Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1139: Bí địa trong Tử Vong Sa Mạc (3)




Mà Sư Ánh Tuyết tuy cũng là tiểu tai hoạ, nhưng dù sao chỉ có bảy tám tuổi, biến thái có thể đối với nàng có hứng thú có lẽ không có mấy người.

Phong Sở Liên đối với yêu cầu của Lâm Lạc tự nhiên không có mâu thuẫn, mà nàng tuy ngạo kiều nhưng lại không ngu ngốc, biết rõ vô luận là Lâm Lạc hay là mình ở Thần giới đều chỉ có thể coi là con sâu cái kiến, có quá nhiều người là bọn hắn tạm thời không có cách nào nhắm trúng.

Nhưng Sư Ánh Tuyết lại học theo, cũng kéo qua một cái khăn che khuất khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, nhưng xem nàng che mặt lại càng giống như là sơn tặc.

XIU....XÍU... XÍU...UU!!

Khoảng cách mấy trăm dặm đối với Thần linh mà nói không có ý nghĩa, chỉ trong chốc lát ngắn như vậy, liền có bảy đạo nhân ảnh bay vút tới, phiêu phù ở trên không ba người Lâm Lạc, sáu nam một nữ, đều là tu Ngụy Thần cảnh vi, lại không biết có lĩnh ngộ pháp tắc chi lực hay không.

- Bọn ngươi là người phương nào?

Một nam tử lực lượng ở Ngụy Thần Nhị trọng thiên quát hỏi.

- Đi ngang qua!

Lâm Lạc mỉm cười.

- Xin hỏi chư vị, tại đây là địa phương nào?

Bảy người kia đồng thời trì trệ, đi ngang qua, có thể tìm một lý do càng chê cười hay không? Cuồng cát bên ngoài là có thể sinh sinh đuổi giết Trung Nguyên Thần, mà lực lượng ba người này mạnh nhất chỉ là Ngụy Thần tam trọng thiên, coi như là Hư Thần tam trọng thiên thì như thế nào, bằng cái gì có thể tiến vào nơi đây?

Lâm Lạc thấy được khó hiểu trong mắt của bọn họ, liền tùy tiện nói:

- Thời điểm chúng ta sử dụng Truyền Tống Trận, không cẩn thận gặp không gian Phong Bạo, thời điểm vừa xuất hiện là đến nơi này!

Truyền Tống Trận câu thông Hư Không, một khi rời khỏi mục đích nguyên bản, vậy thì như là người hạ giới phi thăng Thần giới, khả năng tùy ý xuất hiện ở một nơi hẻo lánh trong Thần giới! Bất quá, Truyền Tống Trận phi thường ổn định, tỷ lệ gặp được không gian Phong Bạo đến gần vô hạn bằng không.

Đối mặt Lâm Lạc nói như vậy, bảy người kia trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nên tin hay là không tin. Bởi vì tuy khả năng gặp được không gian Phong Bạo cực thấp, nhưng ba người còn chưa tới Sơ Vị Thần có thể xông qua sa mạc tới đây, càng là một sự tình không thể tưởng tượng!

- Theo chúng ta đi!

Nam nhân nói chuyện ngay từ đầu suy nghĩ một chút liền làm ra quyết định, việc này, vẫn là để cho thượng diện đau đầu đi thôi, bọn hắn chỉ cần đem phạm nhân mang về là được rồi.

- Ngươi là cái gì đó, nói đi theo ngươi là đi theo ngươi sao!

Sư Ánh Tuyết khó chịu rồi, nàng là Ma Vương đại nhân a!

- Tiểu nha đầu, ngươi nói cái gì?

Trên mặt nam nhân không nhịn được, lập tức hướng Sư Ánh Tuyết trợn mắt trừng đi. Hơn nữa, hắn cũng không tin sẽ có đứa trẻ Thần Cảnh, đặc biệt còn là Ngụy Thần nhị trọng thiên, đây nhất định là đối phương cố ý giả bộ nai tơ.

- Là Ma Vương đại nhân!

Sư Ánh Tuyết XÍU...UU! liền xông ra ngoài, bành bành bành, một phen quyền đấm cước đá, bảy người kia lập tức hỏng bét rồi.

Luận chiến lực thực tế, Sư Ánh Tuyết là cặn bã trong cặn bã, thế nhưng mà năng lực đặc thù của nàng lại để cho nàng trở thành bất bại chi thân, chiến lực lại nhược thì như thế nào, chỉ có phần nàng đánh người khác!

- Chuyện gì xảy ra!

- Vì cái gì đánh không đến nàng!

- Nhanh gọi cứu viện!

Bảy người kia lập tức lâm vào đại loạn, Sư Ánh Tuyết quỷ dị là bọn hắn hoàn toàn không cách nào tưởng tượng.

Cái này thật muốn nháo đại rồi, trốn đến ở bên trong Dưỡng Tâm hũ, do Sư Ánh Tuyết mang theo lui trở về trong sa mạc, có thiên nhiên sát trận kia, trừ khi là Thượng Thiên thần đến, nếu không lại có thể làm gì được Sư Ánh Tuyết?

Tiểu nha đầu cực có thể là con gái của Thần Vương, người khác không biết, nhưng cấp bậc Thượng Thiên thần tổng không có khả năng không biết a! Bởi vậy, năng lực đặc thù của Sư Ánh Tuyết cho dù ở trước mặt Thượng Thiên thần không dùng được, nhưng mà tuyệt đối không có Thượng Thiên thần nào dám tổn thương nàng.

- Oa ha ha ha!

Sư Ánh Tuyết phát ra tiếng cười y hệt Ác Ma, nàng dù sao vẫn là tâm tính tiểu hài tử, cao hứng thì cười, mất hứng sẽ khóc.

- Dừng tay!

Một tiếng quát tháo vang lên, trong tràng cũng nhiều một nam nhân trên đầu mọc ra một đôi sừng hươu, ánh mắt uy nghiêm quét về phía bảy người đang bị đánh, lộ ra một vẻ không vui.

Nhưng ánh mắt của hắn lập tức từ không vui biến thành khiếp sợ, tự nhiên là bởi vì hắn phát hiện năng lực của Sư Ánh Tuyết quỷ dị tới cực điểm.

- Minh Lộc đại nhân!

Bảy người kia đồng thời kêu lên, nhưng bọn hắn muốn dừng tay cũng vô dụng, bởi vì Sư Ánh Tuyết không có chút ý tứ thu tay lại nào, chỉ có thể hướng nam nhân sừng hươu mới tới xin giúp đỡ.

- Bản tọa nói dừng tay!

Nam nhân sừng hươu mang theo vẻ không vui nói ra, tuy năng lực của Sư Ánh Tuyết tương đối đặc thù, nhưng dù sao chỉ là Hư Thần Nhị trọng thiên mà thôi, ở đại cảnh giới áp chế xuống, nhất định là bị hắn khắc chế đến sít sao!

Bành!

Sư Ánh Tuyết vội xông tới, đối với hắn là một quyền oanh ra, trực tiếp vẽ mặt rồi!

Ở dưới một quyền, nam nhân sừng hươu bị đánh bay ra ba bốn trượng.

Tuy Sư Ánh Tuyết chỉ là Hư Thần Nhị trọng thiên, vận dụng pháp tắc chi lực cũng khó có thể xúc phạm tới một gã Sơ Vị Thần, nhưng mấu chốt là mất mặt ah!

Đường đường Sơ Vị Thần vốn nên cao cao tại thượng, nhưng ở trước mặt thủ hạ lại bị một cái gần kề chỉ là Hư Thần Nhị trọng thiên vẽ mặt, hơn nữa còn là một tiểu nha đầu, cái này để cho mặt mũi của nam nhân sừng hươu đặt ở đâu?

Trong mắt nam nhân sừng hươu hiện lên vẻ lăng lệ ác liệt, ở trong tay một tiểu nha đầu có hại chịu thiệt, dùng thân phận của hắn cũng không có ý tứ nói ngoan thoại gì, lúc này mở ra tay phải trấn áp đi qua, muốn trực tiếp xóa đi nha đầu chán ghét này.

- Thối nô bộc, thấy bản Ma Vương đại nhân còn không quỳ xuống!

Sư Ánh Tuyết chống eo phù ở không trung, đối với công kích đánh úp lại của nam nhân sừng hươu là nhìn cũng không nhìn.

XÍU...UU!!

Bàn tay của nam nhân Sừng hươu đánh qua, nhưng lại trực tiếp từ trong thân thể Sư Ánh Tuyết xuyên qua, tựa hồ tiểu cô nương này chỉ là một hư ảnh!

- Như thế nào có thể…

Bành!

Nam nhân Sừng hươu vừa mới dị thường khiếp sợ mà nhổ ra ba chữ, đã bị Sư Ánh Tuyết hiện ra ở sau lưng hắn một cước đá bay, đá vào cái mông của hắn, để cho hắn thuận thế bay đi ra ngoài, mặt tím tím xanh xanh một hồi.

- Bọn nô bộc thối, còn không mau hướng bản Ma Vương đại nhân hành lễ!

Sư Ánh Tuyết ngạo khí nói, một lần nữa tìm về uy phong lại để cho tâm tình của nàng cực kỳ vui sướng.

Tám người nam nhân sừng hươu đều là lông mày cau chặt, luận thực lực, tiểu nha đầu này là Hư Thần Nhị trọng thiên, từ nàng oanh ra lực công kích cũng có thể hoàn toàn xác định. Nhưng tiểu cô nương có được một loại năng lực thập phần cổ quái, rõ ràng có thể cho hết thảy đả kích trực tiếp nhập vào cơ thể mà qua. Vậy thì có thể đứng ở thế bất bại.