Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1290: Mỹ nhân oán (2)



- Tuy đẹp cũng không sánh bằng phu nhân!

Lâm Lạc cười nói, đây cũng không phải vuốt mông ngựa, dung mạo của Đinh Đại Dung xác thực xinh đẹp tuyệt luân, hơn nữa dáng người nàng đẹp đẽ, chính là vưu vật có thể làm cho nam nhân điên cuồng!

- Khanh khách!

Đinh Đại Dung cười đến hua cành loạn chiến, cuối cùng xoay người lại, trong ánh mắt chớp động lên một tia trêu tức.

- Bớt nịnh nọt đi, nếu ta xinh đẹp như thế, lúc trước Lâm công tử như thế nào lại cự tuyệt Phi Vũ thiên sương đại nhân?

Sách, lật lên nợ cũ rồi!

Nữ nhân ah, là động vật rất mang thù! Đã qua bốn ngàn năm, nàng vẫn là tinh tường nhớ kỹ việc này! Đối với một nữ nhân tự phụ tuyệt lệ, lại xác thực tuyệt lệ mà nói, không có sự tình so với đây càng để cho nàng phẫn nộ.

Đừng nói bốn ngàn năm, dù là bốn ức năm, bốn nguyên kỷ nàng cũng sẽ không quên!

Lâm Lạc cười ha ha, liền muốn bỏ qua đề tài này, hiển nhiên nữ nhân này hôm nay gọi hắn tới chính là vì phát tiết lửa giận tích góp từng tí một gần bốn ngàn năm thoáng một phát, có thể trốn thì trốn a, đây chính là vạn mủi tên bắn tim, nằm cũng có thể trúng tên đấy.

Nhưng Đinh Đại Dung lại không thuận theo không buông tha nói:

- Lâm công tử, ta ở đâu không xứng với ngươi? Chẳng lẽ bởi vì là quả phụ, ngươi liền xem thường ta?

- Đâu có đâu có!

Lâm Lạc vò đầu bứt tai, hắn không sợ người khác cùng hắn mạnh bạo, thế nhưng mà một nữ nhân nũng nịu tự oán buồn bã như vậy, hắn thật sự là ngoan tâm không nổi. Vắt hết óc hắn mới nói:

- Là phu nhân để ta tự ti mặc cảm, là tại hạ không xứng! Không xứng!

- Hừ, nghĩ một đằng nói một nẻo!

Đinh Đại Dung nhìn khuôn mặt kiên nghị của Lâm Lạc, trong lòng có cổ ý niệm khác thường.

Muốn nói không có Triệu Uyển Bạch thay làm mối, cũng không có Lâm Lạc quả quyết cự tuyệt, bốn ngàn năm này nàng sớm quên Lâm Lạc đến cặn bã cũng không thừa rồi. Nhưng Lâm Lạc không lưu tình chút nào mà cự tuyệt, thậm chí vì "trốn nàng" mà cam nguyện tiến nhập Minh Ngục chiến trường, đây đối với Đinh Đại Dung mà nói không thể nghi ngờ là vô cùng nhục nhã!

Nàng làm sao có thể phục?

Thằng này bằng cái gì cự tuyệt mình? Nàng lớn lên rất xấu sao? Lại để cho tên khốn kia vì trốn nàng mà vào Minh Ngục chiến trường?

Mỗi lần yên tĩnh, trong đầu của nàng không tự chủ được mà hiện lên bóng dáng Lâm Lạc, sau đó bị nàng hận đến nghiến răng, đều có xúc động xông vào Minh Ngục chiến trường đi chất vấn Lâm Lạc.

Chính là bởi vì ngày nhớ đêm mong, Lâm Lạc cũng thành công khắc vào trong đầu của nàng, bị nàng lật qua lật lại nguyền rủa.

Có đôi khi, hận cùng yêu bất quá là một đường chênh lệch.

Nàng cơ hồ mỗi ngày đều nghĩ tới Lâm Lạc một lần, cái này bốn ngàn năm trôi qua, đã hoàn toàn khắc ở trong lòng của nàng, thật sự không cách nào nói rõ ràng đến tột cùng là cảm xúc như thế nào.

Hơn nữa, Lâm Lạc cũng đáng được nữ nhân ái mộ! Không phải sao, chỉ là một danh hiệu đổ thạch đại sư cũng đủ để cho hắn trở thành thượng khách của các đại gia tộc, huống chi còn chiến thắng Vệ Thập Thất xưng bá đấu thú trường vài tỷ năm, tiềm lực cường đại đến đáng sợ!

Lâm Lạc cũng không biết tâm tình nàng phức tạp như thế, hắn không sai biệt lắm đã quên Đinh Đại Dung, với hắn mà nói, Đinh Đại Dung bất quá là mỹ nữ đáng giá thưởng thức, trừ đó ra, lại có thể ở trong lòng hắn lưu lại gợn sóng gì?

- Phu nhân còn có gì phân phó không?

Hắn không muốn đối mặt một oán phụ, còn không bằng ôm Phong Sở Liên tâm tình đây này.

- Lâm công tử thật đúng là một ngày kiếm tỷ bạc, ngay cả công phu cùng ta nói mấy câu cũng không chịu cho?

Đinh Đại Dung ai oán nói, một nửa là giả vờ, bởi vì nàng vốn là loại nữ nhân sử dụng mị lực, một nửa khác nha, là thực sự trong nội tâm khó chịu!

Cái thằng khốn này, không có nói vài lời liền muốn đi rồi hả? Mình làm hắn chán ghét như vậy?

Đinh Đại Dung có một loại cảm giác bộ ngực bị chọc giận muốn nổ!

Lâm Lạc cười hắc hắc nói:

- Phu nhân chê cười rồi, tại hạ chỉ là sợ trì hoãn chính sự của phu nhân, dù sao tại hạ chỉ là tiểu nhân vật không có việc gì, nhưng phu nhân là kinh doanh lấy một sòng bạc, không thể so sánh nổi!

- Vậy ta nguyện ý rút ra, chắc hẳn Lâm công tử cũng sẽ không cự tuyệt cùng ta nói chuyện tâm tình a?

Đinh Đại Dung hé miệng cười cười, mắt mị như sóng, phong tình vô hạn, ôn nhu làm nũng, vốn là bổn sự bẩm sinh của nữ nhân, huống chi nàng vẫn là cao thủ của đạo này?

Nàng đã nói như vậy rồi, Lâm Lạc còn cự tuyệt thế nào? Lại nói tiếp Đinh Đại Dung chẳng những cùng hắn không cừu không oán, trái lại còn có mấy phần chiếu cố chi ý, chút mặt mũi này phải cho a.

Chứng kiến miễn cưỡng trên mặt hắn, Đinh Đại Dung có một loại xúc động dẫm nát Lâm Lạc dưới chân, mãnh liệt bạo lực, ngay cả khuôn mặt quyến rũ cũng đã có vài phần run rẩy.

Nhẫn!

Nàng đối với chính mình nói, cái thằng khốn này cũng dám đối đãi nàng như thế? Hảo hảo hảo, nàng không mê hắn đến thần hồn điên đảo, sau đó vô tình, tiêu sái xoay người rời đi, hưởng thụ bộ dáng đáng thương của hắn quỳ gối cầu khẩn!

Nghĩ như thế, tâm tình của Đinh Đại Dung đột nhiên trở nên tốt lên, xem như tìm cho mình lý do cùng Lâm Lạc tiếp tục ở chung, về phần là thật là giả, chính nàng cũng không biết, càng không muốn đi biết rõ.

Đinh Đại Dung mời Lâm Lạc đến trong đình nghỉ mát ngồi xuống, để cho thị nữ đưa trà thơm, cùng Lâm Lạc tinh tế thưởng thức, một bên hỏi hắn sự tình ở trong Minh Ngục chiến trường.

Lâm Lạc lấy chút ít sự tình không quan trọng nói với nàng, ví dụ như cùng Liễu, Lỗ hai nhà kết thù kết oán, nhưng quan hệ đến Minh Hà Vương, mảnh vỡ Tử Đỉnh, tự nhiên là một chữ cũng khó có khả năng nói, mỹ nhân kế cũng vô dụng!

Đợi cho sắc trời đem muộn, Đinh Đại Dung cũng không thể lại lưu Lâm Lạc, chỉ phải sai người đưa hắn trở về, sau đó ôm kính hối tiếc, mỹ nhân trong kính mê người, ngay cả chính nàng cũng thấy tim đập thình thịch, nhưng rõ ràng có người có mắt không tròng, thật sự là tức chết nàng!

...

Trở lại khách sạn, lúc nói đến Đinh Đại Dung mời, chúng nữ đều đối với Lâm Lạc đùa giỡn, nói hắn lừa gạt đến một mỹ nhân nũng nịu, để cho Lâm Lạc lắc đầu liên tục.

Kỳ thật hắn muốn nữ nhân còn không đơn giản, bằng vào tên tuổi "Đổ thạch đại sư" của hắn cũng không biết có bao nhiêu mỹ nữ nguyện ý quấn lại!

Cho dù ở hạ giới, Địa Nguyên, Thiên Hợp, Thích Biến cảnh võ giả thê thiếp trên trăm, để giải quyết vấn đề phương diện sinh dục, quy mô hậu cung như Lâm Lạc căn bản không tính là khổng lồ. Chỉ là hắn rất thấy đủ, những kiều thê mỹ thiếp này đã đầy đủ thỏa mãn hắn truy cầu đối với sắc đẹp, tiếc nuối duy nhất vẫn là con nối dõi, đến bây giờ chỉ có một.

Nghĩ đến Lâm Tiêu Dương, Lâm Lạc tính tính toán toán bốn ngàn năm đi qua, không biết hạ giới có tin tức về nhi tử hay không, mai còn phải đi gặp Đinh Đại Dung, dùng thần chi thí luyện tràng của nàng câu thông hạ giới, tìm người Bách Quả tinh hỏi tình huống một chút.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.