Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1201: Hoàng kim bàng giải (2)



Lỗ Đông Quân thì xoay chuyển ánh mắt, ở trên người Lâm Lạc dạo qua một vòng, lộ ra một dáng tươi cười:

- Không gian pháp tắc?

Đây mới là trí tuệ của đầu mục, chỉ là vừa nghĩ lại liền nghĩ đến đáp án có khả năng nhất.

Liễu Bách Cương nhún vai nói:

- Cũng đừng nhường tới nhường lui, ra tay đi, nắm tay người nào lớn đồ đạc quy người đó!

- Bách Cương huynh tựa hồ đã tính trước!

Lỗ Đông Quân đứng chắp tay.

- Chúng ta đây có ba người, hai vị muốn cùng chúng ta so nắm đấm lớn, tựa hồ có chút ngây thơ đi à nha!

- Có ngây thơ hay không, còn phải đánh qua mới phân ra cao thấp!

Liễu Bách Cương phong khinh vân đạm nói, tựa hồ trong mắt hắn ba người đối phương bất quá là tiểu bối Hư Thần cảnh, tùy tiện một ngón tay cũng có thể trấn chết.

- Khẩu khí thật lớn!

Hai người khác của Lỗ gia đồng thời hừ lạnh nói.

Cũng không phải bọn hắn không có lòng dạ gì, nhưng Lỗ Đông Quân đã làm chủ soái, vậy do bọn hắn nhảy ra làm người tích cực dẫn đầu rồi.

- Phóng ngựa tới đi!

Liễu Bách Cương nâng tay, làm động tác khiêu khích nói.

Cái này, Lỗ Đông Quân cũng có chút động hỏa khí, tu vi song phương tương tự, dù là nhân số giống nhau Liễu Bách Cương cũng không có tự tin này, đây cũng không phải tự tin, mà là cuồng ngạo.

- Vậy hai vị ở trên đường hoàng tuyền đi vui vẻ là tốt rồi!

Lỗ Đông Quân mắt lộ ra sát khí.

- Thất ca, mấy người này thì sao?

Lỗ Đạt Hiếu quay đầu nhìn về phía Lâm Lạc nói.

- Cùng một chỗ giết!

Lỗ Đông Quân lạnh lùng nói ra, bọn hắn vốn là quan hệ đối địch quốc, chính là tử địch, trước kia khách khí đối với hai người Liễu gia, chính là vì song phương đều có được bối cảnh thâm hậu, đối phương đồng dạng thực lực bất phàm, dùng ba đối hai, bọn hắn cũng chỉ có thể thắng thảm, nói không chừng liền có người bị bắt xuống nước làm đệm lưng!

Nhưng vật trong hồ kia quá mức trân quý, tuyệt không có khả năng bởi vì sợ chiến mà quay người rời đi, đã muốn ra tay, vậy không có tất yếu hạ thủ lưu tình rồi!

Toàn bộ giết chết!

- Đạt Hiếu, ngươi bắt lấy mấy người kia, ta cùng Thất ca đối phó hai vị “cao thủ” Liễu gia này!

Lỗ Nhĩ Dương nhìn chằm chằm vào Liễu Thanh Mạn, trong ánh mắt có một tia hào quang dâm dục, bất quá, đối phương cũng là Sơ Vị Thần, khả năng muốn bắt giữ thi bạo gần như bằng không, chỉ có thể lạt thủ tồi hoa rồi, thật sự là đáng tiếc.

- Việc nhỏ! Đợi ta giải quyết những người này xong, lại đến giúp hai vị huynh trưởng!

Lỗ Đạt Hiếu chuyển hướng mấy người Lâm Lạc, đem tay phải giơ lên cao cao, một đạo Liệt Diễm lập tức ở trên tay hắn đốt lên, sau đó khuếch trương thành một màn hỏa diễm, đem bọn người Lâm Lạc bao lung ở trong đó.

Hắn là sợ Lâm Lạc dùng không gian thuấn di chạy trốn, dùng hỏa diễm pháp tắc phong tỏa khu vực chung quanh.

- Mấy vị, các ngươi xuất sư bất lợi, chỉ có thể trách mạng của mình không tốt!

Lỗ Đạt Hiếu lộ ra một dáng tươi cười âm trầm, không có ai biết, hắn kỳ thật rất thích giết người, hơn nữa còn là hành hạ đến chết, người ở trước khi chết kêu thảm thiết thê lương với hắn mà nói là hưởng thụ tuyệt vời nhất.

Lâm Lạc nhếch miệng, đem hai tay phẩy phẩy nói:

- Thế thì chưa hẳn, theo ta thấy, ấn đường của ngươi biến thành màu đen, sợ là gần đây có tai họa chết người!

- Hừ, sắp chết đến nơi còn dám mạnh miệng!

Lỗ Đạt Hiếu mở ra tay phải, rầm rầm rầm, từng đạo hỏa diễm tạo thành mãnh thú tuôn ra mà qua, ai cũng ngửa mặt lên trời làm lấy hình dáng gào thét, sau đó hướng về mấy người Lâm Lạc nhào tới.

Lâm Lạc đoạt trước nửa bước, công kích cấp bậc Sơ Vị Thần ngoại trừ quái thai Sư Ánh Tuyết ra, những người khác bị đụng phải thoáng một phát không phải chết cũng lập tức trọng thương.

Hắn tùy ý chém ra một quyền, oanh kích trong không khí, lực lượng cường đại tuôn ra, không gian chung quanh lập tức như là ván cửa vỡ tan rớt xuống, binh binh pằng pằng, hiện ra vô số đạo không gian vỡ vụn.

Lúc này đây công kích của Lỗ Đạt Hiếu lập tức bị hóa giải, tất cả hỏa diễm bị dập tắt, kể cả hỏa màn hắn dùng để giam cầm Lâm Lạc dùng không gian thuấn di đào tẩu.

- Ân, còn có chút năng lực!

Lỗ Đạt Hiếu biến sắc, rõ ràng một quyền có thể hóa giải công kích của hắn, người này tuyệt đối không chỉ tu luyện một loại pháp tắc, nếu không sẽ không có năng lực như vậy!

- Cũng chỉ so với ngươi mạnh hơn một chút!

Lâm Lạc mỉm cười.

- Ít sính miệng lưỡi lợi hại đi!

Lỗ Đạt Hiếu mở hai tay ra, oanh, từng đạo hỏa diễm từ trong cơ thể của hắn phun dũng mà ra, như là có tánh mạng, hắn mục nhìn Lâm Lạc, từng bước một đi tới, sau lưng đã trở thành một biển lửa, ngay cả hồ nước phụ cận cũng bị nhiệt độ cao đun sôi, đốt lên một mảnh hơi nước.

Lâm Lạc giơ nắm tay phải lên nói:

- Vậy thì đến thử xem quả đấm của ta a!

- Đi chết!

Lỗ Đạt Hiếu quát lên một tiếng lớn, hắn đã đem lực lượng vận chuyển tới cực hạn, một quyền oanh ra, giống như một đạo lưu tinh hướng Lâm Lạc oanh tới.

BA~!

Đúng lúc này, một đạo thủy tiễn đột nhiên từ bên trong hồ nước bên cạnh kích xạ tới, rét lạnh chi khí bao phủ, dùng tốc độ cực nhanh đánh tới trên người Lỗ Đạt Hiếu, lập tức xuyên tim, hỏa diễm toàn thân dập tắt, đồng thời bị lực lượng bổ sung của thủy tiễn kích bay ra ngoài, cuồng phun thần huyết, trên không trung tạo thành đạo thủy tiễn thứ hai.

- Đạt Hiếu!

Lỗ Đông Quân cùng Lỗ Nhĩ Dương đồng thời kinh hô một tiếng, tuy bọn hắn cùng hai người Liễu gia triển khai kịch chiến, nhưng song phương còn ở vào giai đoạn thử lẫn nhau, cũng không có sử dụng toàn lực. Bởi vậy đều có lúc rỗi rãi mắt nhìn xung quanh, huống chi một đạo thủy tiễn này tạo thành động tĩnh to lớn như thế.

Hai người Liễu gia cũng không có thừa cơ động thủ, ánh mắt của bọn hắn đồng thời nhìn chằm chằm đến trên mặt hồ, bởi vì ở đó xuất hiện thế lực thứ tư… một con cua cực lớn.

Con cua này chí ít cao chừng năm trượng, toàn thân vàng óng ánh, như là dùng Hoàng Kim đúc thành, hai tròng mắt hoành đi ra tựa như đèn lồng, vẫn còn lúc lên lúc xuống mà đong đưa lấy.

Thực lực thật cường đại!

Một kích liền dập tắt hỏa diễm của Lỗ Đạt Hiếu, thậm chí còn oanh hắn thổ huyết, chẳng lẽ là hung thú cấp bậc Trung Nguyên Thần?

Không đúng!

Ánh mắt của Lâm Lạc ngưng tụ, con cua này thậm chí mới vừa vặn đạt tới Sơ Vị Thần tam trọng thiên, cảnh giới so với Lỗ Đạt Hiếu còn yếu hơn một chút. Nhưng có thể một kích đánh bay Lỗ Đạt Hiếu, vậy cũng chỉ có một khả năng, lưỡng hệ thậm chí càng nhiều hệ pháp tắc cùng tu!

Hơn nữa, con cua này cũng cho Lâm Lạc một loại cảm giác giống như đã từng quen biết!

Là... Huyết thú!

Chuyện gì xảy ra, vì cái gì con cua này sẽ cho hắn loại cảm giác này?

- Không ổn, Hoàng Kim Huyết Giải này đột phá!

Lỗ Đông Quân cả kinh kêu lên.

Lúc này, Lỗ Đạt Hiếu cũng từ trên mặt đất bò lên, trên ngực nhiều hơn một miệng vết thương, có thể thấy được một kích vừa rồi kia đáng sợ đến cỡ nào! Hắn lưu chuyển thần huyết, đem miệng vết thương vuốt lên, trong ánh mắt có loại không nghĩ mà sợ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.