Hoành Tảo Hoang Vũ

Chương 1301: Hối hận thì đã muộn (1)



Quay đầu nhìn chuyện cũ, Lâm Lạc có một loại cảm giác thổn thức.

Hắn trước đi tìm Đào Bảo, dựa theo phương thức ước định trước đó của bọn hắn, để lại tín hiệu liên hệ, ba ngày sau, Đào Bảo liền hiện thân mà ra, hai người gặp mặt đều là hoan hô cười to.

Trở lại chỗ ở của Đào Bảo, Lâm Lạc móc ra một đống lớn tài liệu, hướng Đào Bảo tất cả nhét tới.

- Đây là Tinh Phong quả, đây là Trầm Hương thảo, đây là Thập Nguyên Hắc Liên!

Con mắt Đào Bảo càng ngày càng thẳng.

- Huynh đệ, cái này đều là tài liệu chế Thần Tửu ah, ngươi cố tình rồi!

Lâm Lạc cười ha ha, so với việc tu vi tăng lên, Đào Bảo chỉ thích ủ rượu. Đào Bảo sớm đã đem cách điều chế Thần Tửu cho hắn một phần, nguyên ý là để cho hắn có cơ hội tự mình nhưỡng uống, nhưng Lâm Lạc nào có công phu rỗi rãnh này, nhưng chứng kiến tài liệu tương ứng cũng sẽ không bỏ qua, những năm này thất thất bát bát cũng không sai biệt lắm sưu tập đủ.

Đối với Đào Bảo mà nói, cái này so với tăng lên một đại cảnh giới còn muốn làm hắn kinh hỉ.

- Gia gia, ai đến vậy?

Thanh âm của Tiết Linh Vân từ bên ngoài truyền vào, rất nhanh chạy vào phòng.

Thần thức Lâm Lạc quét qua, không khỏi lộ ra một dáng tươi cười, bởi vì nha đầu kia cũng không phải một người!

- Nhị… Nhị gia gia?

Tiết Linh Vân chứng kiến Lâm Lạc, không khỏi lộ ra biểu lộ vừa mừng vừa sợ.

Bên cạnh đại cô nương này còn đứng một thiếu niên nhìn về phía trên có chút thô khờ, dáng người thật đúng là khỏe mạnh, so với Lâm Lạc còn muốn cao nữa cái đầu, tu vi Hư Thần Nhị trọng thiên, lúc này Lâm Lạc đã đó có thể thấy được pháp tắc chi lực của Thần linh cấp thấp rồi.

Hai người này hiển nhiên là quan hệ tình lữ, để cho dáng tươi cười ở khóe miệng Lâm Lạc càng tăng lên, đây là thay tiểu bối mừng rỡ.

- Không giới thiệu cho ta một chút sao?

Ánh mắt Lâm Lạc nhìn thiếu niên kia, đương nhiên, cũng không phải mỗi người cũng yêu nghiệt giống như hắn, có thể vừa vào Thần Cảnh bay thẳng tới Hư Thần Nhị trọng thiên, niên kỷ của thiếu niên này ít nhất trên trăm vạn tuổi.

- Hắn gọi Mộ Dung Quang, là bằng hữu của ta!

Tiết Linh Vân lộ ra một tia ngượng ngùng, đầu thấp đến sắp dính vào cổ rồi.

- Khục khục!

Thiếu niên kia bất mãn ho khan, hắn thấy chưa đủ với thân phận "Bằng hữu" này.

Lâm Lạc cười ha ha, nhìn thiếu niên Mộ Dung Quang kia nói:

- Ta gọi Lâm Lạc, là Nhị gia gia của Linh Vân!

Mộ Dung Quang thò tay ở trên đầu gãi gãi, ánh mắt nhìn về phía Lâm Lạc lộ ra phi thường hồ nghi, bởi vì một phương diện Lâm Lạc dùng Tử Đỉnh che đậy khí tức, nhìn không ra sâu cạn, nhưng khí tức kinh nghiệm tuế nguyệt lại không bị Tử Đỉnh ảnh hưởng, tối đa sẽ không vượt qua một vạn tuổi!

Gọi Đào Bảo một tiếng gia gia đã thật là ủy khuất, bởi vì cảnh giới đối phương thấp hơn hắn, niên kỷ lại so với hắn nhỏ, nhưng xem phân lượng của Tiết Linh Vân cũng nhịn xuống. Nhưng hiện tại lại toát ra người trẻ tuổi đến hư không tưởng nổi làm Nhị gia gia, cái này khó tránh khỏi để cho hắn quẩn bách.

- Linh Vân sắp có thể tiến vào Thần Cảnh rồi!

Chứng kiến cố nhân tiến cảnh tấn mãnh, Lâm Lạc cũng thập phần mừng rỡ.

Tiết Linh Vân chỉ là hé miệng cười khẽ, ở trước mặt vị Nhị gia gia này, nàng cũng không dám khoe khoang thiên tài.

- Vân muội muội là thiên tài vạn năm khó gặp, Ba gia Ba Hảo Tuệ tiền bối còn nói muốn thu nàng làm đồ đệ đây này!

Ngược lại là Mộ Dung Quang nhịn không được tán dương ý trung nhân, mặt mũi tràn đầy tự mãn. Ba gia? Lâm Lạc nhìn về phía Đào Bảo.

- Nơi đây có một vọng tộc, có Sơ Vị Thần đỉnh phong cường giả tọa trấn! Ba Hảo Tuệ là Sơ Vị Thần nhất trọng thiên tu vi, là một nhân vật rất trọng yếu của Ba gia.

Đào Bảo gật đầu nói.

Lâm Lạc mỉm cười nói:

- Nàng kia cũng không có tư cách làm sư phụ của Linh Vân!

Mộ Dung Quang môi co lại, cố nén không nói gì, nhưng đáy lòng không biết oán thầm thành bộ dáng gì nữa.

Sơ Vị Thần còn không xứng thu một Tinh Đế làm đồ đệ, còn muốn nào tu vi như thế nào? Trung Nguyên Thần, hay là Thượng Thiên Thần? Tổng sẽ không cần Thần Vương a?

Cái gọi là người dùng bầy phân, ngưu tầm ngưu mã tầm mã, Đào Bảo bất quá là Hư Thần nhất trọng thiên trung kỳ, như vậy Lâm Lạc cùng hắn xưng huynh gọi đệ lại có thể là cái tu vi gì? Cho ăn bể bụng là Hư Thần Nhị trọng thiên!

Hắn là cá tính chất phát, căn bản dấu không được chuyện, trong nội tâm nghĩ như vậy, trên mặt cũng lập tức lộ ra vẻ mặt như thế.

Lâm Lạc cười trừ, tiếp tục đào của cải của nhà hắn, lấy ra rất nhiều đan dược hướng Đào Bảo đưa tới, đều là hắn ở Phi Vũ thành lục soát đến đấy.

Chủ thành Thượng Thiên thần không biết nếu so với chủ thành Trung Nguyên Thần dồi dào hơn bao nhiêu, huống chi Bách Hoa thành chỉ là một tòa tiểu thành Sơ Vị Thần chấp chưởng, ở chỗ này xuất hiện bảo vật trân quý nhất cầm đến Phi Vũ thành, nói không chừng ngay cả tư cách lấy ra đấu giá cũng không có!

Bởi vậy, Lâm Lạc mỗi xuất ra một lọ đan dược, ba người Đào Bảo là khiếp sợ thoáng một phát, càng về sau dứt khoát không có biểu lộ, chỉ là há to miệng ngẩn người.

Không cần Lâm Lạc nói cái gì, Mộ Dung Quang cũng chịu phục rồi, có thể xuất ra nhiều đan dược trân quý như vậy, Lâm Lạc sao có thể là Thần linh bình thường? Những đan dược này dù là Ba gia thấy cũng nổi điên!

Thằng này nhìn như khờ, nhưng không đần chút nào, Nhị gia gia Nhị gia gia gọi vô cùng thuận miệng, để cho Tiết Linh Vân vừa thẹn vừa giận, một bàn tay nhỏ bé ở trên người hắn véo không ngừng. May mắn Tiết Linh Vân còn không có nhập thần cảnh, lực tay có hạn, nếu không toàn thân Mộ Dung Quang nhất định phải xanh một miếng tím một khối.

Lâm Lạc ở trước mặt xuất ra những thần đan này, cũng có dụng ý khảo thí Mộ Dung Quang, thấy hắn tuy tâm động nhưng lại không ác ý, cuối cùng cũng yên lòng.

Đào Bảo được đủ tài liệu liền muốn một lần nữa chế Thần Tửu, Lâm Lạc liền trước ly khai, ước định năm năm sau trở về gặp mọi người cùng nhau chè chén rượu ngon.

Hắn xé rách không gian, hơi toát ra khí Trung Nguyên Thần, tức lập để cho ba người Đào Bảo hai chân như nhũn ra, gần muốn té ngã, nhưng thời điểm bọn hắn còn không có tỉnh hồn lại, Lâm Lạc đã xuyên việt không gian rời đi.

Đi vào Truyền Tống Trận trong thành, Lâm Lạc lấy ra mấy khối Thần tinh làm lộ phí, rất nhanh liền đi tới Thượng Nguyên Thành.

Ánh mắt của hắn mãnh liệt, thời điểm nên tìm Đỗ Bác Viễn tính sổ rồi!

Lâm Lạc trước đi tới phủ thành chủ, trước kia như thế nào cũng coi như thụ qua Tả Nhược Hề chiếu cố, hắn muốn trước trả nhân tình này.

Tuy gần bốn ngàn năm đi qua, nhưng thành chủ phủ vẫn là phủ thành chủ này, ngay cả vị trí con sư tử bằng đá cũng không có thay đổi qua, có thể thấy được tuế nguyệt tang thương đối với các thần linh mà nói là không thấy dấu vết bực nào.

- Lâm… Lâm Phó thống lĩnh!

Chính là vì như thế, thời điểm Lâm Lạc đứng ở cửa ra vào phủ thành chủ, thủ vệ lập tức nhận ra được hắn, bốn ngàn năm trước hắn là sủng khách của phủ thành chủ, thậm chí có đồn đãi nói hắn cùng đại tiểu thư sẽ kết thành vợ chồng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.