Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1226: Thân thế của Phượng Niệm Yên (1)



Nhưng sau đó hắn rốt cuộc không cách nào trở lại trạng thái kia, rõ ràng là năng lực hắn đã có được qua, nhưng lại không dùng được, là vì lực lượng chưa đủ, cảnh giới chưa đủ!

Phượng Niệm Yên xác thực rất yêu nghiệt, nhưng yêu nghiệt đến loại tình trạng này sao?

Lâm Lạc hoàn toàn không thể tin!

- Dưới tình huống bình thường, Sơ Vị Thần xác thực không cách nào lĩnh ngộ đến pháp tắc cấp bậc Trung Nguyên Thần, nhưng nếu như người kia vốn chính là Trung Nguyên Thần thì sao?

Hướng Phong Thạch đột nhiên giọng nói xoay chuyển.

- Luân Hồi thuật?

Lâm Lạc trước tiên nghĩ tới cái danh từ này, đây là phạm vào đại kỵ của hắn, vì kéo dài tánh mạng của mình muốn bóp chết tánh mạng hậu đại, cái này là tàn nhẫn như thế nào?

Hướng Phong Thạch thấy được trong mắt Lâm Lạc lóe lên chán ghét rồi biến mất, hắn khe khẽ thở dài:

- Không phải Luân Hồi thuật, nhưng mà không kém bao nhiêu! Bất quá, đó cũng không phải đứa bé kia sai, là lão phu không cách nào thừa nhận mất đi con gái đau nhức, lúc này mới đem tàn hồn của nàng phong ấn vào trong cơ thể một phụ nữ có thai.

- Bất quá để cho lão phu thật không ngờ chính là, nữ nhi của lão phu bị thương quá nặng, lại căn bản bài xích đoạt xá trọng sinh, thần hồn này rõ ràng trái lại bị hài nhi trong bụng kia thôn phệ!

Yêu thương con cái, đây là tâm lý mà từng người làm cha mẹ đều có, nếu như có một ngày Lâm Tiêu Dương cũng gặp phải tuyệt cảnh như thế, Lâm Lạc sẽ không làm quyết định giống như vậy sao?

Lâm Lạc cũng không biết.

Nhưng Triệu Ngọc Phi nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào cứu con của mình, cho dù là tàn sát hết người trong thiên hạ!

Lâm Lạc thở dài, hắn tựa hồ không có chỉ trích lập trường của Hướng Phong Thạch, huống hồ đối phương vẫn là triệt để thất bại.

- Nàng là Tiểu Yên!

Hướng Phong Thạch nhẹ gật đầu.

- Sau khi nàng sinh ra, lão phu liền thu nàng làm đồ đệ, cũng coi nàng trở thành con gái. Tuy Thần hồn của con gái lão phu bị tàn phá, nhưng năm đó vẫn lạc cũng là bởi vì trùng kích Thượng Thiên thần thất bại, bản thân chính là thế hệ có thiên tư tuyệt đỉnh, y nguyên bảo lưu lấy hơn phân nửa Thần Đạo lĩnh ngộ của nàng!

- Mà Tiểu Yên càng có thiên tư tuyệt đỉnh... năm đó lão phu lựa chọn đối tượng đoạt xá tự nhiên cũng là trải qua chọn lựa!

Hướng Phong Thạch lộ ra nhớ lại chi sắc.

- Kết hợp được hai linh hồn, Tiểu Yên tiến bộ nhanh vô cùng, mà nàng cũng có thể siêu việt cảnh giới sử dụng pháp tắc lĩnh ngộ cấp bậc Trung Nguyên Thần, đây là ngươi không cách nào làm được!

Thì ra là thế!

Dùng ví von đơn giản, tương đương với con gái Hướng Phong Thạch hướng Phượng Niệm Yên làm loại hiến tế như pháp tắc chi linh, nhưng chỗ bất đồng ở chỗ nó có tính bền bỉ, hơn nữa cũng gần kề chỉ tăng lên pháp tắc lĩnh ngộ, lực lượng không có chút tiến bộ nào.

Tuy nói như thế, cũng làm cho Phượng Niệm Yên có năng lực thuấn sát Thần linh cùng giai, trở thành cấp bậc yêu nghiệt.

Cho nên nói, Lâm Lạc không có khả năng đem thân pháp, kiếm thuật của Phượng Niệm Yên nắm giữ đến mức tận cùng. Bởi vì trong này đã vận dụng đến một tí pháp tắc cấp bậc Trung Nguyên Thần, mặc dù chỉ là tí tẹo như vậy, nhưng trước mắt Lâm Lạc là tuyệt không có khả năng làm được.

Nghĩ thông suốt chuyện này, Lâm Lạc ngược lại là tâm tình buông lỏng, không phải ngộ tính của hắn không được, mà là cảnh giới hạn chế, vậy thì không có cách nào rồi.

Hướng Phong Thạch đã nhận được Thần Mộc chi tâm, liền vội vàng muốn đi tu luyện, cũng không có nhiều lời nói lại lưu Lâm Lạc, cơ hồ là đuổi hắn và Sư Ánh Tuyết đi ra ngoài. Bất quá, lão đầu ngược lại là rất hoan nghênh tiểu nha đầu tới, lại tiện tay cho hắn chút đan dược gì đấy.

Đối với Thượng Thiên thần mà nói, cái gọi là mặt mũi căn bản chính là hoa trong nước, thực lực tăng lên mới là trọng yếu nhất. Bởi vậy lừa gạt tiểu hài tử lại có cái gì?

Đáng tiếc, thứ nhất Sư Ánh Tuyết chỉ thích quấn Phong Sở Liên, thứ hai thích xem Lâm Lạc xấu mặt, thứ ba là theo chân Đường Điềm khắp nơi quấy rối, một Xú lão đầu lại có cái gì đẹp mắt. Quyết đoán muốn cho Hướng Phong Thạch mỏi mắt chờ mong rồi.

Ly khai chỗ của Hướng Phong Thạch, Lâm Lạc ở trên đầu tiểu nha đầu nhẹ nhàng gõ một cái nói:

- Ê, có thứ tốt sao không trước cho người mình!

- Ai nói đấy!

Sư Ánh Tuyết nhảy tới trên vai Lâm Lạc, ngồi ở trên cổ của hắn, đem tóc của hắn văn vê trở thành tổ ong vò vẽ.

- Tỷ tỷ đại nhân còn có tỷ tỷ xinh đẹp khác, chỉ cần đi vào Thần Cảnh đều có!

- Ta đây thì sao?

Lâm Lạc chỉ chỉ cái mũi của mình.

- Phi, người quái dị ngươi là tôi tớ của bản Ma Vương đại nhân, không làm tốt còn muốn khen thưởng!

Sư Ánh Tuyết ngẩng lên cái đầu nhỏ nói ra.

- Lại nói, vậy Thần Mộc chi tâm kia có cái gì dùng?

- Có thể gia tăng một ít pháp tắc cảm ngộ mà thôi, lại có cái gì ly kỳ chứ!

Sư Ánh Tuyết quyệt miệng, một bộ không quan tâm nói.

- Ah!

Lâm Lạc cũng mặt đầy bình tĩnh, cảm ngộ pháp tắc cái gì đấy, với hắn mà nói tựu là cặn bã ah.

Nếu để cho Hướng Phong Thạch chứng kiến hai người này đều là biểu lộ bình tĩnh như thế, tuyệt đối sẽ rơi lệ đầy mặt!

Cảm ngộ pháp tắc ah, đây chính là chuyện khó khăn nhất Thần giới, ta xin các người đừng hồ đồ không xem ra gì như vậy. Ngẫm lại thái độ kia sao mà trân trọng, lại đối lập thoáng một phát hai người này giống như ném ra một quả táo, điềm nhiên như không có việc gì, không phải cực kỳ mất mặt a?

Lâm Lạc không quan tâm loại đan dược gia tăng lĩnh ngộ pháp tắc này, nhưng cũng không có nghĩa là thân nhân của hắn không cần.

Cũng khó trách gần kề mười năm các nàng Phong Sở Liên đã lấy được tiến bộ nhảy vọt, nhất là nữ vương đại nhân, đã sắp có thể trùng kích Hư Thần Nhị trọng thiên rồi, tốc độ này tuy không thể so sánh với Lâm Lạc, nhưng nói ra tuyệt đối có thể chấn trở mình một nhóm lớn người!

Phong Sở Liên vốn là thiên phú trác tuyệt, hơn nữa tiểu nha đầu vì nịnh nọt nàng, cái thần đan Linh Dược gì đều là cứng rắn nhét trong tay nàng, cái này nếu không tiến bộ như bay, nàng cũng không có ý tứ đi ra chào hỏi rồi.

Mà càng làm cho Lâm Lạc cao hứng chính là, trong thời gian mười năm này, tất cả mọi người bên trong Dưỡng Tâm hũ thành công tấn nhập thần cảnh!

Mọi người rốt cục toàn bộ thoát khỏi sinh lão bệnh tử hạn chế, cho dù Lâm Lạc bị nhốt ở chỗ nào trăm vạn năm, trên triệu năm, cũng không cần lo lắng sẽ có người chịu đựng không được tuế nguyệt trôi qua mà thọ nguyên khô cạn.

Võ giả tu luyện đến một bước này, mới rốt cục đi ra bước đầu tiên chiến thắng Thiên Địa!

Đương nhiên, cũng chỉ là bước đầu tiên mà thôi.

Thần linh đồng dạng chịu lấy thiên địa pháp tắc hạn chế, cũng không phải Kim Thân Bất Diệt, đồng dạng sẽ có nguy hiểm vẫn lạc. Trên đời này, đến tột cùng có tồn tại Bất Hủ chính thức hay không?

Lâm Lạc lấy ra Tử Đỉnh nhìn xem, lâm vào một tia mê mang, có lẽ, trên thế giới này không có mạnh nhất, chỉ có tồn tại càng mạnh hơn nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.