Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1170: Ăn gian tương hội (1)



Đúng là như thế, Lâm Lạc cũng chẳng muốn mở miệng, chỉ cho là bị chấn choáng váng, nhưng chỉ là một hồi công phu, xe ngựa liền ngừng lại.

- Lâm thiếu gia, mời!

Thanh y sai vặt dẫn đầu xuống xe ngựa, thái độ y nguyên cung kính.

Lâm Lạc cũng nhảy xuống xe ngựa, chỉ thấy hắn đang đứng trước một hoa viên cự đại, nhiều loại kỳ hoa dị thảo, càng có rất nhiều là linh thảo vạn năm trở lên, tràn lan lấy mùi thơm tươi mát mê người.

Cái này lại là địa phương nào?

- Lâm công tử, mời theo tiểu nhân đến!

Thanh y nhân tiếp tục ở phía trước dẫn đường, mà xa phu Trung Nguyên Thần nhất trọng thiên thì lái xe ngựa ly khai, từ đầu tới đuôi đều không có liếc qua Lâm Lạc.

Tuy ngạo mạn, nhưng người ta xác thực có tư cách như vậy, ngay cả hai đầu Kim Luân Sư cũng dùng ánh mắt bễ nghễ bao quát lấy Lâm Lạc, tuy chúng còn chưa mở Linh trí, nhưng bản thân đầy đủ cường đại, như là thú trung chi Vương, tự nhiên có kiêu ngạo của nó.

Lâm Lạc đi theo Thanh y nhân xuyên qua hoa viên, sau đó là hành lang đình đài, cuối cùng mới đi đến trước mặt một gian phòng. Thanh y nhân gõ cửa nói:

- Chủ thượng, khách nhân tới!

- Mời hắn vào!

Trong phòng truyền đến một thanh âm kiều nhu của nữ tử, vô cùng vũ mị, tựu như là bàn tay nhỏ bé ở trong lòng mơn trớn, để cho người toàn thân tê dại.

Thanh y nhân nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, đối với Lâm Lạc làm động tác mời, sau khi đợi Lâm Lạc đi vào, lại đem cửa phòng đóng lại.

Ánh mắt của Lâm Lạc quét qua, cái phòng này bố trí dị thường tinh xảo, mấy cái khung sách, một cái bàn, đồ đạc tuy đơn giản, lại thể hiện ra phong cách cao nhã của chủ nhân, trên bàn là một cây hoa hồng lá tím bồng bềnh lấy mùi thơm nhàn nhạt, thấm vào ruột gan.

Bất quá, cái này tuy đẹp nhưng lại kém xa thiếu phụ áo tím ngồi bên bàn, tuy bởi vì tư thế ngồi nhìn không tới dáng người đến tột cùng như thế nào, nhưng chỉ là một khuôn mặt thiên kiều bá mỵ lại để cho người có thể xem nhẹ hết thảy rồi.

Cái cổ trắng ngọc, bộ ngực tròn trịa đến lợi hại, phối hợp khuôn mặt yêu mị tới tận xương, là yêu tinh câu nhân chính hiệu, là vưu vật lẳng lơ có thể hấp tinh thực tủy.

Bất quá, ở sau lưng thiếu phụ còn đứng một thị nữ, nhưng cầm trong tay cũng không phải khăn lụa quạt mềm, mà là đặt ở trên chuôi kiếm bên hông, một bộ trung thành và tận tâm.

Kỳ quái, chủ nhân mới Sơ Vị Thần tam trọng thiên, nhưng thị nữ lại đạt đến Trung Nguyên Thần nhất trọng thiên!

Bất quá thiếu phụ áo tím này lẳng lơ tận xương như thế, tám phần là nữ nhân của cường giả nào đó, như vậy bên người có đội hình bảo hộ mạnh như vậy cũng không kỳ quái!

Mặc dù Phi Vũ thành có rất nhiều Trung Nguyên Thần, nhưng cường thế đến tình trạng như thế, cũng chỉ có bảy đại trọng thần dưới trướng Phi Vũ Thiên Sương, cũng chính là kẻ có được bảy gian đổ thạch phường, cũng có lý do vào lúc này mời Lâm Lạc tương kiến.

Lại không biết thiếu phụ áo tím này là nhân tình của người nào trong bảy người kia.

- Ta tên là Đinh Đại Dung, mạo muội mời Lâm công tử tới, kính xin Lâm công tử đừng trách!

Thiếu phụ áo tím đang xem sách, đợi Lâm Lạc tiến vào phòng, lúc này nàng mới buông cuốn sách trong tay xuống, hướng Lâm Lạc lộ ra một dáng tươi cười.

Nụ cười này, phong tình mười phần!

Nàng này trời sinh là yêu tinh mê hồn phách người, nhất cử nhất động ai cũng mị thái mười phần, đủ để cho nam nhân ý chí không kiên định lập tức xấu mặt!

Nếu xấu mặt như thế, vậy kế tiếp tất nhiên tâm chí bấn loạn, hoàn toàn sẽ bị đối phương nắm mũi dẫn đi!

Nữ nhân này yêu mị, lại rất am hiểu lợi dụng sở trường của mình, muốn nói nàng không phải dựa vào thân thể từ nam nhân bò lên, Lâm Lạc thật đúng là không tin.

Nhưng trừ Thần Vương Lâm Lạc còn chưa từng gặp qua, còn mỹ nữ đủ loại kiểu dáng hắn thật đúng là thấy nhiều hơn, kiểu thanh thuần, kiểu lẳng lơ, kiểu tuyệt mỹ, cả đám đều ở hậu cung của hắn chờ đợi, như thế nào lại bị một nữ nhân vừa mới gặp qua một lần gây động tâm thần?

Nếu như hắn vẫn chỉ là nam hài ngây thơ mới từ Bạch Dương trấn đi ra kia, vậy còn có thể bị Đinh Đại Dung yêu mị mê hoặc, nhưng hiện tại gần kề chỉ là thưởng thức thoáng một phát mà thôi, muốn động đến hắn? Trước vượt qua Phong Sở Liên rồi nói sau!

- Đinh phu nhân!

Lâm Lạc ôm quyền, rất tùy ý mà nói một câu.

Đinh Đại Dung không khỏi giật mình, nam nhân nha, mưu cầu không phải là quyền sắc tiền tài sao. Lấy nàng yêu mị, nam nhân nào gặp qua mà không phải như mèo thấy mỡ, dù ra vẻ đứng đắn cũng sẽ vụng trộm đem ánh mắt ngấp nghé ngắm tới!

Nhưng nam nhân này lại không có chút nào, hơn nữa cũng không phải giả vờ, mà là bình tĩnh thong dong hình thành sau khi thưởng thức nhiều đóa hoa!

Chẳng lẽ, hắn nhìn thấy rất nhiều tuyệt lệ có thể cùng mình so sánh, thậm chí còn muốn trên nàng?

Một mỹ nữ, không chịu thừa nhận nhất đúng là còn có nữ nhân so với nàng đẹp hơn, tuy Đinh Đại Dung lòng dạ thâm trầm, nhưng cũng bởi vì thái độ của Lâm Lạc bình tĩnh đến quá mức làm cho nàng khó chịu, đột nhiên có loại cảm giác không thoải mái.

Nàng lập tức tỉnh ngộ, duỗi ra tay ngọc thon thon chỉ chỉ cái ghế đối diện nói:

- Lâm công tử, mời ngồi!

- Đa tạ phu nhân!

Lâm Lạc không khách khí chút nào mà ngồi xuống, khiến cho thị nữ kia nhịn không được phát ra tiếng hừ lạnh nhẹ nhàng.

Phải biết, nàng là Trung Nguyên Thần a, không thấy ngay cả nàng cũng đứng đấy, ngươi một Sơ Vị Thần nho nhỏ dám ở trước mặt nàng ngồi xuống sao?

Đinh Đại Dung chỉ làm như không nghe thấy nói:

- Lâm công tử nhất định rất kỳ quái ta vì sao ta mời ngươi tới a?

Lâm Lạc cười ha ha:

- Phu nhân thiên tư quốc sắc, chỉ vì nhìn thấy tuyệt thế dung nhan của phu nhân, cái kia dù là bôn ba vạn dặm lại có ngại gì?

Mã thí tâng bốc đánh ra, Đinh Đại Dung lập tức cười đến run rẩy hết cả người, bộ ngực no đủ nhộn nhạo, nữ nhân lẳng lơ tận xương này thật là làm cho con mắt người đăm đăm, khó có thể rời khỏi.

Nhưng Lâm Lạc lại mây trôi nước chảy, nói đến lẳng lơ, Hạ Mộng Như, Triệu Ngọc Phi, Lạc Ngưng Vân đều là một loại hình này, hắn coi như là bị ngàn chùy luyện ra, há sẽ đơn giản phá "giới" ?

Đinh Đại Dung thu hồi nụ cười quyến rũ, nhưng trong lòng là càng thêm khó chịu cùng tò mò, tiểu tử này là đầu đất, hay là thật ở trong muôn hoa đi tới? Nàng khẽ hé đôi môi đỏ mọng nói:

- Mời Lâm công tử tới, là vì giải thi đấu đổ thạch mười ngày sau!

Đến rồi, rốt cục tới món chính rồi!

Lâm Lạc đã biết rõ bảy đổ thạch phường nhất định sẽ có động tác, chỉ là không có nghĩ đến tiếp đãi hắn là một vưu vật yêu mị đến tận xương. Hơn nữa bảy đại Trung Nguyên Thần cùng một chỗ ăn bánh ngọt, như thế nào lại để cho tình nhân nhà nào một mình ra mặt đến gặp hắn, đây là địa phương để cho Lâm Lạc buồn bực.

- Xin lắng tai nghe!

Lâm Lạc nhìn đối phương.

- Giải thi đấu đổ thạch lần này, là ta cùng bảy gia đổ thạch phường cộng đồng xử lý, không dối gạt Lâm công tử, khẩu vị của ta từ trước đến nay rất lớn! Cho nên, lần này còn muốn mời Lâm công tử giúp đỡ một chút!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.