Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1287: Pháp tắc thứ chín (2)



Cùng Hỗn Độn Dung Lô nhất mạch tương thừa, nhưng phương hướng luyện hóa lại hoàn toàn bất đồng!

Mà vô luận là Hỗn Độn Dung Lô, hay là Lâm Lạc vừa mới lấy được bí thuật, cũng không phải nguyên vẹn, theo Tử Đỉnh phá hư cũng đồng dạng một phân thành hai. Hiện tại rốt cục một lần nữa hòa tan làm một thể, biến thành "Một" nguyên vẹn.

Trước kia Lâm Lạc hoài nghi Hỗn Độn Dung Lô là loại đại đạo thứ chín ở giữa thiên địa, khác là Ngũ Hành, không gian, thời gian, lôi hệ pháp tắc, hiện tại, hắn hoài nghi đã nhận được chứng minh là đúng!

Hỗn Độn Dung Lô nguyên vẹn có thể thôn phệ, luyện hóa hết thảy!

Kể cả thần liệu, thần khí, thần dược... bản thân Thần linh!

Hắn có thể như huyết thú trực tiếp luyện hóa sinh linh!

Nhận thức như vậy để cho Lâm Lạc có loại rung rung không hàn mà túc, quá tà ác, thật là bá đạo, thế gian thực sự cho phép xuất hiện pháp tắc như vậy sao?

Thôn phệ pháp tắc!

Thôn phệ hết thảy chuyển hóa làm lực lượng của mình, vì tư lợi!

Hơn nữa, trong năng lượng thôn phệ kể cả thần hồn, trong thần hồn lại có tồn tại ký ức. Nếu như thôn phệ ký ức đạt tới trình độ nhất định, vậy hắn còn có thể bảo trì bản tâm, không bị ký ức vô cùng trái lại bao phủ, phân không rõ mình sao?

Con đường này đi đến cuối cùng, hoặc là có thể trở thành tồn tại cường đại nhất thế gian, nhưng đồng thời cũng có khả năng trở thành một người điên!

Lâm Lạc khát vọng đứng ở đỉnh Thần giới, đối với trở thành một người điên không hề có hứng thú!

Nếu không có bất đắc dĩ, tuyệt không có thể hấp thu năng lượng người chết! Lâm Lạc ở trong lòng âm thầm nói ra.

Mảnh vỡ Tử Đỉnh đã nhặt xong, thân hình Lâm Lạc khẽ động, tật hướng mặt đất phóng đi, lại là ba ngày sau, hắn về tới đỉnh núi của Nhạc Không Nham.

- Lâm hiền điệt, lệnh tổ có đưa tin gì sao?

Lâm Lạc mới vừa xuất hiện, Nhạc Không Nham lập tức tìm qua, trên mặt có một loại thất lạc nói không nên lời.

Lâm Lạc tự nhiên biết rõ vì cái gì.

Mảnh vỡ Tử Đỉnh đã trở về cơ thể mẹ, Minh Ngục chiến trường này cũng cùng tùy ý một nơi trong Thần giới giống như đúc, chỗ kỳ dị có thể đem Thần Vương, Thượng Thiên thần hấp dẫn tới cũng biến mất sạch sẽ.

Bởi vì tất cả năng lượng rời rạc là do mảnh vỡ Tử Đỉnh chuyển hóa tạo ra, cho nên dù Nhạc Không Nham không phải Thần Vương cũng có thể dính vào một chút chỗ tốt. Nhưng hiện tại hắn cùng tất cả Thần Vương đồng dạng, rốt cuộc không chiếm được bổ ích như vậy rồi.

Hắn tự nhiên nóng nảy!

Mấy ngày hôm trước Lâm Lạc biến mất, Nhạc Không Nham chỉ cho là hắn cũng phát hiện không đúng đi về phía Thần Vương sau lưng báo tin tức, bởi vậy sau khi Lâm Lạc trở về, hắn trước tiên chạy tới, muốn hỏi đến tột cùng.

Lâm Lạc hơi sững sờ, nét mặt liền nghiêm túc nói:

- Gia tổ cũng thập phần khiếp sợ, gấp rút triệu tại hạ trở lại, còn chưa kịp hướng Nhạc tiền bối chào từ biệt…

Nhạc Không Nham vô tâm cùng Lâm Lạc nói lời khách sáo gì, ở trên người hắn cũng lấy không ra tin tức gì, cố ra dáng tươi cười cùng hắn nói qua mấy câu, liền quay người rời đi, thuận tiện để cho Nhạc Thiên Phong tiễn đưa bọn hắn.

- Nhạc huynh, không cần lại tiễn rồi!

Khi Nhạc Thiên Phong đưa hắn xuống núi, Lâm Lạc chắp tay nói ra.

Nhạc Thiên Phong đồng dạng không có ý cùng hắn làm nhiều dây dưa, miễn cưỡng cười cười, liền quay lại trên núi.

Đáng tiếc, kiện Nguyên Thần Khí kia không có thể đoạt lấy!

Lâm Lạc không khỏi âm thầm thở dài, lòng của hắn luôn không đủ cứng rắn, người ta đối với hắn khách khí, hắn cũng không có ý tứ động thủ cường đoạt, chỉ có thể buông tha.

¬- Đại phôi đản, chúng ta cứ như vậy đi rồi hả?

Sư Ánh Tuyết chúng nữ nhao nhao từ trong Dưỡng Tâm hũ xuất hiện, Lâm Hành Nam bình thường là không muốn quấy rầy Lâm Lạc cùng chúng nữ oanh oanh yến yến, bởi vậy thời gian hắn bế quan tu luyện vượt xa thời gian đi chơi.

Lâm Lạc nhéo nhéo gương mặt của nàng:

- Vật tới tay, còn không đi ở lại làm gì?

- Đê tiện nô bộc, không được dùng tay bẩn thỉu của ngươi đụng thân thể cao quý của Bổn ma vương!

Sư Ánh Tuyết nhảy dựng ba thước cao, chỉ tay Lâm Lạc làm hình dáng phẫn nộ, người quái dị đáng giận này như thế nào luôn muốn niết khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu mê người của nàng!

- Phu quân, ngươi đã nhận được?

Lăng Kinh Hồng chư nữ thì là lòng tràn đầy vui mừng, nguyên lai tưởng rằng còn phải trải qua một phen khó khăn trắc trở.

- Ân, rất thuận lợi!

Lâm Lạc gật gật đầu, cũng không có nói hắn đã nhận được bổn nguyên pháp tắc thứ chín, bởi vì không muốn làm cho chúng nữ thay hắn lo lắng.

- Ah, vậy phải chúc mừng thoáng một phát, ăn tiệc ah ăn tiệc!

Đường Điềm ở một bên vỗ tay đập chân, nhắc đến ăn, nàng khẳng định sắp xếp thứ nhất, sau đó là Sư Ánh Tuyết tùy tùng.

- Ăn ăn ăn ăn!

Sư Ánh Tuyết quả nhiên lập tức hưởng ứng.

Tử Kim Thiềm Thừ, Hoàng Kim Bàng Giải thì ở một bên đánh trống reo hò, vỗ cái kìm, chúng đã bị Sư Ánh Tuyết hoàn toàn làm hư mất.

Lâm Lạc cười ha ha, nhìn trời cao:

- Có lẽ, không lâu về sau chúng ta sẽ rời khỏi nơi này rồi!

Minh Ngục chiến tranh đã mất đi ý nghĩa xứng đáng của nó, vậy tự nhiên không có lý do tiếp tục tồn tại!

Lâm Lạc nguyên lai tưởng rằng này sẽ rất nhanh, nhưng thẳng qua bảy trăm năm, chư đại Thần Vương mới liên hợp tuyên bố, Minh Ngục chiến tranh từ ngày hôm nay chấm dứt, tất cả mọi người mang theo Minh Ngục vòng tay sắp bị thống nhất truyền tống đến Thần Quốc thần đối ứng.

Kỳ thật cái này cũng không kỳ quái.

Lâm Lạc tự tay lấy đi mảnh vỡ Tử Đỉnh, hắn tự nhiên biết rõ Minh Ngục chiến trường không bao giờ có khả năng khôi phục nữa, nhưng nhóm Thần Vương lại há có thể xác định, bởi vậy kéo trọn vẹn bảy trăm năm mới làm ra quyết định này.

Bởi vì sau khi rút đi những Thần linh này, từng Thần Quốc đều dị thường hư không, nếu như Thần Vương nào đột nhiên đem Thần linh bổn quốc toàn bộ rút về đi phát động một hồi chiến tranh mà nói, vô cùng có khả năng như thiểm điện phá được Thần Quốc khác!

Ở trong Thần Quốc của mình, thực lực Thần Vương có thể đạt được tăng lên gấp 10 lần, bởi vậy Thần Vương tầm đó sẽ không dễ dàng gây hấn! Nhưng nếu chiếm lĩnh Thần Quốc đối phương, tình huống như vậy sẽ hoàn toàn không giống với lúc trước!

Đây là hậu quả đáng sợ mà Thần Vương nào cũng chịu không được, thống nhất trong một thời gian triệt binh khỏi Minh Ngục chiến trường.

Đương nhiên nếu có một ngày tại đây lại khôi phục "Công năng" trước kia, như vậy Minh Ngục chiến tranh lại chắc chắn nhấc lên một lần nữa!

Nhóm Thần Vương chỉ biết chuyển người tay đeo Minh Ngục vòng tay, mà sẽ không quản những người khác, Thần linh như Lăng Kinh Hồng, Tô Mị ở trong Minh Ngục chiến trường đột phá cũng chỉ có thể tự mình chạy ra.

Lâm Lạc liền tranh thủ thu tất cả mọi người vào Dưỡng Tâm hũ, quỷ mới biết rõ Minh Ngục chiến trường ở góc nào của Thần giới, nếu hắn trước về Liệt Hỏa Thần Quốc, như vậy không biết phải qua bao lâu mới có thể một lần nữa tìm được.

Ra ngoài ý định chính là, Phượng Niệm Yên cũng một tiếng không nói mà tiến nhập Dưỡng Tâm hũ, để cho Lâm Lạc không khỏi kỳ quái:

- Ngươi không tới tìm sư phụ ngươi sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.