha đầu, buông bổn hậu ra!

Phong Sở Liên một cước dẫm nát Sư Ánh Hàn dưới lòng bàn chân, ở trong nhận thức của nàng chưa từng có chữ đáng thương, đồng tình. Ngạo kiều mới là cảm xúc duy nhất của nàng.

- Tỷ tỷ đại nhân, tỷ tỷ đại nhân!

Tiểu nha đầu lại vui vẻ chịu đựng, một bộ vì nữ vương đại nhân sùng bái đến chết. Hai mắt đều tỏa ra ánh sao, càng dùng ánh mắt lo sợ nhìn chằm chằm vào Lâm Lạc, tựa hồ sợ hắn sẽ cướp đi Phong Sở Liên.

- Sở Liên, muốn ta giúp nàng vượt qua thần kiếp không?

Lâm Lạc ôn nhu nói.

- Không cần, bổn hậu có tự tin này!

Phong Sở Liên cho Lâm Lạc một nụ cười tự tin, sau đó lắc lắc chân.

- Xú nha đầu, mau buông tay!

- Tỷ tỷ đại nhân, Nữu Nữu muốn vĩnh viễn cùng ngươi một chỗ!

Tiểu nha đầu như là kẹo da trâu mà kề cận nàng.

- Tiểu nha đầu, đừng có quấy rối!

Lâm Lạc đem nàng từ trên đùi Phong Sở Liên cứng rắn giật ra, gấp đến độ tiểu nha đầu giương nanh múa vuốt, giống như một người đàn bà chanh chua.

Thân hình của Phong Sở Liên khẽ động, đã ra Dưỡng Tâm hũ. Lập tức khiến cho Thiên Địa cảm ứng, Lôi Vân khủng bố bắt đầu tập kết tới, thần kiếp rất nhanh hình thành.

Lâm Lạc tránh xa một chút, miễn cho bị cuốn vào trong thần kiếp.

- Tỷ tỷ đại nhân…

Sư Ánh Hàn bị Lâm Lạc một tay nắm ở giữa không trung, thân thể vẫn còn quay tròn xoay chuyển, nhưng hai mắt lại nhìn chằm chằm vào Phong Sở Liên trên bầu trời, một bộ sùng bái tới cực điểm.

Loảng xoảng!

Lôi Vân hình thành, thần điện đánh xuống, thần kiếp to lớn lập tức triển khai.

Phong Sở Liên tuyệt đối cũng là cấp bậc thiên tài, cho dù là ở Thần giới! Bất quá, lại thiên tài cũng không thể yêu nghiệt như Lâm Lạc, nàng độ tuy là thần kiếp của Hư Thần nhất trọng thiên, nhưng uy năng lại đạt đến Hư Thần nhất trọng thiên đỉnh phong, đủ để cho đại bộ phận người mới vừa vào Thần Cảnh, ngay cả Thần hạch cũng còn không có hình thành lập tức sụp đổ!

Nhưng so với thần kiếp Hư Thần tam trọng thiên của Lâm Lạc, kia là gặp dân chơi thứ thiệt rồi, thời điểm kinh khủng nhất là đạt đến trình độ Sơ Vị Thần Nhị trọng thiên, thiếu chút nữa liền đánh Lâm Lạc cho vạn kiếp bất phục!

Bề ngoài của Phong Sở Liên hiện ra một mặt thiên tài của nàng, ở bên trong hai tay vũ cuốn, mặc dù không có Băng Sương Chi Nhận trợ giúp, nhưng uy năng của nàng lại đề cao đến một cảnh giới mới, vạn dặm băng sương bay ra, tựa hồ muốn làm đại sa mạc này biến thành Băng Tuyết Thế Giới.

Nhưng ngay cả như vậy, Thần hạch của nàng còn không có hình thành, lại thế nào thật có thể lực địch thần kiếp Hư Thần nhất trọng thiên đỉnh phong này, không có vài cái đã bị oanh đến máu tươi đầm đìa. Cũng may nàng cũng không phải muốn chiến thắng thần kiếp, chỉ cần gắng gượng qua nửa canh giờ là được!

Ở trong ánh mắt tràn ngập lo lắng của Lâm Lạc, nửa canh giờ rốt cục đi qua, Phong Sở Liên cũng mang theo một thân vết thương rơi xuống đất, trực tiếp ngã xuống trong ngực Lâm Lạc.

- Tỷ tỷ đại nhân!

Sư Ánh Hàn vội vàng móc ra một khỏa đan dược đưa tới.

- Đây là Nguyên Linh Bất Tử đan, chỉ cần tỷ tỷ đại nhân ăn hết tuyệt đối lập tức khỏi hẳn thương thế!

Nguyên Linh Bất Tử đan!

Lâm Lạc lại càng hoảng sợ, hắn từng nghe Tả Nhược Hề nói qua có chút đan dược trân quý tới cực điểm, mà trong đó có một đan dược gọi là Nguyên Linh Bất Tử đan, nghe nói cái đồ chơi này là thần kỳ đến có thể kéo Thượng Thiên thần từ quỷ môn quan trở về!

Dùng giá trị liên thành cũng không thể hoàn toàn hình dung!

Thượng Thiên thần cũng có thể một đan mà sống, này bằng với là Thượng Thiên Thần cũng nhiều hơn cái mạng! Lâm Lạc tin tưởng chỉ cần tin tức truyền đi, tất cả Thượng Thiên thần của Thần Quốc sẽ như ác lang nghe thấy được mùi máu tươi vọt tới, vì khỏa thần đan này không tiếc đánh đập tàn nhẫn!

Nhưng Sư Ánh Hàn tùy tiện vứt ra một khỏa như vậy, một bộ hoàn toàn không để ý, thật giống như đây không phải một khỏa thần đan ngay cả Thượng Thiên thần cũng đỏ mắt, mà là một hạt đậu, không thèm quan tâm!

Cái này phải phá sản bao nhiêu mới được ah!

Tuy Phong Sở Liên vết thương chồng chất, nhưng căn bản không có động tới căn bản, cần đan dược trân quý như vậy sao?

Nhưng tiểu nhân phá sản, đại nhân cũng không có thể tốt hơn bao nhiêu, tuy Phong Sở Liên không biết Nguyên Linh Bất Tử đan trân quý, nhưng đan dược là tốt là xấu vẫn có thể phán đoán, lúc này không chút nào khách khí mà tiếp nhận nuốt vào, cũng hoàn toàn xem Sư Ánh Hàn nịnh nọt là đương nhiên!

Nàng là nữ Vương đại nhân ngạo kiều!

Lâm Lạc nửa miệng mở rộng, đây chính là Nguyên Linh Bất Tử đan ah!

Được rồi, dù sao là bị Phong Sở Liên ăn, loại thần đan này tuy tác dụng lớn nhất ở chỗ trị liệu thương thế, nhưng trân dược cấp bậc Thượng Thiên thần há sẽ không bao hàm pháp tắc chi lực, đối với Phong Sở Liên cảm ngộ đại đạo khẳng định rất có lợi!

Vật lại trân quý, chỉ cần hao phí trên thân người mình sẽ không tính lãng phí.

- Hừ, còn vẻ mặt đau lòng, tỷ tỷ đại nhân, hắn quả nhiên không phải thực sự yêu ngươi!

Nhưng Sư Ánh Hàn lại là quỷ linh tinh, chỉ là bắt lấy biểu lộ lóe lên rồi biến mất của Lâm Lạc mà bắt đầu đại tác văn vẻ.

Lâm Lạc nhe răng, chẳng lẽ hắn sẽ nhiều một tình địch là tiểu nha đầu sao?

Nhưng tiểu nha đầu này đến tột cùng là cái địa vị gì, tùy ý lấy ra trân dược cấp bậc Thượng Thiên thần, muốn nói nàng không phải con gái Thần Vương Lâm Lạc tuyệt sẽ không tin, Thượng Thiên thần cũng không có khả năng phá sản như vậy!

Nhưng nghe khẩu khí của nàng, lần này hiển nhiên là trộm chạy đến, mà nàng rất cương với mình, nếu bị vị Thần Vương kia hiểu lầm mà nói, có thể trực tiếp làm thịt hắn hay không?

Dùng tính dính của tiểu nha đầu đối với Phong Sở Liên cùng địch ý đối với hắn, đoán chừng gặp gỡ việc này chẳng những sẽ không giải thích, còn có thể lửa đổ thêm dầu mà e sợ cho thiên hạ bất loạn a!

Nhức đầu ah!

Phong Sở Liên ăn vào đan dược, lập tức bắt đầu bế quan ngưng luyện Thần hạch, may mắn quá trình này tối đa chỉ là ba ngày, hơn nữa càng là thiên tài quá trình này lại càng ngắn, cùng khuếch trương Tinh Hải vừa vặn tương phản.

Sư Ánh Hàn đối với Lâm Lạc nhìn chằm chằm:

- Bản Ma Vương đại nhân cảnh cáo ngươi, sớm chết tâm đối với tỷ tỷ đại nhân đi, nàng là của Nữu Nữu đấy!

- Tiểu nha đầu, trước mọc răng đi rồi nói sau!

Lâm Lạc không thèm quan tâm đến lý lẽ của nàng, tùy theo tiến nhập Dưỡng Tâm hũ, dù sao tối đa ba ngày, hắn phải đợi Phong Sở Liên đi ra, không có tiếp tục chạy đi rồi.

- Đáng giận!

Sư Ánh Hàn cọ xát lấy răng mèo, mắt to đen nhánh quay tròn, bộ dáng cùng Đường Điềm phi thường giống.

Lại không biết quá trình huyết mạch thức tỉnh của tiểu ma nữ kia phải tiếp tục đến lúc nào?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.