Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1243: Quái vật đột kích (1)



- Vậy ngươi đổ vào trên vỏ trứng làm gì?

Lâm Lạc không rõ hỏi.

- Tự nhiên là để chúng nó nhanh ấp đi ra một chút, thật là đần!

Sư Ánh Tuyết trắng mắt nhìn Lâm Lạc, như nhìn một kẻ ngu ngốc.

Lâm Lạc không khỏi thay Lão Long kia thở dài, có thể dùng để mua mệnh, Long tiên dịch này trân quý tất nhiên ở xa hắn tưởng tượng! Nhưng lại dùng để thôi hóa ấp trứng, loại hành vi này đã không thể dùng phá sản để hình dung!

Thần Vương cấp, hơn nữa còn chỉ có Chân Long mới có thể sản sinh Long tiên dịch lại dùng để ấp trứng hung vật Sơ Vị Thần, thậm chí Hư Thần, quả thực làm người tức ói máu a!

- Tại sao trước đây không dùng?

Sư Ánh Tuyết bĩu môi:

- Đã quên! Ôi, Nữu Nữu nào còn nhớ rõ loại đồ vật dơ bẩn này!

Không hổ là hậu đại của một môn song Thần Vương, hơn nữa còn là Cửu Tinh Thần Vương mạnh mẽ nhất, cũng chỉ có của cải như vậy mới chống lại tiểu nha đầu bại gia.

Lâm Lạc cũng không nói gì, ngược lại đồ vật là của nhà nàng, nàng muốn bại làm sao đều là chuyện của nàng!

Khoan hãy nói, Long tiên dịch Thần Vương cấp là thần kỳ đến mức nào, chất lỏng màu xanh lam nhỏ ở bên trên vỏ trứng bất quá mấy tức thời gian, liền thấy những quả trứng này đều nhẹ nhàng run rẩy, còn có đạo đạo ánh sáng màu xanh lam ở bốn phía vỏ trứng tràn đầy, có một loại khí tức vô cùng cao quý, càng có một cỗ đại uy áp không biết tên!

Ở dưới uy áp như vậy, ngoại trừ Lâm Lạc cùng Sư Ánh Tuyết ra, mọi người không ai không lòng sinh kinh hoảng, không tự chủ được mà quỳ gối xuống, trong lòng nổi lên từng trận cảm giác vô lực, lúc này ai cũng có thể ở trên mặt đất đi một bước, ngay cả một ý niệm trong đầu cũng chuyển không tới!

Long uy cấp Thần Vương!

Đùng! Đùng! Đùng!

Bảy quả trứng hầu như ở cùng một thời gian vỡ vụn, lòng đỏ lòng trắng trứng chảy đầy đất, để Hoàng Kim Bàng Giải đau lòng đến trực vũ cái kìm, trong miệng chảy phao như điên.

- Long tiên dịch vừa là một loại đại kỳ ngộ, nhưng là một đại nguy hiểm, dù sao đây cũng là bảo dịch Thần Vương cấp, không phải ai cũng có thể dễ dàng hấp thu!

Phượng Niệm Yên ở một bên bình tĩnh nói, bất động không sợ hãi.

Lâm Lạc gật đầu một cái, xác thực như vậy, giống như thần huyết, đối với phàm nhân mà nói vừa là bảo vật lại đủ để tiêu diệt bọn họ!

Đùng, đùng đùng, lại là ba quả trứng nứt ra, hiện tại chỉ có năm quả trứng vẫn đang lưu chuyển lấy ánh sáng màu xanh lam. Mà khiến người ta kinh ngạc chính là, những lòng trắng lòng đỏ trứng chảy ra này như bị một đạo lực vô hình dẫn dắt, dồn dập hướng về năm quả trứng hoàn chỉnh kia chảy tới, cấp tốc bị hấp thu lấy.

Huyết thú nắm giữ năng lực thôn phệ lực lượng, pháp tắc, mà năng lực này thậm chí ở khi chúng nó vẫn không có chân chính xuất thế liền có rồi.

Đùng, đùng, lại là hai vỏ trứng vỡ vụn, tinh hoa của chúng nó đồng dạng bị ba quả trứng cuối cùng thôn phệ.

Vù!

Đột nhiên ba quả trứng này phát sinh từng đạo từng đạo ánh sáng màu xanh lam, như sóng nước hướng về bốn phía khúc xạ mà đi, từng đạo từng đạo vết rạn ở bên trên vỏ trứng hiện ra, phát sinh thanh âm tạp tạp tạp.

Một con tiểu Hoàng Kim Bàng Giải đầu tiên bò đi ra, sau đó là con thứ hai, con thứ ba. Ở trong không khí lộ ra ngoài một lúc, chuyển động con mắt nhìn Hoàng Kim Bàng Giải, mắt to trừng mắt nhỏ một phen, vội vã nâng tám cái chân hướng về mẫu Giải bò tới.

Ba con cua nhỏ dồn dập bò đến trên lưng Hoàng Kim Bàng Giải, vòng quanh Sư Ánh Tuyết ngã xuống, có vẻ uể oải.

Mặc dù chúng nó chịu đựng được thử thách Long tiên dịch cọ rửa thân thể, nhưng cũng bỏ ra tâm lực tiêu hao to lớn, cần gấp khôi phục nguyên khí.

Nhưng bị Long tiên dịch Thần Vương cấp đề cao, khởi điểm của ba con vật nhỏ này cao đến đáng sợ, giống như Thái Lạc vừa sinh ra có được Lâm Lạc lấy Thánh huyết tẩy tủy phạt cốt, ngày sau trưởng thành độ cao sẽ vượt xa mẫu thân chúng nó.

- Oa ha ha ha ha, Bổn ma vương lại thêm ba ái tướng!

Sư Ánh Tuyết đắc ý dào dạt, không hề hay biết dùng bí bảo cấp Thần Vương bồi dưỡng được ba con cua Hư Thần cảnh là lỗ vốn.

- Tiểu Bát, Bổn ma vương phong ngươi là Thảo phạt Đại tướng quân, ba người các ngươi, theo thứ tự là Tiểu Thất trung tướng quân, Tiểu Lục trung tướng quân, Tiểu Ngũ trung tướng quân, ừ ừm, theo Bổn ma vương cùng một chỗ chinh chiến thiên hạ!

Mẫu thân gọi Tiểu Bát, sau đó nhi tữ gọi Tiểu Thất, Tiểu Lục, Tiểu Ngũ, loại phương pháp đặt tên này thật là khiến người ta không nói gì!

Cũng may Hoàng Kim Bàng Giải cũng sẽ không kháng nghị, tùy tiện Sư Ánh Tuyết dính vào một mạch.

Một bên khác, mấy người Đồ Bách Thành cũng nhìn mà suýt chút nữa thổ huyết, mặc dù bọn họ không nghe thấy ba người Lâm Lạc đối thoại, nhưng mà nắm bảo bối như vậy đi ấp ba con cua, hơn nữa còn là Hư Thần Cảnh, này ai nhìn mà không đau lòng đến chết?

- Tới…

Kim Giác đột nhiên chỉ vào phương xa, thần tình trên mặt cũng lập tức biến thành nghiêm túc, thậm chí có lấy ý sợ hãi rõ ràng.

Trong khoảng thời gian ngắn, sắc mặt những người khác đều trở nên trắng bệch lên, toát ra thần sắc e ngại tương tự.

Lâm Lạc theo phương hướng hắn chỉ nhìn lại, chỉ thấy địa phương xa xa đang có bùn đất nhún nhảy, như một đạo cuộn sóng hướng về phía vũ tháp phun trào mà đến. Dưới nhưng bùn đất kia cất giấu cái gì, hiện tại vẫn không thể nào biết, bởi vì thần thức không cách nào trải ra.

Rất nhanh, đáp án liền công bố.

Trước tháp là một bậc thang thật dài, là tảng đá cứng rắn kiến thành, không thể ở trong đó xuyên hành.

Phốc phốc phốc, bùn đất đẩy ra, hiện ra từng con từng con bò sát cực kỳ ghê tởm.

Quả thật có điểm như xà, nhưng lại hoàn toàn khác nhau!

Độ dài quái vật kia đại khái khoảng mười trượng, thân thể trơn bóng, độ rộng hai trượng, độ cao lại chỉ có khoảng một trượng, cả người chia làm một đoạn một đoạn, mỗi một đoạn đều có 1 tầng ngạnh xác màu đen bao trùm.

Không đủ, hai bên mỗi một ngạnh xác đều mọc lấy một cây gai nhọn, độ dài khoảng ba thước, lóe lên hào quang lạnh lẽo âm trầm.

Chỉ nhìn cái này, đại khái tựa như lông sâu phóng to mấy vạn lần, đầu không có mắt, mũi, chỉ có một cái miệng thật dài.

Một cái, hai cái, ba cái. . . trong nháy mắt như vậy, có ít nhất mấy vạn con quái vật bò lên bậc thang, đều như rắn ngẩng lên đầu, hướng về nhập khẩu của vũ tháp trùng kích qua.

Toàn bộ là Sơ Vị Thần, từ tầng một đến tầng ba đều có, số lượng đủ để bất kỳ Trung Nguyên Thần nào cũng tê cả da đầu!

- Tổ chức phòng ngự, bản tọa trước tiên đánh một vòng, mọi người dựa theo sắp xếp trước đó lại đây!

Đồ Bách Thành quát to, chạy đến lối vào, phía sau là năm Sơ Vị Thần hiệp đồng, tạo thành đạo phòng tuyến thứ nhất.

Ngay lúc bọn họ nói chuyện, những quái vật màu đen này đã dao động mà tới, lấy cái miệng dài nhọn hướng về đám người Đồ Bách Thành phát khởi công kích.

- Cút!

Đồ Bách Thành thể hiện ra uy năng Trung Nguyên Thần của hắn, tay cầm lấy ra một thanh trường mâu, vũ đãng ra một vệt ánh sáng, hướng về chính diện phúc xạ mà ra, lực lượng dâng lên, bảy quái trùng ở đằng trước nhất thời bị chém thành hai đoạn, thần hồn cũng ở trong nháy mắt chém chết, mà dư lực chưa tiêu, lại đem mười mấy quái trùng phía sau đánh bay mới ngừng lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.