Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1202: Bảo y (1)



Một kích kia, thiếu một chút liền trực tiếp xóa đi thần hồn của hắn!

BOANG...! BOANG...!

Hoàng Kim Bàng Giải cắt cắt hai cái kìm lớn, uy phong bát diện như Đại tướng quân thống ngự vạn quân.

Hoàng Kim Bàng Giải này có đại uy thế bễ nghễ chúng sinh, vung vẩy lấy hai cái kìm lớn, tựa hồ tuyệt không đem mấy nhân loại trước mặt để vào mắt.

Kỳ quái chính là, rõ ràng đã đạt đến cảnh giới Sơ Vị Thần, đầu hung thú này rõ ràng còn không có biến hóa, thậm chí không có trí tuệ đáng nói, tản mát ra một loại hàn ý cuồng bạo, khát máu.

- Nhị vị Liễu gia, đầu súc sinh này đã lên cấp, chúng ta phương nào cũng không có nắm chắc mười phần cầm xuống nó, tạm thời liên thủ như thế nào?

Lỗ Đông Quân lập tức chuyển đổi tâm tính, hướng hai người Liễu Thanh Mạn nói ra.

Liễu Bách Cương nao nao, nhân tiện nói:

- Vậy liền liên thủ!

Năm người từng người tản ra, quay chung quanh chung quanh Hoàng Kim Bàng Giải, nhưng hai người Liễu gia, ba người Lỗ gia đều là cùng người mình cận thân chút ít, tuy là liên thủ, nhưng chỉ có thể nói là hai tiểu đoàn thể từng người tự chiến.

Vô luận là xuất phát từ lợi ích bản thân, hay là lập trường, bọn hắn đều không có thành thật với nhau, không có khả năng đem phía sau lưng mình giao cho đối phương, bởi vậy, có thể không lẫn nhau là địch cũng đã không tệ rồi.

- Oa, con cua thật lớn, bổn ma vương muốn thu tới làm tọa kỵ!

Sư Ánh Tuyết lộ ra vẻ hưng phấn, chứng kiến đồ đạc mới lạ sẽ có loại phản ứng này, mười đủ mười tâm tính tiểu hài tử.

Nói xong, nàng móc ra một cái túi, từ bên trong lấy ra một viên Hỏa Long đạn màu đỏ, là đại sát khí dọa Bách Tùng Đào chật vật chạy trốn kia, muốn hướng Hoàng Kim Bàng Giải ném đi qua.

- Đợi một chút!

Lâm Lạc thò tay bắt lấy cổ tay của nàng.

- Trước hết để cho bọn hắn đánh nhau chết sống đã!

- Ha ha ha!

Sư Ánh Tuyết chuyển mắt to đen nhánh, như là tên trộm mà nở nụ cười, nàng cùng Đường Điềm đồng dạng, là người e sợ cho thiên hạ bất loạn, có trò hay lại há có thể bỏ lỡ.

Tiểu nha đầu lấy ra một khối ngọc thạch làm ghế, sau đó hướng Phong Sở Liên nịnh nọt nói:

- Tỷ tỷ đại nhân, ngươi nhanh ngồi xuống!

Nữ Vương ngạo kiều không chút nào khách khí ngồi vào cái ghế, mà tiểu nha đầu thì ở trên đùi của nàng, một bộ hạnh phúc tràn đầy.

- Ân?

Biểu lộ của Phong Sở Liên xiết chặt, hướng Lâm Lạc vẫy vẫy tay.

- Thối thối phu quân, ngươi ngồi xuống thử xem!

- Làm sao vậy?

Lâm Lạc đi tới, mà bên kia, Hoàng Kim Bàng Giải cũng đã cùng năm người Lỗ Đông Quân đại chiến. Lực lượng chấn động, pháp tắc hỗn loạn, cuốn đến nước trong hồ kích xạ, một mảnh hỗn loạn.

Cái ghế rất này lớn, Phong Sở Liên dịch chuyển nửa người, để cho Lâm Lạc có thể ngồi xuống, cũng làm cho Sư Ánh Tuyết bất mãn chu miệng nhỏ nhắn, xú gia hỏa này lại đoạt chỗ của tỷ tỷ đại nhân nàng.

- Ồ?

Lâm Lạc cũng đồng dạng phát ra một tiếng thét kinh hãi, mới ngồi xuống trên mặt ghế đã cảm giác được vô số linh khí theo tứ chi trăm mạch hướng trong cơ thể thẳng tuôn, tâm thần buông lỏng, có thể đơn giản cảm ứng được Thiên Địa đại đạo bốn phía.

Ngồi ở trên cái ghế này tu luyện, như vậy vô luận là lực lượng tích lũy hay là lĩnh ngộ đối với pháp tắc, ít nhất phải nhanh gấp 10 lần so với bình thường, không, ít nhất gấp trăm lần!

Lực lượng tích lũy cũng được rồi, Thần linh cũng không thiếu thời gian, mấu chốt là lĩnh ngộ pháp tắc ah, ngồi ở trên mặt ghế phảng phất cùng Thiên Địa hòa thành một thể, dùng Thiên Địa làm xúc giác, cảm ứng pháp tắc tự nhiên không hề khó khăn!

Đương nhiên, đây đối với Lâm Lạc là không dùng được, trong Tử Đỉnh trấn năm Cấm tự, đây chính là pháp tắc chí cao, xa xa cao hơn pháp tắc bình thường ở giữa thiên địa!

Pháp tắc cấp bậc Thần Vương lại chỉ có thể từ trong Chủ Thần Khí rút ra, nếu không căn bản không có biện pháp khác đạt được! Điểm ấy, là Thần giới công nhận.

Mà nói đến lực lượng tích lũy, tuy này có thể tăng lên tốc độ gấp trăm lần, nhưng cân nhắc đến tư chất vô cùng kém của Lâm Lạc, muốn tăng lên nhất trọng thiên khả năng muốn mười tỷ năm, hiện tại rút ngắn đến 10.000 vạn năm, thoạt nhìn rất tốt, nhưng có thể so sánh cùng Hỗn Độn Dung Lô luyện hóa vạn vật, trực tiếp rút ra lực lượng sao?

Đối với Lâm Lạc mà nói, đã có Tử Đỉnh hắn có thể bỏ qua bất luận bảo vật gì, không đáng vì hạt vừng mà vứt bỏ dưa hấu đã ôm trong tay.

Nhưng cái ghế này đối với Phong Sở Liên hoặc là Tô Mị, Nam Nhược Hoa… mà nói, lại là tồn tại vô cùng trân quý, đặc biệt là những người còn dừng lại ở tinh vực cảnh kia, nguyên bản cần mười năm đến ngàn năm mới có thể đạt tới Tinh Đế đỉnh phong, nhưng nếu có cái ghế này tương trợ, cho dù Tô Mị tư chất kém cỏi nhất cũng có thể ở trong vòng mười năm đạt tới!

Mà sau khi nhập thần cảnh, tác dụng của cái ghế này lại càng lớn, có thể sâu sắc tiết kiệm mọi người ở trên lĩnh ngộ pháp tắc, trên tích lũy lực lượng, giá trị của nó Lâm Lạc cũng không biết dùng cái gì để hình dung.

- Tiểu nha đầu ngươi cũng quá không có suy nghĩ rồi, có đồ đạc tốt như vậy đến bây giờ mới lấy ra!

Lâm Lạc đứng lên, cũng mời những người khác đến ngồi lên đi thể nghiệm một chút, để cho bọn người Mai Hoa tiên tử cũng nhao nhao lộ ra sợ hãi lẫn vui mừng.

- YAA.A.A.., loại đồ vật này ngươi coi là hiếm có, nhưng trong nhà Nữu Nữu không biết có bao nhiêu!

Sư Ánh Tuyết rất là rắm thí nói.

Nếu như Lâm Lạc có thân gia như vậy, vậy hắn quả thật cũng có thể đủ rắm thí một chút, hắn cười hắc hắc nói:

- Đã như vầy, cái ghế này đưa cho ta rồi!

- Phi phi phi, người lớn như vậy còn ham đồ vật của tiểu hài tử, thật sự là không biết xấu hổ!

Sư Ánh Tuyết khinh bỉ không thôi, sau đó ôm Phong Sở Liên hủy đi góc tường nói.

- Tỷ tỷ đại nhân, ngươi vẫn là nhanh ly khai nam nhân không có tiền đồ này a!

- Tiểu nha đầu, không được nói bậy con rệp phu quân!

Phong Sở Liên ôm đôi má của Sư Ánh Tuyết dạy dỗ.

- Vâng, tỷ tỷ đại nhân!

Sư Ánh Tuyết ủy khuất nói, từ trong ngực Phong Sở Liên nhô đầu ra hung hăng mà trừng mắt nhìn Lâm Lạc.

- Tiểu nha đầu, cái ghế này còn có nữa không?

Lâm Lạc không biết đủ mà hỏi thăm, ghế chỉ có một cái, mà người lại nhiều như vậy, thật sự là luân phiên không đến ah.

- Có!

Sư Ánh Tuyết gật đầu.

- Vậy đều lấy ra đi, dù sao đối với ngươi cũng vô dụng!

Lâm Lạc đại hỉ nói.

Cảnh giới của Tiểu nha đầu tăng lên không phải dựa vào tu luyện, mà là theo thời gian trôi qua tăng trưởng, tu hay không tu luyện cũng sẽ không ảnh hưởng cảnh giới của nàng tiến triển.

- Ở trong nhà!

Sư Ánh Tuyết giang tay ra.

Khóe miệng của Lâm Lạc lập tức co lại, nhìn xem dáng tươi cười của tiểu nha đầu, biết là bị nàng đùa nghịch một hồi rồi.

Nhưng một bả thì một bả a, loại bảo vật nghịch thiên này vốn không không thể yêu cầu xa vời quá nhiều, chỉ có thể để cho mọi người xếp hàng thay nhau ra trận!

- Hai vị, lúc này còn không toàn lực ứng phó, tất cả mọi người sẽ vẫn lạc ở đây!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.