Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1212: Lỗ gia chấn động (2)



- Tiểu nha đầu, để cho đại gia hỏa kia nhỏ đi chút ít!

Lâm Lạc thật sự nhịn không được.

- Ah!

Sư Ánh Tuyết gật gật đầu, cúi người nói vài câu, cũng không biết nàng là cùng con cua kia câu thông như thế nào, quả nhiên thằng này ngừng lại, thân thể run lên, nhưng thân thể lại không nhỏ mà lớn, biến thành cao hai mươi trượng.

Sắc mặt Lâm Lạc tối sầm:

- Đây là nhỏ đi sao?

Sư Ánh Tuyết cắn hàm răng giả ngu:

- Ah, người quái dị ngươi không phải nói tiểu Bát lại biến lớn hơn một chút sẽ càng uy vũ sao?

- Ta cũng không nói!

Lâm Lạc lấy ánh mắt nhìn chằm chằm vào Sư Ánh Tuyết.

- Được rồi được rồi, thật sự là không có cách nào bắt ngươi, không phải muốn này muốn nọ ư, tựa như một tiểu hài tử!

Sư Ánh Tuyết thở dài, còn nhún nhún vai, buông buông tay làm cái tư thế không thể làm gì.

Nàng nói lẩm bẩm, hình thể của Hoàng Kim Bàng Giải lập tức co rút lại, cuối cùng biến thành cỡ một con chó nhỏ, cùng thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của nàng ngược lại vừa vặn. Hơn nữa, theo hình thể Hoàng Kim Bàng Giải thu nhỏ lại, khí tức nó toát ra rõ ràng cũng tùy theo suy yếu, từ Sơ Vị Thần tam trọng thiên xuống nhất trọng thiên, có thể nói thần kỳ!

Hoàng Kim Bàng Giải thu nhỏ này nhìn về phía trên lộ ra có chút đáng yêu, nhưng bọn người Lâm Lạc, Phong Sở Liên là nhìn thấy chân diện mục của thằng này, sao có thể khởi ý nghĩ như vậy, nhao nhao cự tuyệt Sư Ánh Tuyết mời bọn hắn đi lên ngồi chung.

Đương nhiên, tiểu nha đầu là trực tiếp không để ý đến Lâm Lạc, để cho Lâm Lạc ai thán mị lực của mình lúc nào trở nên kém như vậy, ngay cả tiểu cô nương cũng lừa gạt không được?

Vài ngày sau, bọn hắn đi tới một cái sơn cốc, dọc theo suối nước đi xuống.

XÍU...UU!, XIU....XÍU... XÍU...UU!!

Mười mấy đạo nhân ảnh mạnh mẽ từ trái phải trước sau nhảy ra. Nữ có nam có, có già có trẻ, nhưng một người nâng tay phải đối với bọn người Lâm Lạc nhìn nhoáng một cái, lại lập tức lộ ra thái độ thất vọng:

- Là người một nhà!

Lời này vừa ra, những người nguyên bản giương cung bạt kiếm kia nhao nhao thu hồi vũ khí trong tay, tuy cũng lộ ra thần sắc thất vọng, nhưng ánh mắt của đại đa số nam nhân lại chăm chú nhìn vào Đường Điềm không có che mặt, lộ ra thần sắc si mê.

Tiểu ma nữ là người cực độ không có tính nhẫn nại, đeo vài ngày cũng không biết ném cái khăn che mặt đi đâu rồi.

Lâm Lạc biết rõ, vừa rồi lão giả kia là dùng Minh Ngục vòng tay xác nhận thân phận của bọn hắn, mọi người đã cùng thuộc Liệt Hỏa Thần Quốc dĩ nhiên là đánh không nổi, giết người trận doanh mình này là sẽ móc ngược giá trị giết chóc, đối với người ở vào tầng dưới chót, lại một lòng muốn sống đi ra ngoài mà nói, một điểm giá trị giết chóc cũng không thể lãng phí.

Hắn cũng không rõ ràng lắm những thế lực tiến đến giành huyết tinh, huyết thú có phương pháp khác ly khai nơi đây hay không, nhưng Thần linh bình thường cũng chỉ có không ngừng giết chóc, đạt được một vạn điểm mới có thể ly khai nơi đây.

Mười mấy người này, chín cái là Sơ Vị Thần, trong đó sáu cái là Nhị trọng thiên, ba cái là nhất trọng thiên, còn có bảy cái Hư Thần hoặc là Ngụy Thần, có lẽ là đội ngũ tự phát đi ra săn giết, vốn muốn mai phục bọn người Lâm Lạc, lại phát hiện bọn hắn cũng không phải con mồi.

- Mấy vị, các ngươi thế đơn lực bạc, không bằng gia nhập chúng ta như thế nào?

Một nam nhân Sơ Vị Thần Nhị trọng thiên nói, dáng người thon dài, rất có nhã nhặn chi sắc, hẳn là người rất có tâm kế.

- Tại hạ Quý Hạ, chúng ta đều là ngẫu nhiên gặp được mới ở cùng một chỗ. Cái gọi là nhiều người lực lượng lớn, mấy vị thấy thế nào?

Lâm Lạc mỉm cười nói:

- Điểm số làm sao chia?

Đây là một vấn đề sự thật nhất, nhiều người tuy lực lượng đại, nhưng mà ý nghĩa mỗi người phân lấy chỗ tốt sẽ ít hơn rất nhiều.

- Hừ, đi theo chúng ta ít nhất có thể bảo trụ cái mạng nhỏ của mình, còn muốn yêu cầu xa vời cái gì?

Ở bên trong trận doanh đối phương, lại một thanh niên Sơ Vị Thần Nhị trọng thiên nói ra, đối với Lâm Lạc lộ ra biểu lộ khiêu khích.

Vì cái gì hỏa khí lớn như vậy?

Lâm Lạc hơi chút nghĩ lại, đã có chút minh bạch, đây là bởi vì mấy nữ nhân bên cạnh hắn.

Tuy chỉ có Đường Điềm cùng Sư Ánh Tuyết lộ ra tướng mạo sẵn có, nhưng Phong Sở Liên chúng nữ chỉ xem tư thái liền để cho người tim đập thình thịch! Mà số lượng nữ tính Thần linh lại từ trước đến nay rất thưa thớt, so sánh với nam tính gần như là một phần năm.

Như vậy, một mình hắn có được những nữ nhân này, càng có khả năng đều là tuyệt thế mỹ nữ, có thể không đưa tới siêu cấp cừu hận sao?

Người này cũng không phải thật muốn khiêu khích Lâm Lạc, mà là muốn dùng loại phương thức này khiến cho chúng nữ chú ý!

Bất quá, hắn nói cũng có vài phần đạo lý.

Hư Thần cảnh ở nơi này chính là con mồi, hơn nữa lại không thể một mực ở trong doanh địa, vậy muốn mạng sống mà nói chỉ có phụ thuộc vào cường giả! Mà Ngụy Thần cảnh thì càng không cần phải nói, phế liệu trong phế liệu.

Ánh mắt của Lâm Lạc đảo qua hai nữ tính duy nhất trong đối phương, cũng có thể được cho là mỹ nữ chi lưu, đương nhiên so sánh với Đường Điềm, cái loại thanh thuần lừa gạt người chết không đền mạng này lại không biết kém mấy con phố!

Hơn nữa, hai nữ này cũng chỉ vẹn vẹn là Ngụy Thần nhất trọng thiên, cũng là hai cái thực lực yếu nhất trong mười sáu người, coi như là Hư Thần, kỳ thật căn bản cũng không đến tác dụng trợ giúp gì, chỉ biết cản trở!

Vậy vì cái gì những người này còn có thể mang theo hai người chỉ biết cản trở này?

Đáp án lại để cho Lâm Lạc ẩn ẩn có loại buồn nôn!

- Hắc hắc hắc, tất cả mọi người là đồng nhất quốc, nói chuyện cũng không cần tính toán như vậy

Quý Hạ đi ra làm người tốt, trước đem nhóm người của mình giới thiệu một vòng, lại nói.

- Bằng hữu xưng hô như thế nào?

Lâm Lạc thuận miệng báo tính danh, hắn sẽ không vô duyên vô cớ cùng con người làm ra ác, hai nữ nhân kia muốn dùng thân thể đổi lấy an toàn cũng là chuyện của các nàng, hắn không xen vào. Hắn cười nhạt một tiếng nói:

- Chúng ta còn muốn đi dạo, sau sẽ không hẹn gặp rồi!

- Ngươi cái này là có ý tứ gì!

Thanh niên khiêu khích kia lại nhảy ra ngoài, hắn tên là Lê Tuấn kiệt, trừng mắt tựa hồ muốn phun ra lửa.

Sau sẽ không hẹn gặp?

Đây không phải chú bọn hắn chết ư!

- Lâm bằng hữu, tuy ngươi là Sơ Vị Thần Nhị trọng thiên, bất quá muốn ở chỗ này lưu lạc, phần tu vi này căn bản không đủ, nếu không chúng ta sẽ không sớm đi ra chỗ trú quân cướp giết, gom góp đủ số giết chóc ly khai địa phương quỷ quái này?

Quý Hạ thì y nguyên dùng hình tượng mặt trắng xuất hiện, nói ngắn lại chính là muốn khuyên bảo một đoàn người Lâm Lạc lưu lại.

- Mấy vị cô nương, chúng ta đây có sáu Sơ Vị Thần Nhị trọng thiên, đi theo chúng ta khẳng định so với đi theo hắn an toàn!

Lê Tuấn kiệt trực tiếp đào góc tường.

- Đi theo các ngươi?

Chu Hạnh Nhi lấy khăn che mặt xuống, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp động lòng người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.