Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1145: Một quyền oanh nát (1)



Không, Sơ Vị Thần là không cách nào so sánh với Thần Vương, lỗ đen pháp tắc của Hư Thần tam trọng thiên, ít nhất có thể đánh bại tồn tại Sơ Vị Thần nhất trọng thiên, lúc trước nam tử ăn gan kia là Sơ Vị Thần Nhị trọng thiên a, tuy là bị Lâm Lạc đánh lén, nhưng lỗ đen pháp tắc mà hắn nắm giữ cũng chỉ vẹn vẹn là Hư Thần nhất trọng thiên mà thôi.

Nghĩ tới đây, nguyện vọng muốn bổ khuyết hết Tử Đỉnh của Lâm Lạc càng thêm mãnh liệt .

Chân vạc thứ năm, cái kia trấn áp là thổ hệ chí cao pháp tắc, hắn nhất định phải đạt được tới tay.

Liên quan đến loại chuyện bài danh này, tuyệt đại bộ phận mọi người là tránh không được giành thắng lợi hư vinh, bởi vậy, mỗi lần trận đấu diễn ra sẽ trở nên dị thường kịch liệt, huống hồ Top 10 còn có thể tiến vào sơn cốc tu luyện, bọn hắn đều biết rõ chỗ tốt khi tu luyện ở trong sơn cốc.

Cơ hồ tất cả Hư Thần cùng Sơ Vị Thần đều tham gia trận đấu, Lâm Lạc tham gia tự nhiên là cấp bậc Hư Thần, bởi vì nhân số đã qua 5000, muốn cam đoan tiến vào Top 10 mà nói, hắn ít nhất phải thắng liền mười ba tràng.

Người bài danh Top 10 của giới trước tự động liệt vào tuyển thủ hạt giống, chỉ ở lúc 128 tên mới gia nhập chiến đấu, dùng cam đoan sẽ không quá sớm gặp nhau.

Các loại quy tắc, Lâm Lạc chỉ nghe một chút liền ném tới một bên, hắn căn bản không cần biết rõ những thứ này, chỉ cần một đường đánh tới, đánh tới đệ nhất danh là được rồi, lần này ở bên trong ban thưởng trước top 3, là có một khối thần liệu với tư cách ban thưởng, đệ nhất danh có được quyền lựa chọn ưu tiên.

Thần tinh Lâm Lạc là không quan tâm, nhưng thần liệu lại hoàn toàn bất đồng .

Trận đấu rất nhanh kéo ra màn che, Lâm Lạc một đường quá quan trảm tướng, dễ dàng đánh tiến vào trước sáu mươi bốn tên, căn bản không cần thi triển hết thực lực của hắn, hắn đồng dạng chỉ là sử dụng thổ hệ pháp tắc mà thôi.

Cho dù hắn chỉ là nhận được lực lượng của Thạch Nguyệt Nha quán chú, vốn lấy ngộ tính của Lâm Lạc, mặc kệ pháp tắc gì chỉ cần chảy qua trong lòng, là tuyệt đối sẽ không quên đi, huống chi Thạch Nguyệt Nha vốn là tuyên theo ý chí của Chân vạc thứ năm mà sinh, cùng Lâm Lạc là hoàn toàn phù hợp.

Ở trên lĩnh ngộ thổ hệ pháp tắc, hắn chỉ cần tăng lên lực lượng tích lũy là được, ít nhất ở trước Trung Nguyên Thần hắn sẽ không có chướng ngại gì, khi đó hắn có lẽ đã được đến Chân vạc thứ năm rồi, không cần phải lĩnh ngộ thổ hệ pháp tắc.

Bất quá tuy Lâm Lạc biểu hiện được tương đối cường thế, nhưng tất cả mọi người cho rằng bộ pháp hắn tiến lên cũng chỉ tới đó mà thôi, bởi vì đối thủ tiếp theo của hắn, đúng là trận đấu lần trước xếp thứ chín, được xưng là Hoang Thổ Hỏa Lang Ba Tùng.

Người này là Yêu tu, mà kinh khủng nhất chính là, lần trước thời điểm hắn đánh tới tên thứ chín chỉ có Hư Thần Nhị trọng thiên, nhưng ở ba năm trước, hắn thành công nhảy vào Hư Thần tam trọng thiên, cũng đã trở thành hạt giống có thể đánh tiến Top 3 của lần so tài này.

Mười năm trước hắn ở Hư Thần Nhị trọng thiên đỉnh phong đã oanh trở mình rất nhiều Hư Thần tam trọng thiên, có thể thấy được hắn cũng là một nhân vật tuyệt thế có bao nhiêu kinh diễm, mới khiến cho tất cả mọi người cảm thấy Lâm Lạc không hề có phần thắng.

Trên quảng trường trung ương của Bách Lý Truân, tạm thời cách ra từng tòa lôi đài, trận đấu là ở trong đó tiến hành.

Nhưng theo nhân số càng ngày càng ít, số lượng lôi đài cũng dần dần giảm bớt, nhưng diện tích lại lớn lên, cho người dự thi không gian xê dịch càng lớn.

Võ giả phần lớn là nhiệt huyết hiếu chiến, người nơi này cũng không ngoại lệ. Trái lại, bọn hắn nguyên lai đều là bá chủ một phương giết chóc vô số, hiện tại ẩn cư ở địa phương khỉ gió này, một mực không có chiến đấu, giao lưu mười năm một lần không thể nghi ngờ càng thêm đốt lên tâm tình của bọn hắn, mỗi lần trình diện quan chiến là số lượng tăng nhiều.

Ở bên trong tiếng hoan hô liêu xiêu, Lâm Lạc trèo lên lôi đài, mà khi một nam tử vóc người gầy cao, nhưng cơ bắp tràn ngập lực lượng bộc phát đi tới, người xem chung quanh lập tức dùng tiếng hoan hô vô cùng nhiệt liệt.

Người này là Yêu tu, Hoang Thổ Hỏa Lang Ba Tùng!

Bản thể của hắn hiển nhiên có huyết thống của Sói, nhưng sau khi biến hóa, cũng không để lại quá nhiều bộ dáng dã thú, gần kề bảo lưu lấy một đôi tai Sói cùng răng nanh, lộ ra thân thể tràn đầy sức bật kinh người của hắn.

Không có trọng tài, không có quy tắc, không có hạn chế thời gian, sau khi tiến vào sáu mươi bốn cường, đả đảo đối thủ mới có thể càng tiến một bước, từng người xem đều là trọng tài.

Ba Tùng duỗi ra đầu lưỡi thật dài ở khóe miệng liếm lấy thoáng một phát, đối với Lâm Lạc làm một động tác nuốt nước miếng, lãnh đạm nói:

- Người từ ngoài đến, tiến lên chi lộ của ngươi dừng ở đây rồi!

- Ba Tùng, tiêu diệt hắn!

- Ba Tùng! Ba Tùng! Ba Tùng!

Bốn đám người chung quanh nhiệt tình tăng vọt, nhao nhao thay Ba Tùng quát lên.

- Tên rắm thí kia, thêm chút sức! Tiêu diệt hắn, bản Ma Vương đại nhân thu ngươi làm tùy tùng!

Sư Ánh Tuyết cũng ở một bên ồn ào, thử lấy răng mèo nhảy nhót nói.

- Hừ?

Phong Sở Liên phát ra hừ nhẹ lạnh lùng.

- Thối tiểu tử uy vũ, bản Ma Vương đại nhân ủng hộ ngươi!

Sư Ánh Tuyết không có tiết tháo chút nào mà lại hướng về Lâm Lạc kêu lên.

Lâm Lạc mỉm cười, chỉ là hướng Ba Tùng ngoắc ngón tay.

- Tiểu tử thật hung hăng càn quấy, xem ra Ba đại gia phải đánh cho ngươi răng rơi đầy đất, quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ!

Ba Tùng nổi giận gầm lên một tiếng, mạnh mẽ hướng về Lâm Lạc vội xông mà đi. Giống như một khỏa vẫn thạch trụy lạc, nhanh vô cùng!

Ở bên trong vội xông, hai tay của hắn mở ra, vận chuyển pháp tắc chi lực, trên tay nhiều hơn một cây thạch mâu, dài chừng mười trượng, nhắm ngực của Lâm Lạc đâm đi.

Đây là thổ hệ pháp tắc chi lực biến thành, tuy cứng rắn sắc bén so không được lưỡi dao, nhưng lực sát thương lại càng lớn, nếu bị thạch mâu đâm trúng, vậy pháp tắc chi lực có thể lập tức phá hư thần hồn của đối thủ, đơn giản khống chế Sinh Tử của đối thủ!

- Ha ha ha, nằm xuống cho Ba đại gia a!

Lâm Lạc tựa hồ không phản ứng chút nào, mặc kệ đạo trường mâu kia đâm tới trước ngực, bốn đám người chung quanh không không lộ ra hưng phấn khát máu, bọn hắn đều đã từng là cuồng nhân giết chóc trên chiến trường, máu tươi đối với bọn hắn có vô cùng hấp dẫn.

- Người cao to, ngươi nhất định phải không chịu thua kém ah!

Sư Ánh Tuyết hai tay hợp thành chữ thập, trong lòng lẩm bẩm.

Thạch mâu đâm đến!

Bành! Bành! Bành! Bành! Bành!

Lúc mũi thương đâm đến ngực Lâm Lạc, cũng lập tức văng tung tóe, một lần nữa hóa thành từng đạo thổ hệ chi lực chôn vùi trong không khí. Mà thế xông của Ba Tùng không ngừng, trong tiếng kêu điên cuồng, hắn tới gần trước người Lâm Lạc chưa đủ một xích (*0,33m), lúc này mới ngừng lại.

Làm sao có thể!

Ba Tùng kinh hãi mà nhìn xem thạch mâu trong tay chỉ còn một cái chuôi, mà đoạn thạch mâu này đã lập tức tan rã, để cho trong lòng của hắn tràn đầy không thể tưởng tượng nổi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.